top of page

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23

Chương này đưa ra nhiều luật lệ liên quan đến việc ai được phép bước vào hội chúng của Đức Giê-hô-va, sự thanh sạch trong thời chiến, và những quy định khác về đạo đức cũng như nghi lễ. Trọng tâm là duy trì sự thánh khiết của Y-sơ-ra-ên, đồng thời thể hiện lòng nhân từ và sự công bình trong cộng đồng. Những luật lệ này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc vâng lời Đức Chúa Trời và sự phân biệt của Y-sơ-ra-ên với các dân tộc khác.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:1-3 (VIE1934)
1 Kẻ bị thiến, hoặc dập mất dịch hoàn, chẳng được vào hội chúng của Đức Giê-hô-va.
2 Kẻ con ngoại tình chẳng được vào hội chúng của Đức Giê-hô-va; dầu đến đời thứ mười, con cháu nó cũng chẳng được vào hội chúng của Đức Giê-hô-va.
3 Người Am-môn và người Mô-áp chẳng được vào hội chúng của Đức Giê-hô-va; dầu đến đời thứ mười, con cháu chúng cũng chẳng được vào hội chúng của Đức Giê-hô-va đời đời.

Những câu này nhấn mạnh rằng một số người, vì tình trạng thể chất, nguồn gốc gia đình hoặc mối liên hệ với những dân tộc nhất định, không được phép bước vào hội chúng của Đức Giê-hô-va. Việc thân thể bị cắt xẻo được xem là sự vi phạm trật tự sáng tạo, trong khi tình trạng sinh ra ngoài giá thú và mối liên hệ với những dân tộc đã chống đối Y-sơ-ra-ên trong hành trình vào Đất Hứa, như người Mô-áp và Am-môn, được xem là những yếu tố khiến họ không đủ điều kiện. Sự phân biệt này phản ánh tầm quan trọng của sự thanh sạch và việc tách biệt khỏi những ảnh hưởng ngoại bang.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:4-6 (VIE1934)
4 Vì chúng nó không đem bánh và nước ra tiếp rước các ngươi trên đường khi các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, và vì chúng nó mướn Ba-la-am, con trai Bê-ô, ở Phê-thô-rơ thuộc xứ Mê-sô-bô-ta-mi, đặng rủa sả ngươi.
5 Nhưng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi không khứng nghe Ba-la-am; Ngài đổi sự rủa sả ra sự ban phước cho ngươi, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi yêu thương ngươi.
6 Trọn đời ngươi chớ tìm sự bình an hay sự thạnh vượng của chúng nó.

Người Am-môn và Mô-áp bị ngăn khỏi hội chúng một cách đặc biệt vì sự thù nghịch của họ đối với Y-sơ-ra-ên trong thời kỳ Xuất Ê-díp-tô. Thay vì giúp đỡ dân Y-sơ-ra-ên, họ tìm cách rủa sả họ; nhưng Đức Chúa Trời đã can thiệp và biến sự rủa sả thành sự ban phước. Vì vậy, các dân này phải bị xem là những kẻ thù lâu dài. Điều này nhấn mạnh hậu quả của việc chống nghịch dân của Đức Chúa Trời, đồng thời cho thấy sự bảo vệ mà Đức Chúa Trời dành cho những người thuộc về Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:7-8 (VIE1934)
7 Ngươi chớ ghét người Ê-đôm, vì là anh em ngươi; cũng chớ ghét người Ê-díp-tô, vì ngươi đã kiều ngụ trong xứ người.
8 Con cháu chúng nó sanh ra đời thứ ba sẽ được vào hội chúng của Đức Giê-hô-va.

Không giống người Am-môn và Mô-áp, người Ê-đôm và người Ê-díp-tô phải được đối xử khác. Người Ê-đôm là dòng dõi của Ê-sau, anh của Y-sơ-ra-ên, trong khi người Ê-díp-tô đã từng cho dân Y-sơ-ra-ên cư trú trong xứ mình, dù sau đó họ đã bắt Y-sơ-ra-ên làm nô lệ. Con cháu của họ có thể được vào hội chúng sau ba thế hệ. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời phân biệt những mức độ thù nghịch khác nhau và cho phép có sự hòa giải.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:9-11 (VIE1934)
9 Khi ngươi ra trận nghịch cùng kẻ thù, hãy giữ mình khỏi mọi điều ác.
10 Nếu trong ngươi có ai vì sự xảy ra ban đêm mà bị ô uế, thì phải ra ngoài trại quân, chớ vào trong trại.
11 Nhưng đến chiều tối, người ấy phải tắm mình trong nước; khi mặt trời lặn, người ấy được vào trong trại.

Những câu này nhấn mạnh sự cần thiết của sự thanh sạch theo nghi lễ trong thời chiến. Những binh lính trở nên ô uế vì sự xảy ra ban đêm phải tạm thời ra khỏi trại và làm sạch mình trước khi trở lại. Những quy định này củng cố nguyên tắc rằng sự hiện diện của Đức Chúa Trời đòi hỏi sự thanh sạch, và ngay cả trong chiến tranh, dân sự vẫn phải tuân giữ sự thanh sạch thuộc linh và nghi lễ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:12-14 (VIE1934)
12 Ngươi cũng phải có một chỗ ngoài trại, để đi ra ngoài đó;
13 ngươi phải có một cái mai trong đồ dùng mình; khi ngươi ngồi xuống ngoài đó, hãy dùng nó mà đào đất, rồi xây lại và lấp phân mình.
14 Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đi giữa trại quân đặng giải cứu ngươi và phó kẻ thù nghịch ngươi cho ngươi; vậy, trại quân ngươi phải nên thánh, hầu cho Ngài chẳng thấy sự gì ô uế ở giữa ngươi, mà xây khỏi ngươi.

