top of page

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4

Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 4, Môi-se tiếp tục bài diễn thuyết từ biệt, kêu gọi Y-sơ-ra-ên vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời. Ông nhấn mạnh rằng sự vâng phục là chìa khóa dẫn đến sự sống và thịnh vượng trong Đất Hứa. Môi-se nhắc lại sự vĩ đại của sự mặc khải Đức Chúa Trời đã ban tại núi Si-na-i và cảnh báo chống lại sự thờ hình tượng. Chương này nhấn mạnh sự độc nhất và thành tín của Đức Chúa Trời, khẳng định rằng chỉ một mình Ngài xứng đáng được thờ phượng.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:1-3 (VIE1934)
1 Hỡi Y-sơ-ra-ên! Bây giờ hãy nghe các luật lệ và mạng lịnh mà ta dạy các ngươi, phải làm theo, hầu cho các ngươi được sống, vào nhận lấy xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi ban cho các ngươi.
2 Các ngươi chớ thêm chi vào lời ta truyền cho các ngươi, cũng đừng bớt chi hết, để giữ các điều răn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi mà ta đã truyền.
3 Chính mắt các ngươi đã thấy điều Đức Giê-hô-va làm tại Ba-anh-Phê-ô; vì Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã diệt khỏi giữa các ngươi mọi người theo Ba-anh-Phê-ô.

Môi-se nhắc dân Y-sơ-ra-ên phải tuân giữ các điều răn của Đức Chúa Trời mà không được thay đổi, vì những điều răn ấy là nền tảng của mối quan hệ giao ước giữa họ với Ngài. Ông nhắc lại tội lỗi tại Ba-anh-Phê-ô, khi Y-sơ-ra-ên thờ một thần ngoại bang, và hình phạt sau đó, cảnh báo họ rằng sự không vâng phục dẫn đến sự hủy diệt. Bằng cách vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời, Y-sơ-ra-ên có thể sống và nhận lấy Đất Hứa.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:4 (VIE1934)
4 Còn các ngươi là những người đã theo Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, đều còn sống cho đến ngày nay.

Môi-se đối chiếu số phận của những người trung thành với Đức Chúa Trời với những người quay sang thờ hình tượng. Trong khi những người không trung tín bị diệt, những người trung thành vẫn sống và ở dưới sự bảo vệ của Đức Chúa Trời. Điều này củng cố tầm quan trọng của sự tận tâm không lay chuyển đối với Đức Chúa Trời, là nguồn của sự sống và phước hạnh.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:5-6 (VIE1934)
5 Nầy, ta đã dạy các ngươi những luật lệ và mạng lịnh, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ta đã phán dặn ta, hầu cho các ngươi làm theo trong xứ mà các ngươi sẽ vào nhận lấy.
6 Vậy, hãy gìn giữ và làm theo; vì đó là sự khôn ngoan và sự thông sáng của các ngươi trước mặt các dân tộc, họ sẽ nghe nói về các luật lệ nầy và nói rằng: Quả thật, dân lớn nầy là một dân khôn ngoan và thông sáng.

Môi-se nhấn mạnh rằng sự vâng phục luật pháp của Đức Chúa Trời sẽ bày tỏ sự khôn ngoan của Y-sơ-ra-ên và khiến họ khác biệt với các dân tộc khác. Khi sống theo những luật lệ này, họ không chỉ được thịnh vượng mà còn trở thành một lời chứng về sự vĩ đại của Đức Chúa Trời và mối quan hệ đặc biệt Ngài có với Y-sơ-ra-ên, khiến các dân tộc chung quanh phải nhìn nhận sự khôn ngoan của họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:7-8 (VIE1934)
7 Vì có dân lớn nào mà có các thần mình gần mình như Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta ở gần chúng ta, mỗi khi chúng ta cầu khẩn Ngài?
8 Lại có dân lớn nào có những luật lệ và mạng lịnh công bình như cả luật pháp ta ban ra trước mặt các ngươi ngày nay?

