top of page

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32 được biết đến là “Bài ca của Môi-se.” Trong chương này, Môi-se truyền lại cho dân Y-sơ-ra-ên một sứ điệp thi ca từ Đức Chúa Trời. Bài ca nói về sự thành tín và công bình của Đức Chúa Trời, sự phản nghịch của Y-sơ-ra-ên và những hậu quả của việc lìa bỏ Đức Chúa Trời. Bài ca cũng hướng về sự giải cứu cuối cùng và sự minh oan cho dân Ngài. Đây vừa là một lời cảnh báo vừa là lời nhắc nhở về tình yêu bền vững và sự công bình của Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:1-3 (VIE1934)
1 Hỡi các từng trời, hãy lắng tai, thì ta sẽ nói; hỡi đất, hãy nghe những lời của miệng ta.
2 Nguyện sự dạy dỗ ta nhỏ xuống như mưa, lời ta rơi xuống như móc, khác nào mưa phùn trên cỏ non, và mưa rào trên cây cỏ.
3 Vì ta sẽ rao danh Giê-hô-va; hãy tôn sự cao cả cho Đức Chúa Trời chúng ta.

Môi-se bắt đầu bằng cách kêu gọi cả trời và đất lắng nghe những lời ông sắp nói, nhấn mạnh tầm quan trọng của sứ điệp. Ông ví sự dạy dỗ của mình như mưa và sương, những điều đem lại sự tươi mát và nuôi dưỡng cây cỏ. Qua hình ảnh này, lời của Đức Chúa Trời được trình bày như một điều đem lại sự sống và ích lợi cho những người tiếp nhận. Sau đó Môi-se tuyên bố sự cao cả của Đức Chúa Trời, đặt nền tảng cho toàn bộ bài ca trong sự vĩ đại và quyền năng của Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:4 (VIE1934)
4 Ngài là Hòn Đá, công việc Ngài là trọn vẹn; vì các đường lối Ngài là công bình. Ngài là Đức Chúa Trời thành tín và không có sự gian tà; Ngài là công bình và ngay thẳng.

Môi-se mô tả Đức Chúa Trời là Hòn Đá, biểu tượng của sức mạnh, sự vững chắc và đáng tin cậy. Mọi công việc của Ngài đều trọn vẹn, và mọi đường lối của Ngài đều công bình. Trong Ngài không có sự bất công hay gian tà; Ngài thành tín, chân thật và ngay thẳng trong mọi việc Ngài làm. Câu này thiết lập sự hoàn hảo về mặt đạo đức của Đức Chúa Trời, tạo nên sự tương phản với sự bất trung và phản nghịch của dân sự được nói đến trong phần tiếp theo của bài ca.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:5 (VIE1934)
5 Chúng nó đã bại hoại, chẳng phải là con cái Ngài nữa, ấy là sự hư hoại của chúng nó; chúng nó là một dòng dõi gian tà và bội nghịch.

Môi-se chỉ ra sự bại hoại và sai lạc của dân sự. Đức Chúa Trời đã thành tín với họ, nhưng Y-sơ-ra-ên đã tự làm hư mình bởi tội lỗi. Họ được mô tả là một “dòng dõi gian tà và bội nghịch,” cho thấy họ đã đi lệch khỏi đường lối của Đức Chúa Trời. Bài ca chuyển từ việc ca ngợi sự hoàn hảo của Đức Chúa Trời sang phơi bày sự thất bại của dân sự trong việc sống theo tiêu chuẩn của Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:6 (VIE1934)
6 Hỡi dân ngu dại và không khôn ngoan kia, các ngươi báo đáp Giê-hô-va như vậy sao? Ngài há chẳng phải là Cha ngươi, đã mua ngươi sao? Ngài há chẳng phải đã dựng nên ngươi, lập ngươi sao?