Đức Chúa Trời truyền cho dân Y-sơ-ra-ên phải giữ vệ sinh trong trại quân, đặc biệt liên quan đến chất thải. Mệnh lệnh chôn và lấp chất thải phản ánh nguyên tắc rộng hơn rằng sự thánh khiết không chỉ liên quan đến sự thanh sạch về đạo đức mà còn bao gồm cả sự sạch sẽ về thể chất. Vì sự hiện diện của Đức Chúa Trời ở giữa họ, trại quân phải được giữ thánh, để Ngài tiếp tục ở cùng, bảo vệ và ban phước cho họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:15-16 (VIE1934)
15 Nếu một tôi tớ trốn khỏi chủ mình đến cùng ngươi, thì chớ phó nó lại cho chủ;
16 nó sẽ ở với ngươi, giữa ngươi, tại nơi nào nó chọn trong một thành của ngươi, chỗ nào nó thấy tốt thì ngươi hãy cho nó ở; chớ hà hiếp nó.

Những người nô lệ trốn khỏi chủ mình từ các dân tộc khác và tìm nơi nương náu giữa Y-sơ-ra-ên phải được bảo vệ và không được giao trả cho chủ của họ. Luật này thúc đẩy lòng thương xót và sự công bình, cho phép những người chạy trốn khỏi sự đối xử khắc nghiệt có một nơi nương náu. Điều này cho thấy sự khác biệt về đạo đức của Y-sơ-ra-ên và phản ánh sự quan tâm của Đức Chúa Trời đối với những người bị áp bức.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:17-18 (VIE1934)
17 Trong các con gái Y-sơ-ra-ên chớ có gái điếm, và trong các con trai Y-sơ-ra-ên chớ có trai đồng tính.
18 Ngươi chớ đem vào nhà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi tiền công của gái điếm hay giá của chó đặng trả cho một lời hứa nguyện nào; vì cả hai đều là một sự gớm ghiếc cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.

Những luật lệ này cấm Y-sơ-ra-ên thực hành mại dâm nghi lễ, vốn phổ biến trong việc thờ phượng ngoại giáo. Cả mại dâm nam và nữ đều bị lên án, và những lễ vật có được từ những phương cách vô luân như vậy cũng không được dâng lên Đức Chúa Trời. Điều này củng cố nguyên tắc rằng sự thánh khiết phải bao phủ mọi phương diện của đời sống, kể cả sự thờ phượng, và Đức Chúa Trời muốn sự thanh sạch không chỉ ở bên ngoài mà còn trong cách một người kiếm được của cải.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:19-20 (VIE1934)
19 Ngươi chớ lấy lời cho vay ăn lời nơi anh em mình, hoặc tiền bạc, hoặc đồ ăn, hoặc vật chi khác cho vay ăn lời.
20 Ngươi được lấy lời nơi người ngoại quốc; nhưng đối với anh em mình, chớ lấy lời, hầu cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban phước cho ngươi trong mọi việc tay ngươi làm tại xứ mà ngươi vào đặng nhận lấy.

Dân Y-sơ-ra-ên bị cấm lấy tiền lời từ những người đồng bào của mình, nhằm thúc đẩy lòng thương xót về kinh tế và sự hỗ trợ lẫn nhau trong cộng đồng. Tuy nhiên, việc lấy tiền lời từ người ngoại quốc được cho phép, cho thấy có sự phân biệt giữa cách người Y-sơ-ra-ên phải đối xử với anh em mình và với người bên ngoài. Phước lành của Đức Chúa Trời được gắn liền với nguyên tắc rộng lượng và quan tâm lẫn nhau này.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:21-23 (VIE1934)
21 Khi ngươi có hứa nguyện cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, chớ trì hoãn làm cho trọn; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi chắc sẽ đòi nơi ngươi, và ngươi sẽ mang lấy tội.
22 Nhưng nếu ngươi không hứa nguyện, thì không có tội.
23 Điều chi đã ra khỏi môi ngươi, ngươi khá gìn giữ và làm theo, như ngươi đã tự nguyện hứa nguyện cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và dùng miệng mình nói ra.

Những câu này nhấn mạnh tính nghiêm trọng của việc hứa nguyện với Đức Chúa Trời. Một khi lời hứa nguyện đã được lập, nó phải được thực hiện mà không trì hoãn. Không thực hiện lời hứa đó bị xem là tội lỗi. Tuy nhiên, một người không bị buộc phải lập lời hứa nguyện ngay từ đầu. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của sự chính trực và cẩn trọng trong lời nói khi một người cam kết điều gì với Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 23:24-25 (VIE1934)
24 Khi ngươi vào vườn nho của kẻ lân cận, thì được ăn nho cho đã thèm, nhưng chớ bỏ vào trong bình mình.
25 Khi ngươi vào ruộng lúa của kẻ lân cận, thì được lấy tay bứt những bông lúa, nhưng chớ lấy lưỡi hái mà gặt lúa của kẻ lân cận.

Những luật lệ này cho phép sự chia sẻ thức ăn giữa những người lân cận, nhưng có giới hạn. Một người có thể ăn nho trong vườn hoặc bứt lúa trong ruộng của người khác để thỏa mãn cơn đói trước mắt, nhưng không được lấy thêm để mang đi. Luật này cân bằng giữa lòng rộng lượng và trách nhiệm tôn trọng tài sản của người khác, bảo đảm rằng những nhu cầu thiết yếu được đáp ứng trong khi quyền sở hữu vẫn được tôn trọng.

bottom of page