Môi-se nhấn mạnh đặc ân của việc Đức Chúa Trời hiện diện gần gũi với Y-sơ-ra-ên. Không một dân tộc nào khác có thể tuyên bố có sự gần gũi với Đức Chúa Trời như họ, cũng không có luật pháp công bình như luật pháp đã được ban cho họ. Đây là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về địa vị đặc biệt của Y-sơ-ra-ên giữa các dân tộc, trong đó luật pháp phản ánh sự thánh khiết và công bình của Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:9-10 (VIE1934)
9 Chỉ hãy giữ lấy mình và chăm chỉ giữ linh hồn mình, e các ngươi quên những việc mắt mình đã thấy, và các việc ấy lìa khỏi lòng mình trọn đời mình; phải truyền lại cho con cháu các ngươi.
10 Hãy nhớ ngày các ngươi đứng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình tại Hô-rếp, khi Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy nhóm hiệp dân sự lại cho ta, ta sẽ khiến chúng nó nghe lời ta, hầu cho chúng nó học kính sợ ta trọn đời chúng nó ở trên đất, và dạy lại cho con cháu mình.

Môi-se cảnh báo dân chúng phải cẩn thận ghi nhớ các điều răn của Đức Chúa Trời và những việc kỳ diệu họ đã chứng kiến. Quên những việc Đức Chúa Trời đã làm sẽ dẫn đến sự suy sụp thuộc linh. Ông nhấn mạnh trách nhiệm truyền lại những lời dạy này cho các thế hệ sau, để sự kính sợ và tôn kính Đức Chúa Trời luôn được duy trì trong Y-sơ-ra-ên.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:11-13 (VIE1934)
11 Các ngươi đến gần và đứng dưới chân núi; núi cháy trong lửa, ngọn lửa lên đến giữa trời, có sự tối tăm, mây và mịt mù.
12 Từ giữa lửa, Đức Giê-hô-va phán cùng các ngươi; các ngươi nghe tiếng của lời Ngài, nhưng không thấy hình dạng Ngài, chỉ nghe tiếng mà thôi.
13 Ngài rao truyền cho các ngươi giao ước của Ngài, là mười điều răn Ngài truyền các ngươi làm theo, và Ngài viết các điều răn ấy trên hai bảng đá.

Môi-se nhắc lại cảnh tượng đầy kinh sợ tại núi Si-na-i (Hô-rếp), nơi Đức Chúa Trời bày tỏ sự hiện diện của Ngài trong lửa và phán với dân chúng. Họ nghe tiếng Ngài nhưng không thấy hình dạng nào, nhấn mạnh rằng Đức Chúa Trời không được đại diện bằng một hình tượng vật chất. Mười Điều Răn được viết trên hai bảng đá là trọng tâm của giao ước, tượng trưng cho nền tảng của mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và dân Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:14 (VIE1934)
14 Lúc đó, Đức Giê-hô-va truyền cho ta dạy các ngươi những luật lệ và mạng lịnh, hầu cho các ngươi làm theo trong xứ mà các ngươi sẽ đi qua nhận lấy.

Môi-se nhắc lại rằng Đức Chúa Trời đã đặc biệt truyền ông dạy dân Y-sơ-ra-ên những luật lệ và mạng lịnh để hướng dẫn họ trong Đất Hứa. Những luật này không phải là những quy định tùy tiện, nhưng nhằm điều hành đời sống của họ trong xứ, giúp họ sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời và được hưởng phước hạnh Ngài ban.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:15-16 (VIE1934)
15 Vậy, các ngươi khá cẩn thận giữ lấy linh hồn mình, vì các ngươi không thấy một hình dạng nào trong ngày Đức Giê-hô-va phán cùng các ngươi tại Hô-rếp, từ giữa lửa;
16 e các ngươi làm hư mình, chạm một hình tượng nào, hình dáng của người nam hay người nữ,

