top of page

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8

Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 8, Môi-se nhắc dân Y-sơ-ra-ên về hành trình của họ trong đồng vắng và kêu gọi họ nhớ đến sự chu cấp, sự sửa phạt và những phước hạnh của Đức Chúa Trời. Ông nhấn mạnh tầm quan trọng của việc vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời, đặc biệt khi họ sắp bước vào Đất Hứa. Môi-se cảnh báo họ về sự kiêu ngạo và nguy cơ quên Đức Giê-hô-va một khi họ được thịnh vượng.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:1 (VIE1934)
1 Các ngươi phải cẩn thận làm theo mọi điều răn mà ta truyền cho các ngươi ngày nay, để các ngươi được sống, được thêm nhiều, được vào nhận lấy xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề ban cho tổ phụ các ngươi.

Môi-se nhấn mạnh tầm quan trọng của việc vâng giữ tất cả các điều răn của Đức Chúa Trời. Sự vâng phục gắn trực tiếp với lời hứa về sự sống, sự gia tăng và việc nhận lấy xứ mà Đức Chúa Trời đã thề ban cho tổ phụ họ. Những phước hạnh của Đất Hứa gắn liền với sự trung tín của họ đối với các điều răn của Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:2-3 (VIE1934)
2 Hãy nhớ trọn con đường mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã dẫn ngươi đi trong đồng vắng bốn mươi năm nầy, để hạ ngươi xuống và thử ngươi, đặng biết điều gì ở trong lòng ngươi, hoặc ngươi có giữ các điều răn Ngài hay chăng.
3 Ngài làm cho ngươi hạ mình xuống, cho ngươi chịu đói, rồi dùng ma-na, là thứ ngươi và tổ phụ ngươi chưa từng biết, mà nuôi ngươi, để làm cho ngươi biết rằng loài người sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, nhưng loài người sống nhờ mọi lời do miệng Đức Giê-hô-va mà ra.

Môi-se nhắc dân Y-sơ-ra-ên về bốn mươi năm trong đồng vắng, nơi Đức Chúa Trời đã hạ họ xuống và thử họ để bày tỏ điều ở trong lòng họ và xem họ có vâng giữ các điều răn của Ngài hay không. Khi cho phép họ trải qua cơn đói rồi ban ma-na cho họ, Đức Chúa Trời cho thấy sự sống của họ không chỉ phụ thuộc vào thức ăn vật chất mà còn vào mọi lời phán ra từ miệng Ngài. Trải nghiệm này nhằm dạy họ sự khiêm nhường, lòng tin cậy và bài học rằng sự sống thật đến từ việc nương dựa nơi Đức Chúa Trời và sự hướng dẫn của Ngài, chứ không chỉ dựa vào những điều vật chất, khi họ chuẩn bị bước vào Đất Hứa.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:4-5 (VIE1934)
4 Trong bốn mươi năm ấy, áo xống ngươi không cũn, chân ngươi không sưng.
5 Vậy, khá nhận biết trong lòng rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sửa phạt ngươi, như một người sửa phạt con mình vậy.

Sự chăm sóc kỳ diệu của Đức Chúa Trời được nhấn mạnh—bất chấp những gian khổ, áo quần của họ không cũn và thân thể họ vẫn được gìn giữ. Sự sửa phạt mà họ trải qua trong đồng vắng giống như một người cha sửa dạy con mình, nhằm giúp họ trưởng thành và đem lại điều tốt cho họ. Sự sửa phạt của Đức Chúa Trời là một biểu hiện của tình yêu và mong muốn uốn nắn tính cách của họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:6-7 (VIE1934)
6 Vậy, ngươi phải giữ các điều răn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đi theo đường lối Ngài, và kính sợ Ngài.
7 Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đem ngươi vào một xứ tốt tươi, là xứ có suối nước, có nguồn và vực nước chảy ra trong trũng và trên núi;

Vì Đức Chúa Trời đã chăm sóc họ cách thành tín, dân chúng được kêu gọi tiếp tục bước đi trong đường lối Ngài và kính sợ Ngài. Môi-se hướng sự chú ý của họ đến sự phong phú của xứ mà họ sắp bước vào—một vùng đất có nguồn nước dồi dào, tương phản rõ rệt với kinh nghiệm khô hạn trong đồng vắng.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:8-9 (VIE1934)
8 một xứ có lúa mì, lúa mạch, cây nho, cây vả, cây lựu, cây ô-li-ve và mật;
9 một xứ mà ngươi sẽ ăn bánh cách dư dật, chẳng thiếu món gì; một xứ có đá là sắt, và từ núi nó ngươi sẽ lấy đồng.