Môi-se quở trách dân Y-sơ-ra-ên vì sự vô ơn và ngu dại của họ. Đức Chúa Trời đã dựng nên, cứu chuộc và thiết lập họ thành một dân tộc, nhưng họ lại quay lưng khỏi Ngài. Đức Chúa Trời được mô tả như một Người Cha đã mua chuộc và chăm sóc dân Ngài. Vì vậy, sự phản nghịch của họ là điều hoàn toàn vô lý khi xét đến tất cả những gì Đức Chúa Trời đã làm cho họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:7-9 (VIE1934)
7 Hãy nhớ lại những ngày xưa; hãy suy xét những năm của các đời đã qua. Hãy hỏi cha ngươi, người sẽ chỉ cho; hỏi các trưởng lão, họ sẽ nói cho.
8 Khi Đấng Chí Cao phân phát sản nghiệp cho các dân, khi Ngài phân chia con cái loài người, thì Ngài định bờ cõi các dân tùy theo số các con cái Y-sơ-ra-ên.
9 Vì phần của Giê-hô-va là dân Ngài; Gia-cốp là phần sản nghiệp của Ngài.

Môi-se kêu gọi dân sự nhớ lại lịch sử và những điều đã được truyền lại qua các thế hệ. Đức Chúa Trời là Đấng Tối Cao cai trị các dân tộc và thiết lập ranh giới cho họ. Trong sự quan phòng của Ngài, Y-sơ-ra-ên có một vị trí đặc biệt: họ là phần của Đức Giê-hô-va, là dân thuộc về Ngài. Đặc ân này không chỉ cho thấy tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho họ mà còn đặt trên họ một trách nhiệm lớn lao phải trung thành với Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:10-12 (VIE1934)
10 Ngài tìm thấy người trong nơi đồng vắng, trong chốn hoang vu, là nơi gió rít; Ngài bao bọc người, chăm sóc người, gìn giữ người như con ngươi của mắt mình.
11 Như chim phụng hoàng phấp phới trên ổ mình, bay lượn trên con nhỏ mình, dang cánh ra, tha chúng nó, và chở chúng nó trên cánh mình thể nào,
12 thì một mình Giê-hô-va đã dẫn dắt người thể ấy; chẳng có thần ngoại bang nào ở cùng người.

Môi-se nhắc lại cách Đức Chúa Trời chăm sóc Y-sơ-ra-ên trong đồng vắng, dùng hình ảnh chim phụng hoàng chăm sóc con mình. Đức Chúa Trời bao bọc, dạy dỗ và gìn giữ dân Ngài, xem họ như “con ngươi của mắt mình.” Hình ảnh này cho thấy sự chăm sóc rất gần gũi và đầy tình thương của Đức Chúa Trời. Chính Ngài đã dẫn dắt Y-sơ-ra-ên; không có thần ngoại bang nào giải cứu hay dẫn dắt họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:13-14 (VIE1934)
13 Ngài khiến người cỡi trên các nơi cao của đất; người ăn hoa quả của đồng ruộng; Ngài khiến người hút mật ong từ hòn đá, và dầu từ hòn đá cứng;
14 ăn mỡ của bò và sữa của chiên, cùng mỡ của chiên con, chiên đực thuộc giống Ba-san, và dê đực, cùng với lúa mì tốt nhất; và ngươi uống rượu nho, tức là huyết của trái nho.

Môi-se mô tả những phước hạnh dư dật mà Đức Chúa Trời ban cho Y-sơ-ra-ên sau khi giải cứu họ. Ngài ban cho họ những sản vật tốt nhất của xứ, từ hoa màu đến gia súc. Hình ảnh mật ong từ hòn đá và dầu từ đá cứng diễn tả sự phong phú của những điều Đức Chúa Trời ban cho. Y-sơ-ra-ên được hưởng sự thịnh vượng không phải do sức riêng của họ, nhưng vì sự ban phước và chăm sóc của Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:15 (VIE1934)
15 Nhưng Giê-surun đã mập mạp, bèn đá; ngươi đã mập, lớn, béo. Nó bèn lìa bỏ Đức Chúa Trời đã dựng nên mình, và khinh dể Hòn Đá về sự cứu rỗi mình.

