top of page

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26 đề cập đến những nghi thức mà dân Y-sơ-ra-ên phải thực hiện khi dâng hoa lợi đầu mùa và phần mười trong Đất Hứa. Chương này nhấn mạnh lòng biết ơn về sự giải cứu và chu cấp của Đức Chúa Trời, mối quan hệ giao ước giữa Đức Chúa Trời và Y-sơ-ra-ên, cùng những phước lành gắn liền với sự vâng lời. Đây là lời nhắc nhở về sự thành tín của Đức Chúa Trời và sự đáp lại bằng lòng biết ơn và vâng lời mà Ngài mong đợi nơi dân Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:1-3 (VIE1934)
1 Khi ngươi đã vào xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi làm sản nghiệp, đã nhận lấy và ở đó,
2 thì phải lấy hoa quả đầu mùa của đất mình, là hoa quả từ xứ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi, để trong giỏ, và đi đến nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ chọn cho danh Ngài ở.
3 Ngươi phải đến cùng thầy tế lễ đương chức trong những ngày đó, và nói rằng: Ngày nay tôi tuyên bố cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi rằng tôi đã vào trong xứ mà Giê-hô-va đã thề cùng tổ phụ chúng tôi sẽ ban cho chúng tôi.

Những câu này hướng dẫn dân Y-sơ-ra-ên cách dâng hoa lợi đầu mùa sau khi bước vào Đất Hứa. Nghi thức này bao gồm việc lấy một phần hoa lợi đầu tiên của mùa gặt và đem trình trước thầy tế lễ, như một sự nhìn nhận rằng Đức Chúa Trời đã thành tín thực hiện lời hứa ban đất cho họ. Việc đem hoa lợi đầu mùa thể hiện lòng biết ơn và nhìn nhận rằng đất đai cùng hoa lợi của nó đều là những phước lành đến từ Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:4-5 (VIE1934)
4 Thầy tế lễ sẽ lấy cái giỏ khỏi tay ngươi, để trước bàn thờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.
5 Bấy giờ, ngươi sẽ cất tiếng nói trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi rằng: A-ram vốn là một người sắp chết, tổ phụ tôi xuống xứ Ê-díp-tô, ở đó ít người, rồi trở nên một dân tộc lớn, mạnh và đông.

Sau khi người dâng lễ vật trình hoa lợi đầu mùa, thầy tế lễ đặt nó trước bàn thờ, tượng trưng cho việc dâng lên Đức Chúa Trời. Người thờ phượng sau đó đọc một lời tuyên bố nhắc lại nguồn gốc khiêm nhường của Y-sơ-ra-ên, truy nguyên về tổ phụ Gia-cốp, được mô tả ở đây là một người A-ram lang thang, và sự phát triển của gia đình ấy thành một dân tộc lớn trong thời gian ở Ê-díp-tô. Lời tuyên bố này nhấn mạnh sự thành tín của Đức Chúa Trời trong việc biến một gia đình nhỏ bé thành một dân tộc lớn.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:6-8 (VIE1934)
6 Người Ê-díp-tô làm khổ chúng tôi, hành hạ chúng tôi, và bắt chúng tôi làm công việc nặng nhọc.
7 Bấy giờ, chúng tôi kêu cầu Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng tôi; Ngài nghe tiếng chúng tôi, xem sự khốn cùng, lao khổ và bị hà hiếp của chúng tôi,
8 rồi Giê-hô-va dùng cánh tay mạnh, cánh tay giơ ra, cùng những sự kinh khiếp lớn, dấu kỳ và phép lạ mà đem chúng tôi ra khỏi Ê-díp-tô;

Người thờ phượng tiếp tục nhắc lại sự đau khổ của dân Y-sơ-ra-ên tại Ê-díp-tô, nơi họ bị áp bức và bắt làm nô lệ. Họ đã kêu cầu Đức Chúa Trời, và Ngài đáp lời bằng sự giải cứu. Sự can thiệp của Đức Chúa Trời được mô tả là đầy quyền năng, với cánh tay mạnh mẽ và cánh tay giơ ra, cùng những dấu kỳ và phép lạ. Phần này của lời tuyên bố nhấn mạnh quyền năng cứu rỗi của Đức Chúa Trời và sự cam kết của Ngài đối với dân Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:9-10 (VIE1934)
9 Ngài đem chúng tôi vào nơi nầy, ban cho chúng tôi xứ nầy, tức là xứ đượm sữa và mật.
10 Nầy, hỡi Giê-hô-va, tôi đem hoa quả đầu mùa của đất mà Ngài đã ban cho tôi. Ngươi sẽ để hoa quả ấy trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và thờ lạy trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.

Lời tuyên bố kết thúc bằng việc nhìn nhận sự thành tín của Đức Chúa Trời trong việc đưa dân Y-sơ-ra-ên vào Đất Hứa, được mô tả là “xứ đượm sữa và mật,” biểu tượng của sự dư dật và phước lành. Sau đó, người thờ phượng dâng hoa lợi đầu mùa như một biểu hiện cụ thể của lòng biết ơn về phước lành ấy. Hành động dâng lễ và thờ phượng thể hiện một tấm lòng biết ơn và nhìn nhận rằng Đức Chúa Trời là Đấng chu cấp mọi sự.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:11 (VIE1934)
11 Ngươi sẽ vui mừng về mọi điều tốt lành mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã ban cho ngươi và nhà ngươi, ngươi, người Lê-vi, và khách lạ ở giữa ngươi.