Môi-se cảnh báo dân Y-sơ-ra-ên chống lại sự thờ hình tượng, nhắc họ rằng Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính Ngài mà không có hình dạng vật chất. Làm bất cứ hình tượng chạm khắc nào, kể cả hình tượng được cho là giống Đức Chúa Trời, sẽ trực tiếp vi phạm điều răn của Ngài. Việc Đức Chúa Trời không được bày tỏ dưới một hình dạng vật chất nhấn mạnh sự siêu việt của Ngài và mối nguy hiểm khi hạ thấp Ngài thành một hình ảnh do con người tạo ra.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:17-19 (VIE1934)
17 hình dáng một con thú nào ở trên đất, hoặc một vật nào có cánh bay trên trời,
18 hoặc một vật nào bò trên đất, hoặc một con cá nào ở dưới nước;
19 và e khi các ngươi ngước mắt lên trời, thấy mặt trời, mặt trăng và các ngôi sao, tức là toàn cơ binh trên trời, rồi bị quyến dụ mà thờ lạy và hầu việc chúng nó, là vật Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã phân phát cho mọi dân dưới trời.

Môi-se mở rộng lời cảnh báo chống lại sự thờ hình tượng, bao gồm nhiều hình thức của các loài sinh vật và các thiên thể. Tất cả những thứ này đều thuộc về tạo vật, không phải đối tượng để thờ phượng. Việc thờ thiên nhiên hoặc những vật được tạo dựng sẽ khiến Y-sơ-ra-ên xa rời Đấng Tạo Hóa, là Đấng duy nhất xứng đáng được thờ phượng. Những tập tục như vậy rất phổ biến giữa các dân tộc khác, nhưng Y-sơ-ra-ên được kêu gọi phải giữ mình khác biệt và trung thành với Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:20 (VIE1934)
20 Còn các ngươi, Đức Giê-hô-va đã đem ra khỏi lò sắt, tức khỏi xứ Ê-díp-tô, đặng làm dân thuộc về Ngài, làm sản nghiệp Ngài, như các ngươi thấy ngày nay.

Môi-se nhắc Y-sơ-ra-ên về địa vị đặc biệt của họ là dân thuộc về Đức Chúa Trời, được giải cứu khỏi Ê-díp-tô, nơi được gọi là “lò sắt,” tượng trưng cho sự áp bức và đau khổ dữ dội. Đức Chúa Trời đã đem họ ra để họ trở thành dân thuộc về Ngài, một sản nghiệp quý báu giữa các dân tộc. Sự giải cứu khỏi Ê-díp-tô là một biến cố nền tảng trong căn tính của họ với tư cách là dân của Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:21-22 (VIE1934)
21 Vì cớ các ngươi, Đức Giê-hô-va nổi giận cùng ta, và thề rằng ta sẽ không qua sông Giô-đanh, không vào xứ tốt đẹp mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi làm sản nghiệp.
22 Nhưng ta phải chết trong xứ nầy, không qua sông Giô-đanh; còn các ngươi sẽ đi qua và nhận lấy xứ tốt đẹp ấy.

Môi-se nhắc lại rằng vì sự việc tại Mê-ri-ba, nơi ông đập vào hòn đá thay vì nói với nó, ông không được phép vào Đất Hứa. Dù ông đã trung tín dẫn dắt Y-sơ-ra-ên trong nhiều năm, hành động không vâng phục ấy vẫn đem lại hậu quả nghiêm trọng. Môi-se dùng chính kinh nghiệm của mình như một bài học về tầm quan trọng của sự vâng phục nghiêm túc đối với mạng lệnh của Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:23-24 (VIE1934)
23 Hãy giữ lấy mình, chớ quên giao ước của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã lập cùng các ngươi, chớ làm một hình tượng chạm nào theo hình thể mọi vật mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã cấm.
24 Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi là ngọn lửa thiêu đốt, là Đức Chúa Trời ghen tuông.

Môi-se một lần nữa nhấn mạnh tầm quan trọng của việc trung thành với giao ước và tránh sự thờ hình tượng. Ông mô tả Đức Chúa Trời là “ngọn lửa thiêu đốt” và là “Đức Chúa Trời ghen tuông,” nghĩa là Ngài đòi hỏi sự thờ phượng độc quyền và không chấp nhận bất cứ đối thủ nào. Sự thánh khiết và công bình của Đức Chúa Trời đòi hỏi sự phán xét đối với những người phá vỡ giao ước bằng sự thờ hình tượng.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:25-26 (VIE1934)
25 Khi các ngươi sanh con và cháu, ở lâu trong xứ, nếu các ngươi làm hư mình, làm một hình tượng chạm theo hình thể vật gì, làm điều ác trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, chọc giận Ngài,
26 thì ngày nay ta gọi trời và đất làm chứng cho các ngươi rằng các ngươi sẽ mau bị diệt khỏi xứ mà các ngươi sẽ đi qua sông Giô-đanh nhận lấy; các ngươi sẽ không được sống lâu trên đó, nhưng chắc sẽ bị diệt mất.

