top of page

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21 đưa ra những hướng dẫn cho nhiều tình huống pháp lý và đạo đức khác nhau mà dân Y-sơ-ra-ên có thể gặp phải trong xứ mới. Những vấn đề này bao gồm các vụ giết người chưa được giải quyết, những mối quan hệ trong gia đình và các vấn đề về công lý. Chương này nhấn mạnh trách nhiệm của cộng đồng, sự công bằng trong xét đoán và sự tôn trọng phẩm giá con người.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21:1-3 (VIE1934)
1 Nếu có người bị giết, nằm trong đồng ruộng của xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi nhận lấy, mà chẳng biết ai đã giết người,
2 thì các trưởng lão và quan xét ngươi phải đi ra, đo khoảng cách từ nơi người bị giết đến các thành ở chung quanh.
3 Thành nào gần người bị giết hơn hết, thì các trưởng lão của thành ấy phải bắt một con bò cái tơ, chưa hề làm việc, chưa hề mang ách,

Những câu này thiết lập thủ tục xử lý một vụ giết người chưa được giải quyết. Khi một người được tìm thấy đã chết ngoài đồng mà không ai biết kẻ giết người là ai, trách nhiệm thuộc về cộng đồng gần đó. Các trưởng lão và quan xét phải điều tra bằng cách đo khoảng cách từ thi thể đến những thành chung quanh để xác định thành gần nhất. Thủ tục này cho thấy Đức Chúa Trời xem cộng đồng có trách nhiệm ngay cả đối với những tội ác mà thủ phạm chưa được biết, đồng thời nhấn mạnh giá trị của mạng sống con người.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21:4-6 (VIE1934)
4 dẫn con bò cái tơ xuống một trũng có nước chảy, là nơi không cày không gieo, và tại đó bẻ cổ con bò cái tơ.
5 Đoạn, các thầy tế lễ, con cháu Lê-vi, sẽ đến gần; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã chọn chúng nó để hầu việc Ngài và nhân danh Ngài mà chúc phước; theo lời chúng nó, mọi việc tranh tụng và mọi sự đánh đập sẽ được giải quyết.
6 Hết thảy các trưởng lão của thành gần người bị giết nhất phải rửa tay trên con bò cái tơ đã bị bẻ cổ trong trũng;

Tại đây, các trưởng lão của thành gần nhất thực hiện một nghi thức với con bò cái tơ để tượng trưng cho sự chuộc tội về cái chết chưa được giải quyết. Con bò chưa từng làm việc và thung lũng chưa từng được cày gieo tượng trưng cho sự tinh sạch. Các người Lê-vi, là những người phục vụ Đức Chúa Trời, giám sát nghi thức này, khẳng định tính thiêng liêng của công lý. Việc các trưởng lão rửa tay thể hiện rằng họ không có phần trong cái chết ấy và mong muốn tội lỗi liên quan đến máu vô tội được cất khỏi cộng đồng. Điều này nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của việc làm đổ máu và trách nhiệm chung của cộng đồng.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21:7-9 (VIE1934)
7 và nói rằng: Tay chúng tôi không làm đổ máu nầy, mắt chúng tôi không thấy việc ấy.
8 Hỡi Giê-hô-va! Xin hãy tha tội cho dân Y-sơ-ra-ên Ngài đã chuộc, chớ để máu vô tội ở giữa dân Y-sơ-ra-ên Ngài mà mang tội cho họ. Vậy thì huyết đó sẽ được tha tội cho họ.
9 Như vậy, ngươi sẽ cất khỏi giữa mình tội làm đổ máu vô tội, khi ngươi làm điều thiện trước mặt Giê-hô-va.

Các trưởng lão phải tuyên bố sự vô tội của mình trước mặt Đức Chúa Trời, xác nhận rằng họ không tham dự vào vụ giết người. Họ cầu xin Đức Chúa Trời chuộc tội cho dân sự, xin Ngài không để máu vô tội đem tội lỗi đến trên cộng đồng. Tiến trình này nhấn mạnh rằng ngay cả khi thủ phạm không được biết, cộng đồng vẫn phải tìm kiếm sự tha thứ và công lý của Đức Chúa Trời, bảo đảm rằng sự công bình được duy trì và sự phán xét của Ngài không giáng trên họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21:10-11 (VIE1934)
10 Khi ngươi ra trận đánh kẻ thù nghịch mình, và Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi phó chúng nó vào tay ngươi, và ngươi bắt chúng nó làm phu tù,
11 nếu ngươi thấy trong bọn phu tù một người nữ xinh đẹp, và thương đến người,

Những câu này đề cập đến cách người nam Y-sơ-ra-ên phải đối xử với những phụ nữ bị bắt sau chiến trận, đặc biệt trong trường hợp muốn cưới họ. Nếu một người đàn ông muốn cưới một phụ nữ bị bắt làm phu tù, luật pháp đưa ra một tiến trình nhằm bảo đảm nàng được đối xử với phẩm giá và sự tôn trọng, thay vì bị xem đơn thuần như chiến lợi phẩm. Luật này đặt ra những giới hạn đối với việc khai thác người bị bắt, thể hiện sự quan tâm của Đức Chúa Trời đối với phẩm giá của con người.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21:12-14 (VIE1934)
12 thì phải đem nàng về nhà mình; nàng sẽ cạo đầu, cắt móng tay,
13 cởi áo tù, ở trong nhà mình, và than khóc cha mẹ trong một tháng; sau đó ngươi mới được đến cùng nàng, làm chồng nàng, và nàng sẽ làm vợ ngươi.
14 Nếu về sau ngươi không đẹp lòng nàng nữa, thì phải để nàng đi tự do; ngươi không được bán nàng lấy bạc, cũng không được coi nàng như một đứa tôi mọi, vì ngươi đã làm nhục nàng.