Mặc dù được Đức Chúa Trời ban cho rất nhiều phước hạnh, Y-sơ-ra-ên, được gọi bằng tên thi ca “Giê-surun,” đã trở nên tự mãn và phản nghịch. Sự giàu có và thịnh vượng khiến họ quên Đấng đã ban cho mình mọi điều. Thay vì biết ơn, họ khinh dể chính Hòn Đá đã cứu chuộc và gìn giữ họ. Câu này cảnh báo về nguy cơ của sự thịnh vượng: khi con người có đầy đủ, họ có thể trở nên tự mãn và không còn cảm thấy mình cần Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:16-18 (VIE1934)
16 Chúng nó lấy các thần ngoại bang chọc Ngài ghen tương, dùng những sự gớm ghiếc chọc Ngài giận.
17 Chúng nó dâng tế lễ cho ma quỉ, chớ không phải cho Đức Chúa Trời, cho những thần chúng nó chẳng từng biết, là những thần mới, mới đến mà tổ phụ chúng nó chẳng kính sợ.
18 Ngươi bỏ quên Hòn Đá đã sanh ra ngươi, và quên Đức Chúa Trời đã tạo ngươi.

Sự quay sang thờ hình tượng của Y-sơ-ra-ên được nhấn mạnh hơn nữa. Họ thờ các thần ngoại bang và dùng những điều gớm ghiếc để chọc giận Đức Chúa Trời. Những thần mà họ thờ không phải là Đức Chúa Trời chân thật, nhưng được mô tả là ma quỉ. Họ đã quên Hòn Đá đã sinh ra mình và quên Đức Chúa Trời đã tạo dựng họ. Đây chính là trọng tâm của sự phản nghịch: họ từ bỏ mối quan hệ nền tảng với Đấng đã tạo dựng, cứu chuộc và chăm sóc họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:19-21 (VIE1934)
19 Giê-hô-va thấy vậy, bèn khinh dể chúng nó, vì các con trai và con gái Ngài đã chọc Ngài giận.
20 Ngài phán rằng: Ta sẽ giấu mặt khỏi chúng nó, xem sau cùng chúng nó sẽ ra thể nào; vì chúng nó là một dòng dõi gian tà, là những con cái không có lòng thành tín.
21 Chúng nó đã dùng vật không phải là Đức Chúa Trời để chọc ta ghen tương, dùng những thần tượng hư không để chọc ta giận; vậy ta sẽ dùng một dân không phải là dân để chọc chúng nó ghen tương, dùng một dân ngu dại để chọc chúng nó giận.

Đức Chúa Trời đáp lại sự phản nghịch của Y-sơ-ra-ên bằng cách giấu mặt khỏi họ và để họ đối diện với hậu quả của sự bất trung. Ngài gọi họ là một dòng dõi gian tà và không có lòng thành tín. Vì họ đã chọn những điều không phải là Đức Chúa Trời để chọc Ngài ghen tương, Ngài sẽ dùng những dân tộc khác để khiến họ nhận biết sự mất mát của mình. Điều này cho thấy sự phán xét của Đức Chúa Trời đồng thời cho phép chính hậu quả của sự lựa chọn sai lầm của họ trở thành một lời cảnh tỉnh.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:22 (VIE1934)
22 Vì lửa đã cháy trong cơn giận ta, thiêu đến tận âm phủ sâu nhất; nó sẽ đốt đất cùng hoa lợi nó, và cháy các nền núi.

Cơn giận của Đức Chúa Trời được ví như một ngọn lửa thiêu đốt. Hình ảnh mạnh mẽ này diễn tả mức độ nghiêm trọng của sự phán xét đối với tội lỗi. Hậu quả không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân mà còn đến đất đai và hoa lợi của dân sự. Đây là một lời cảnh báo về sự nghiêm trọng của việc cố tình lìa bỏ Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:23-25 (VIE1934)
23 Ta sẽ chồng chất tai họa trên chúng nó, dùng các mũi tên ta bắn ra nghịch cùng chúng nó.
24 Chúng nó sẽ bị đói mòn, bị dịch lệ và tiêu diệt cay đắng; ta sẽ sai răng thú dữ và nọc độc của loài rắn bụi đất đến nghịch cùng chúng nó.
25 Bên ngoài, gươm sẽ làm cho không còn con cái; bên trong, sự kinh hãi sẽ làm cho người trai trẻ và gái đồng trinh, con trẻ còn bú và người già cả đều phải chết.