Môi-se cảnh báo rằng nếu các thế hệ tương lai quay khỏi Đức Chúa Trời và phạm tội thờ hình tượng, họ sẽ phải đối diện với những hậu quả nghiêm trọng. Ông kêu gọi trời và đất làm chứng, cho thấy tính nghiêm trọng của lời cảnh báo. Nếu họ phá vỡ giao ước, họ không chỉ mất xứ mà còn phải đối diện với sự hủy diệt. Điều này báo trước sự lưu đày của Y-sơ-ra-ên do sự không vâng phục của họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:27-28 (VIE1934)
27 Đức Giê-hô-va sẽ làm cho các ngươi tản lạc giữa các dân; trong các dân mà Đức Giê-hô-va sẽ dẫn các ngươi đến, các ngươi sẽ còn lại ít người.
28 Tại đó các ngươi sẽ hầu việc những thần là công việc của tay người ta làm ra, bằng gỗ và đá, là những vật không thấy, không nghe, không ăn, không ngửi.

Môi-se tiên tri rằng nếu Y-sơ-ra-ên sa vào sự thờ hình tượng, Đức Chúa Trời sẽ làm cho họ tản lạc giữa các dân tộc và sống trong cảnh lưu đày. Tại những xứ ngoại bang đó, họ sẽ nghịch lý mà hầu việc các thần giả do tay người làm ra. Những hình tượng ấy hoàn toàn bất lực, khác với Đức Chúa Trời hằng sống, là Đấng đã giải cứu họ. Lời tiên tri này về sau ứng nghiệm qua những thời kỳ lưu đày của Y-sơ-ra-ên.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:29-30 (VIE1934)
29 Nhưng từ đó các ngươi tìm kiếm Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, và khi các ngươi hết lòng hết ý tìm kiếm Ngài, thì mới gặp.
30 Khi các ngươi ở trong cơn hoạn nạn, và mọi điều nầy xảy đến cho các ngươi về sau, nếu các ngươi trở lại cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, và vâng theo tiếng Ngài,

Môi-se đem đến một lời hy vọng, bảo đảm rằng ngay cả trong cảnh lưu đày, họ vẫn có thể trở lại cùng Đức Chúa Trời nếu hết lòng tìm kiếm Ngài. Trong những lúc hoạn nạn, khi nhận ra hậu quả của sự không vâng phục, Đức Chúa Trời vẫn thương xót và sẵn lòng phục hồi họ. Đây là một lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng ân điển của Đức Chúa Trời luôn dành cho những người ăn năn và tìm kiếm Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:31 (VIE1934)
31 vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi là Đức Chúa Trời thương xót, Ngài sẽ không lìa ngươi, không diệt ngươi, không quên giao ước Ngài đã thề cùng các tổ phụ ngươi.

Môi-se trấn an dân chúng rằng bất chấp những thất bại của họ, Đức Chúa Trời vẫn là Đấng thương xót. Những lời hứa Ngài đã ban cho tổ phụ họ, Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, sẽ không bị quên. Sự thành tín của Đức Chúa Trời đối với giao ước bảo đảm rằng Ngài sẽ không hoàn toàn từ bỏ họ ngay cả khi họ không vâng phục. Lòng thương xót của Ngài đem lại hy vọng về sự phục hồi.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:32-33 (VIE1934)
32 Vì hãy hỏi về những ngày xưa kia, trước ngày ngươi sanh ra, từ ngày Đức Chúa Trời dựng nên loài người trên đất, và từ đầu trời đến cuối trời, xem thử có sự lớn lao nào giống như vậy đã từng xảy ra, hoặc có nghe nói đến bao giờ chăng?
33 Có dân nào đã nghe tiếng của Đức Chúa Trời hằng sống phán từ giữa lửa, như các ngươi đã nghe, mà còn sống chăng?