Luật pháp yêu cầu người đàn ông phải cho người phụ nữ thời gian để than khóc gia đình mình, đồng thời trải qua một sự thay đổi mang tính biểu tượng. Việc cạo đầu và cắt móng tay đánh dấu sự chuyển tiếp khỏi tình trạng phu tù sang một đời sống mới. Nếu sau đó người đàn ông không còn muốn duy trì cuộc hôn nhân, ông phải để nàng được tự do. Ông không được bán nàng như một món hàng hay đối xử với nàng như một nữ nô lệ. Điều này nhấn mạnh phẩm giá của người phụ nữ ngay cả khi cuộc hôn nhân không thành công, và cho thấy con người phải được đối xử nhân đạo ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21:15-17 (VIE1934)
15 Khi một người có hai vợ, một được yêu, một bị ghét, mà cả hai đều sanh con cho người, nếu con trưởng là con của người vợ bị ghét,
16 thì ngày người chia gia tài cho các con mình, không được coi con của người vợ được yêu là trưởng nam mà bỏ con của người vợ bị ghét, là con trưởng;
17 nhưng phải nhận con của người vợ bị ghét làm trưởng nam, mà cho người một phần gấp hai về mọi vật mình có; vì người là con đầu lòng của sức mạnh mình, quyền của con trưởng thuộc về người.

Đoạn này đề cập đến sự công bằng trong việc thừa kế khi một người đàn ông có nhiều vợ và con cái từ cả hai người. Dù người đàn ông yêu một người vợ hơn người kia, ông vẫn phải công nhận quyền của con trưởng, ngay cả khi đứa con đó là con của người vợ không được yêu. Con trưởng phải nhận phần gia tài gấp đôi, theo quyền của con trưởng. Luật này bảo đảm rằng sự thiên vị về tình cảm không được can thiệp vào quyền hợp pháp của con cái, nhấn mạnh sự công bằng và công lý trong gia đình.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21:18-21 (VIE1934)
18 Khi một người có con trai ngang bướng và phản nghịch, không vâng theo tiếng của cha mẹ mình, mặc dầu họ sửa phạt, nó cũng chẳng khứng nghe,
19 thì cha mẹ phải bắt nó, dẫn đến cùng các trưởng lão của thành mình, tại cửa thành mình;
20 và nói cùng các trưởng lão của thành rằng: Con trai chúng tôi ngang bướng và phản nghịch, không vâng theo tiếng chúng tôi, lại ăn nhiều và uống rượu.
21 Bấy giờ, hết thảy người nam trong thành phải ném đá cho nó chết; vậy, ngươi sẽ cất sự ác khỏi giữa mình. Cả Y-sơ-ra-ên sẽ hay điều đó và kính sợ.

Những câu này đề cập đến hậu quả của sự phản nghịch dai dẳng trong gia đình. Nếu một người con từ chối sự sửa dạy và tiếp tục sống trong sự ăn uống quá độ và say sưa, cha mẹ phải đưa người ấy đến các trưởng lão để xét xử. Hình phạt ném đá cho thấy mức độ nghiêm trọng mà luật pháp đặt vào sự phản nghịch cố ý và sự khinh thường cha mẹ, đồng thời nhằm duy trì trật tự và đạo đức trong cộng đồng. Tính nghiêm khắc của hình phạt cũng có tác dụng răn đe những người khác, nhấn mạnh tầm quan trọng của sự tôn trọng và kỷ luật.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 21:22-23 (VIE1934)
22 Khi một người phạm tội đáng chết, bị xử tử, và ngươi treo thây nó trên cây,
23 thì thây nó không được để trên cây cả đêm; nhưng phải chôn nó trong ngày đó, vì người bị treo là người bị Đức Chúa Trời nguyền rủa; như vậy, ngươi sẽ không làm ô uế đất mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi làm sản nghiệp.

Hai câu cuối đưa ra chỉ dẫn về cách xử lý thi thể của một người phạm tội đã bị xử tử. Nếu một người bị treo lên cây sau khi đã bị xử tử, thi thể không được để phơi trên cây qua đêm vì điều đó sẽ làm ô uế đất. Thay vào đó, thi thể phải được chôn trong cùng ngày. Mệnh lệnh này thể hiện sự tôn trọng sâu sắc đối với đất mà Đức Chúa Trời đã ban cho dân Ngài, đồng thời cho thấy người bị treo trên cây được xem là ở dưới sự rủa sả của Đức Chúa Trời. Nguyên tắc này được nhắc lại trong Tân Ước khi Phao-lô nói về Đấng Christ đã trở nên sự rủa sả thay cho nhân loại.

bottom of page