Đức Chúa Trời mô tả một loạt tai họa sẽ xảy đến với Y-sơ-ra-ên nếu họ tiếp tục phản nghịch. Những điều này bao gồm đói kém, dịch lệ, thú dữ, rắn độc, chiến tranh và sự kinh hãi trong cộng đồng. Không một thế hệ nào được miễn khỏi hậu quả. Những hình ảnh này cho thấy mức độ tàn phá nghiêm trọng có thể xảy ra khi dân sự cố tình quay lưng khỏi Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:26-27 (VIE1934)
26 Ta đã nói rằng: Ta sẽ làm cho chúng nó tan tác, khiến loài người không còn nhớ đến chúng nó nữa,
27 nếu ta chẳng ngại sự giận của kẻ thù, e rằng kẻ nghịch cùng chúng nó sẽ hiểu lầm, và nói rằng: Tay chúng ta đã thắng; chẳng phải Giê-hô-va đã làm mọi việc nầy.

Đức Chúa Trời cho biết Ngài có thể hoàn toàn hủy diệt Y-sơ-ra-ên và khiến ký ức về họ biến mất giữa các dân. Tuy nhiên, Ngài cũng quan tâm đến việc các dân tộc khác không hiểu sai về quyền năng của Ngài. Nếu kẻ thù của Y-sơ-ra-ên cho rằng chính sức mạnh của họ đã đem đến sự sụp đổ của Y-sơ-ra-ên, thì họ sẽ không nhận biết rằng sự phán xét đến từ Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời vẫn đang hành động theo mục đích của Ngài ngay cả trong sự phán xét.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:28-29 (VIE1934)
28 Vì chúng nó là một dân không có mưu trí, trong chúng nó chẳng có sự thông minh.
29 Ôi! Giá chúng nó khôn ngoan, hiểu được điều nầy, và nghĩ đến sự cuối cùng của mình!

Môi-se than rằng dân Y-sơ-ra-ên thiếu sự khôn ngoan và hiểu biết. Họ không nhìn thấy hậu quả cuối cùng của đường lối mình đang đi. Môi-se mong họ biết suy xét hoàn cảnh của mình và nghĩ đến kết quả cuối cùng, để nhận ra sự cần thiết phải quay trở lại với đường lối của Đức Chúa Trời thay vì tiếp tục đi đến sự hủy diệt.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:30-31 (VIE1934)
30 Nếu không phải Hòn Đá của chúng nó đã bán chúng nó, và Giê-hô-va đã phó chúng nó, thì làm sao một người đuổi được một ngàn, hai người khiến mười ngàn chạy trốn?
31 Vì hòn đá của chúng nó chẳng phải như Hòn Đá của chúng ta; chính kẻ thù chúng ta cũng xét đoán như vậy.

Môi-se nhớ lại những chiến thắng của Y-sơ-ra-ên trước những kẻ thù đông và mạnh hơn. Một người có thể đuổi một ngàn và hai người khiến mười ngàn chạy trốn chỉ vì Đức Chúa Trời đã chiến đấu cho dân Ngài. Nhưng khi Y-sơ-ra-ên từ bỏ Đức Chúa Trời, họ trở nên yếu đuối trước kẻ thù. Các dân tộc khác có thể có những “hòn đá” hay thần mà họ tin cậy, nhưng không thần nào có thể sánh với Hòn Đá của Y-sơ-ra-ên, tức Đức Chúa Trời chân thật.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:32-33 (VIE1934)
32 Vì cây nho của chúng nó là cây nho của Sô-đôm, từ ruộng của Gô-mô-rơ; trái nho của chúng nó là trái nho độc, chùm nho đắng.
33 Rượu nho của chúng nó là nọc độc của rắn, nọc độc dữ dằn của rắn hổ mang.

Môi-se dùng hình ảnh Sô-đôm và Gô-mô-rơ để mô tả tình trạng thuộc linh của dân sự. Cây nho và trái nho trở thành biểu tượng cho sự bại hoại, vì thay vì sinh ra trái tốt, chúng sinh ra trái đắng và độc. Hình ảnh rượu độc và nọc rắn diễn tả mức độ sâu xa của sự gian ác đã bén rễ trong lòng dân sự và những hậu quả nguy hiểm mà nó tạo ra.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:34-35 (VIE1934)
34 Há chẳng phải điều nầy đã chứa nơi ta, được niêm phong trong các kho tàng ta sao?
35 Sự báo thù và sự báo trả thuộc về ta; chân chúng nó sẽ trượt trong kỳ đã định; vì ngày tai họa của chúng nó đã gần, những điều sẽ đến trên chúng nó xảy ra mau chóng.