Môi-se mời dân Y-sơ-ra-ên suy xét tính độc nhất của kinh nghiệm họ đã trải qua. Không một dân tộc nào khác từng có một cuộc gặp gỡ trực tiếp như vậy với Đức Chúa Trời, Đấng đã phán với họ từ giữa lửa tại Si-na-i. Sự kiện chưa từng có này nhấn mạnh địa vị đặc biệt của Y-sơ-ra-ên và sự vĩ đại của Đức Chúa Trời, Đấng đã bày tỏ chính Ngài cách gần gũi với họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:34-35 (VIE1934)
34 Có thần nào thử đi lấy một dân tộc từ giữa một dân tộc khác, bằng sự thử thách, dấu kỳ, phép lạ, chiến trận, cánh tay mạnh và giơ thẳng ra, cùng những sự kinh khiếp lớn, y như mọi điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã làm cho các ngươi tại Ê-díp-tô, trước mắt các ngươi chăng?
35 Các ngươi đã thấy những điều đó, để biết rằng Giê-hô-va là Đức Chúa Trời, ngoài Ngài chẳng có ai khác.

Môi-se kể lại sự giải cứu kỳ diệu của Y-sơ-ra-ên khỏi Ê-díp-tô như một bằng chứng về quyền năng tối cao của Đức Chúa Trời. Không có thần nào khác từng can thiệp vào lịch sử nhân loại theo cách Đức Chúa Trời đã làm cho Y-sơ-ra-ên, thực hiện những dấu kỳ và phép lạ lớn lao. Những hành động ấy nhằm dạy cho Y-sơ-ra-ên biết rằng chỉ một mình Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời, củng cố chân lý trung tâm rằng không có thần nào khác ngoài Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:36-37 (VIE1934)
36 Từ trên trời, Ngài đã khiến các ngươi nghe tiếng Ngài để dạy dỗ các ngươi; trên đất, Ngài đã cho các ngươi thấy lửa lớn của Ngài, và các ngươi đã nghe lời Ngài từ giữa lửa.
37 Vì Ngài yêu thương các tổ phụ ngươi, nên đã chọn dòng dõi họ sau nầy, và chính Ngài đã dùng quyền năng lớn lao đem các ngươi ra khỏi Ê-díp-tô.

Môi-se giải thích rằng sự tương tác của Đức Chúa Trời với Y-sơ-ra-ên bắt nguồn từ tình yêu của Ngài đối với tổ phụ họ, đặc biệt là Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Tiếng phán của Đức Chúa Trời và những hành động quyền năng của Ngài được ban để dạy dỗ và hướng dẫn dân tộc. Sự giải cứu khỏi Ê-díp-tô, đi cùng quyền năng hiện diện của Ngài, là dấu hiệu về sự thành tín và tình yêu liên tục của Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:38 (VIE1934)
38 đuổi khỏi trước mặt các ngươi những dân tộc lớn và mạnh hơn các ngươi, đem các ngươi vào, và ban xứ chúng nó làm sản nghiệp cho các ngươi, y như ngày nay.

Môi-se nhắc dân Y-sơ-ra-ên rằng chính Đức Chúa Trời đã giúp họ chinh phục những dân tộc mạnh hơn họ. Việc họ sở hữu Đất Hứa không phải nhờ sức mạnh của chính họ, nhưng nhờ quyền năng và lời hứa của Đức Chúa Trời. Điều này nhắc họ phải nhận biết sự chu cấp của Ngài và duy trì sự khiêm nhường, vâng phục Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:39-40 (VIE1934)
39 Vậy, ngày nay hãy nhận biết và ghi lòng rằng Giê-hô-va là Đức Chúa Trời ở trên trời cao kia và dưới đất thấp nầy; chẳng có ai khác.
40 Các ngươi phải giữ những luật lệ và điều răn của Ngài mà ta truyền cho các ngươi ngày nay, hầu cho các ngươi và con cháu các ngươi về sau được phước, và được sống lâu trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban cho các ngươi đời đời.