Câu này nhấn mạnh rằng việc dâng hoa lợi đầu mùa không chỉ là một nghi thức, mà còn là một sự vui mừng về lòng tốt của Đức Chúa Trời. Dân sự phải vui mừng về tất cả những phước lành Ngài đã ban cho họ, và niềm vui ấy phải được chia sẻ với người Lê-vi và những người ngoại quốc sống giữa họ. Việc bao gồm người Lê-vi và khách lạ phản ánh sự quan tâm của Đức Chúa Trời đến cộng đồng và trách nhiệm đối với những người chung quanh.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:12-13 (VIE1934)
12 Khi ngươi đã dâng hết thảy một phần mười hoa lợi mình, là năm thứ ba, tức năm dâng phần mười, thì ngươi sẽ ban cho người Lê-vi, khách lạ, kẻ mồ côi và người góa bụa, để họ ăn trong các thành ngươi và được no đủ.
13 Ngươi sẽ nói trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi rằng: Tôi đã đem phần thánh ra khỏi nhà tôi, và cũng đã ban cho người Lê-vi, khách lạ, kẻ mồ côi và người góa bụa, tùy theo mọi điều răn Ngài đã truyền cho tôi; tôi không vi phạm các điều răn Ngài, cũng không quên chúng nó.

Trong năm thứ ba, được gọi là năm dâng phần mười, dân Y-sơ-ra-ên phải để riêng một phần hoa lợi của mình để cung cấp cho người Lê-vi, khách lạ, trẻ mồ côi và người góa bụa. Sau khi phân phát phần mười, họ phải tuyên bố trước Đức Chúa Trời rằng mình đã vâng theo các điều răn Ngài. Điều này phản ánh tầm quan trọng của việc chăm sóc những người dễ bị tổn thương trong xã hội, cho thấy sự vâng lời Đức Chúa Trời bao gồm cả việc thực hành công lý và lòng thương xót đối với người khác.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:14 (VIE1934)
14 Tôi không ăn phần đó trong lúc tang chế, cũng không lấy phần đó dùng vào việc ô uế, cũng không ban một phần nào về việc người chết; tôi đã vâng theo tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi, và làm theo mọi điều Ngài đã phán dặn tôi.

Người thờ phượng khẳng định với Đức Chúa Trời rằng phần mười đã được xử lý cách kính trọng, không được sử dụng sai mục đích hoặc trong những hoàn cảnh tang chế. Điều này cho thấy tính thánh của của lễ và sự nghiêm túc mà dân Y-sơ-ra-ên phải có khi vâng theo những điều răn của Đức Chúa Trời. Lời tuyên bố phản ánh một cam kết vâng lời Đức Chúa Trời trong mọi sự, đặc biệt là trong cách họ sử dụng những gì đã được biệt riêng cho Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:15 (VIE1934)
15 Xin Ngài từ nơi ngự thánh Ngài trên trời ngó xuống, và ban phước cho dân Y-sơ-ra-ên Ngài, cùng đất mà Ngài đã ban cho chúng tôi, y như Ngài đã thề cùng tổ phụ chúng tôi, tức là xứ đượm sữa và mật.

Sau khi hoàn tất trách nhiệm về phần mười, dân Y-sơ-ra-ên cầu xin Đức Chúa Trời đoái xem họ và ban phước cho đất mà Ngài đã ban. Việc nhắc đến những lời hứa trong giao ước của Đức Chúa Trời, đặc biệt là lời hứa về một vùng đất sinh hoa lợi, thể hiện sự tin cậy rằng Đức Chúa Trời sẽ tiếp tục ban phước và chu cấp cho dân Ngài khi họ trung tín vâng lời Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:16 (VIE1934)
16 Ngày nay Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi truyền cho ngươi làm theo những luật lệ và mạng lịnh nầy; vậy, ngươi phải hết lòng hết ý cẩn thận làm theo.

Môi-se nhắc dân Y-sơ-ra-ên rằng Đức Chúa Trời đã truyền họ phải tuân giữ các luật lệ của Ngài cách hết lòng. Sự vâng lời không được thực hiện cách hời hợt, nhưng phải xuất phát từ lòng và linh hồn, thể hiện một sự tận hiến chân thành và sâu sắc. Điều này nhấn mạnh rằng lòng tận hiến bên trong phải đi đôi với những hành động vâng lời bên ngoài đối với luật pháp của Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 26:17-19 (VIE1934)
17 Ngày nay, ngươi đã khiến Giê-hô-va làm Đức Chúa Trời ngươi, để đi theo đường lối Ngài, giữ các luật lệ, điều răn, và mạng lịnh Ngài, và vâng theo tiếng phán Ngài.
18 Ngày nay, Giê-hô-va cũng đã khiến ngươi làm dân đặc biệt của Ngài, như Ngài đã phán hứa với ngươi, để ngươi giữ hết thảy điều răn Ngài,
19 và để Ngài làm cho ngươi được cao hơn các dân tộc mà Ngài đã dựng nên, khiến ngươi được khen ngợi, danh tiếng, và vinh hiển, và để ngươi làm một dân thánh cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, như Ngài đã phán.

Những câu cuối khẳng định mối quan hệ giao ước giữa Đức Chúa Trời và Y-sơ-ra-ên. Dân sự đã tuyên bố lòng trung thành với Đức Chúa Trời, hứa đi theo đường lối Ngài và vâng giữ các điều răn Ngài. Đáp lại, Đức Chúa Trời xác nhận Y-sơ-ra-ên là dân đặc biệt của Ngài, được biệt riêng và được tôn cao giữa các dân tộc. Sự cam kết hai chiều này là nền tảng của những phước lành và trách nhiệm đi kèm với việc trở thành một dân thánh của Đức Chúa Trời.

bottom of page