Đức Chúa Trời bảo đảm rằng sự phán xét sẽ đến dù có thể dường như bị trì hoãn. Sự báo thù và báo trả thuộc về Ngài. Thời điểm phán xét đã được định, và khi thời điểm ấy đến, sự sụp đổ sẽ xảy ra. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời có thể nhịn nhục trong một thời gian, nhưng sự công bình của Ngài cuối cùng vẫn sẽ được thực thi.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:36 (VIE1934)
36 Vì Giê-hô-va sẽ xét đoán dân Ngài, và động lòng thương xót các tôi tớ Ngài, khi Ngài thấy sức lực họ đã mất, và chẳng còn ai, hoặc nô lệ hoặc tự do.

Mặc dù Đức Chúa Trời phán xét dân Ngài, Ngài cuối cùng vẫn sẽ thương xót các tôi tớ Ngài. Khi họ hoàn toàn mất sức và không còn khả năng tự cứu mình, Ngài sẽ nhìn đến tình trạng của họ và bày tỏ lòng thương xót. Điều này cho thấy sự phán xét của Đức Chúa Trời không phủ nhận lòng thương xót của Ngài. Ngài vẫn thành tín đối với dân Ngài ngay cả khi họ đã thất bại trong sự trung thành với Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:37-38 (VIE1934)
37 Ngài sẽ phán: Các thần của chúng nó đâu? Hòn đá chúng nó đã nhờ cậy đâu?
38 Là những thần đã ăn mỡ của vật tế lễ chúng nó, uống rượu của lễ quán chúng nó đâu? Hãy để chúng nó đứng dậy giúp các ngươi, và làm nơi nương náu cho các ngươi!

Đức Chúa Trời chỉ ra sự vô ích của những thần giả mà Y-sơ-ra-ên đã quay sang thờ phượng. Họ đã dâng tế lễ cho những thần ấy và tin cậy chúng, nhưng khi tai họa đến, những thần đó không thể cứu họ. Câu hỏi của Đức Chúa Trời phơi bày sự trống rỗng của việc nương cậy nơi bất cứ điều gì ngoài Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:39 (VIE1934)
39 Bây giờ hãy xem, ta, chính ta là Đấng ấy, ngoài ta chẳng có Đức Chúa Trời nào khác. Ta làm cho chết và làm cho sống; ta đánh bị thương và chữa lành; chẳng có ai giải cứu khỏi tay ta được.

Đức Chúa Trời tuyên bố quyền tể trị và tính độc nhất của Ngài. Ngài là Đấng có quyền trên sự sống và sự chết, trên sự thương tích và sự chữa lành. Không có thần nào khác có thể sánh với Ngài, và không ai có thể thoát khỏi tay Ngài. Câu này tái khẳng định rằng hy vọng thật sự của Y-sơ-ra-ên chỉ có thể tìm thấy nơi Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:40-42 (VIE1934)
40 Vì ta giơ tay lên trời, và nói rằng: Ta hằng sống đời đời,
41 Nếu ta mài lưỡi gươm sáng loáng ta, và tay ta cầm lấy sự phán xét, thì ta sẽ báo thù kẻ thù nghịch ta, và báo trả kẻ ghét ta.
42 Ta sẽ làm cho những mũi tên ta say huyết, gươm ta sẽ ăn thịt; huyết của kẻ bị giết và kẻ bị bắt, từ đầu các thủ lãnh của kẻ thù.

Đức Chúa Trời thề bởi chính sự sống đời đời của Ngài rằng Ngài sẽ thực hiện sự phán xét đối với những kẻ chống nghịch Ngài. Hình ảnh gươm và mũi tên diễn tả tính chắc chắn và nghiêm trọng của sự báo trả. Sự phán xét sẽ bao gồm cả những người lãnh đạo của kẻ thù. Những lời này nhấn mạnh rằng sự công bình của Đức Chúa Trời cuối cùng sẽ được thực hiện và không ai có thể ngăn cản.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:43 (VIE1934)
43 Hỡi các dân, hãy vui mừng với dân Ngài; vì Ngài sẽ báo thù huyết của các tôi tớ Ngài, báo trả kẻ thù nghịch Ngài, và làm sạch đất Ngài cùng dân Ngài.