Môi-se kết luận bằng lời kêu gọi dân Y-sơ-ra-ên nhìn nhận rằng không có thần nào khác ngoài Đức Giê-hô-va. Sự bình an, thịnh vượng và đời sống lâu dài của họ trong xứ tùy thuộc vào sự vâng phục các điều răn của Ngài. Giữ các luật lệ của Đức Chúa Trời không chỉ là một yêu cầu pháp lý mà còn là con đường dẫn đến phước hạnh cho họ và các thế hệ tương lai.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:41-43 (VIE1934)
41 Bấy giờ Môi-se để riêng ra ba thành ở bên kia sông Giô-đanh, về hướng mặt trời mọc,
42 hầu cho kẻ giết người lánh đến đó, là kẻ vô tình giết người lân cận mình, chẳng phải đã ghét người ấy từ trước; khi chạy đến một trong các thành ấy, thì được sống.
43 Ba-xe trong đồng vắng, trên đồng bằng, thuộc về người Ru-bên; Ra-mốt tại Ga-la-át, thuộc về người Gát; và Gô-lan tại Ba-san, thuộc về người Ma-na-se.

Môi-se chỉ định ba thành trú ẩn ở phía đông sông Giô-đanh. Những thành này cung cấp sự bảo vệ cho những người vô ý giết người, cho phép họ chạy đến đó để được an toàn. Luật này cho thấy sự công bình và lòng thương xót của Đức Chúa Trời, bảo đảm rằng những người gây tổn hại ngoài ý muốn được bảo vệ, đồng thời sự sống con người vẫn được xem là thiêng liêng.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:44-45 (VIE1934)
44 Nầy là luật pháp mà Môi-se đã đặt trước mặt dân Y-sơ-ra-ên.
45 Nầy là những chứng cớ, luật lệ và mạng lịnh mà Môi-se đã nói cùng dân Y-sơ-ra-ên, sau khi họ ra khỏi xứ Ê-díp-tô,

Những câu này đóng vai trò như một phần tóm tắt về luật pháp mà Môi-se đã đặt trước dân Y-sơ-ra-ên. Những lời chứng, luật lệ và mạng lịnh này hướng dẫn Y-sơ-ra-ên trong mối quan hệ giao ước với Đức Chúa Trời. Những chỉ dẫn được ban sau khi họ được giải cứu khỏi Ê-díp-tô, nhấn mạnh rằng sự tự do mới nhận được của họ phải được quản trị theo luật pháp của Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:46-49 (VIE1934)
46 ở bên kia sông Giô-đanh, trong trũng đối ngang Bết-Phê-ô, trong xứ Si-hôn, vua A-mô-rít, ở tại Hết-bôn, là người Môi-se và dân Y-sơ-ra-ên đã đánh bại sau khi ra khỏi xứ Ê-díp-tô.
47 Họ đã nhận lấy xứ người và xứ của Óc, vua Ba-san, tức là hai vua A-mô-rít ở bên kia sông Giô-đanh, về phía mặt trời mọc,
48 từ A-rô-e, trên bờ sông Ạt-nôn, cho đến núi Si-ôn, tức là Hẹt-môn,
49 cùng cả đồng bằng ở phía đông sông Giô-đanh cho đến biển A-ra-ba, dưới chân núi Phích-ga.

Những câu này mô tả khu vực địa lý nơi Môi-se ban những luật pháp này. Sau khi đánh bại Si-hôn và Óc, hai vua A-mô-rít, Y-sơ-ra-ên đã chiếm lấy xứ của họ. Lãnh thổ này nằm ở phía đông sông Giô-đanh, là nơi Môi-se truyền những lời chỉ dẫn cuối cùng trước khi Y-sơ-ra-ên vượt qua sông để vào Đất Hứa. Điều này cho thấy phạm vi rộng lớn của những gì Đức Chúa Trời đã ban cho Y-sơ-ra-ên khi họ chuẩn bị nhận lấy sản nghiệp của mình.

bottom of page