Bài ca kết thúc bằng một lời kêu gọi vui mừng. Các dân tộc được mời gọi vui mừng với dân Đức Chúa Trời, vì Ngài sẽ báo thù cho các tôi tớ Ngài và thực hiện sự công bình đối với kẻ thù nghịch. Sau những lời cảnh báo nghiêm khắc về sự phán xét, bài ca kết thúc với một niềm hy vọng về sự giải cứu và phục hồi. Đức Chúa Trời sẽ không để sự gian ác và bất công có tiếng nói cuối cùng.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:44-47 (VIE1934)
44 Môi-se đến và đọc mọi lời của bài ca nầy cho dân sự nghe, có Giô-suê, con trai Nun, đồng đi với người.
45 Khi Môi-se đọc xong mọi lời nầy cho cả Y-sơ-ra-ên,
46 thì người nói cùng họ rằng: Hãy để lòng các ngươi chú ý đến mọi lời mà ta làm chứng cho các ngươi ngày nay; các ngươi phải truyền cho con cháu mình gìn giữ làm theo mọi lời của luật pháp nầy.
47 Vì lời nầy chẳng phải là lời vô ích cho các ngươi đâu, nhưng là sự sống của các ngươi; nhờ lời nầy các ngươi sẽ được sống lâu trong xứ mà các ngươi sẽ đi qua sông Giô-đanh đặng nhận làm sản nghiệp.

Môi-se cùng Giô-suê đọc bài ca cho dân sự nghe và kêu gọi họ phải xem những lời này là điều hết sức nghiêm trọng. Họ phải ghi nhớ những lời Đức Chúa Trời đã phán và truyền lại cho con cháu mình, để các thế hệ sau cũng biết giữ luật pháp của Ngài. Đây không phải là một lời dạy vô ích, nhưng là “sự sống” của họ. Sự vâng phục lời Đức Chúa Trời có liên quan trực tiếp đến việc họ được sống lâu trong xứ mà Ngài sắp ban cho họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:48-52 (VIE1934)
48 Cũng trong ngày ấy, Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng:
49 Hãy lên núi A-ba-rim nầy, tức núi Nê-bô, trong xứ Mô-áp, đối ngang Giê-ri-cô; hãy nhìn xem xứ Ca-na-an mà ta ban cho dân Y-sơ-ra-ên làm sản nghiệp.
50 Ngươi sẽ chết trên núi mà ngươi lên, và được nhóm lại cùng dân mình, như A-rôn, anh ngươi, đã chết trên núi Hô-rơ, và được nhóm lại cùng dân mình;
51 vì các ngươi đã phạm tội nghịch cùng ta giữa dân Y-sơ-ra-ên, tại nước Mê-ri-ba ở Ca-đe, trong đồng vắng Xin, vì các ngươi không tôn ta là thánh giữa dân Y-sơ-ra-ên.
52 Ngươi sẽ nhìn thấy xứ ở trước mặt mình, nhưng ngươi sẽ không vào đó, tức là xứ ta ban cho dân Y-sơ-ra-ên.

Đức Chúa Trời truyền Môi-se lên núi Nê-bô để nhìn thấy Đất Hứa, nhưng ông sẽ không được bước vào đó. Lý do được Đức Chúa Trời nhắc lại là sự vi phạm của Môi-se tại nước Mê-ri-ba ở Ca-đe, khi ông đã không tôn Đức Chúa Trời là thánh giữa dân Y-sơ-ra-ên. Mặc dù Môi-se phải chết mà không bước vào Ca-na-an, Đức Chúa Trời vẫn cho ông nhìn thấy xứ từ xa. Điều này cho thấy cả sự công bình lẫn lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Chức vụ của Môi-se sắp kết thúc, nhưng công việc của Đức Chúa Trời đối với dân Ngài vẫn tiếp tục dưới sự lãnh đạo của Giô-suê.

bottom of page