Môi-se vẽ nên hình ảnh Đất Hứa như một nơi thịnh vượng và dư dật, với nhiều loại hoa màu và tài nguyên. Đó là một xứ đầy đủ, nơi họ sẽ không còn phải đối diện với sự thiếu thốn như trong đồng vắng. Ngay cả khoáng sản của xứ cũng được nhắc đến, tượng trưng cho sự giàu có và khả năng tự cung tự cấp.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:10-11 (VIE1934)
10 Khi ngươi đã ăn no nê, hãy ngợi khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi vì cớ xứ tốt tươi Ngài đã ban cho ngươi.
11 Ngươi khá cẩn thận, chớ quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, mà không giữ các điều răn, luật lệ và mạng lịnh của Ngài mà ta truyền cho ngươi ngày nay,

Môi-se truyền cho họ phải nhớ dâng lời cảm tạ Đức Chúa Trời khi họ hưởng những phước hạnh của xứ. Lòng biết ơn là điều quan trọng và nhắc họ nhớ đến sự tốt lành của Đức Chúa Trời. Ông cũng cảnh báo họ đừng để sự thịnh vượng khiến mình quên các điều răn của Đức Chúa Trời, vì điều đó có thể dẫn đến sự tự mãn thuộc linh.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:12-14 (VIE1934)
12 e khi ngươi đã ăn no nê, đã xây nhà tốt đẹp mà ở,
13 khi bầy bò và bầy chiên ngươi thêm nhiều, bạc và vàng ngươi thêm, cùng mọi tài sản ngươi đều thêm nhiều,
14 thì lòng ngươi kiêu ngạo, quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, khỏi nhà nô lệ;

Môi-se thấy trước mối nguy hiểm của sự kiêu ngạo và tự cậy mình mà sự thịnh vượng có thể đem lại. Khi họ trở nên thoải mái trong xứ, có nguy cơ họ sẽ quên Đức Chúa Trời, Đấng đã giải cứu họ khỏi cảnh nô lệ tại Ê-díp-tô. Sự kiêu ngạo này có thể khiến họ không còn nương dựa nơi Đức Chúa Trời và cuối cùng dẫn đến sự không vâng phục.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:15-16 (VIE1934)
15 là Đấng đã dẫn ngươi đi trong đồng vắng lớn và gớm ghiếc, có rắn lửa, bò cạp, đất khô khát không có nước; Ngài làm cho nước từ hòn đá rất cứng tuôn ra cho ngươi;
16 trong đồng vắng, Ngài dùng ma-na, là thứ tổ phụ ngươi chưa từng biết, mà nuôi ngươi, để hạ ngươi xuống và thử ngươi, hầu về sau làm ơn cho ngươi.

Môi-se nhấn mạnh sự chu cấp kỳ diệu của Đức Chúa Trời giữa những khó khăn trong đồng vắng. Từ việc bảo vệ họ khỏi những loài vật nguy hiểm đến việc ban nước từ hòn đá và ma-na từ trời, mục đích của Đức Chúa Trời là hạ họ xuống và thử họ để chuẩn bị họ cho những phước hạnh trong tương lai. Những thử thách cuối cùng đều nhằm đem điều tốt lành đến cho họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:17-18 (VIE1934)
17 Chớ nói trong lòng rằng: Ấy là nhờ năng lực ta và sức mạnh của tay ta mà ta đã làm nên sự giàu có nầy.
18 Nhưng hãy nhớ lấy Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì chính Ngài ban cho ngươi sức lực để làm nên sự giàu có, hầu giữ vững giao ước mà Ngài đã thề cùng tổ phụ ngươi, y như đã xảy ra ngày nay.

Môi-se cảnh báo họ đừng quy sự giàu có trong tương lai cho sức mạnh của chính mình. Họ phải nhận biết rằng khả năng tạo nên của cải đến từ Đức Chúa Trời, chứ không phải từ chính họ. Sự giàu có là một phần trong việc Đức Chúa Trời làm thành giao ước của Ngài, được ban cho họ như một phước hạnh chứ không phải do công trạng riêng của họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:19-20 (VIE1934)
19 Nếu ngươi quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, theo các thần khác, hầu việc và quì lạy trước mặt chúng nó, thì ngày nay ta làm chứng cho các ngươi rằng các ngươi chắc sẽ bị diệt mất.
20 Các dân mà Đức Giê-hô-va diệt mất trước mặt các ngươi thể nào, thì các ngươi cũng sẽ bị diệt mất thể ấy, vì các ngươi không vâng theo tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình.

Môi-se kết thúc bằng một lời cảnh báo nghiêm trọng: nếu dân Y-sơ-ra-ên quên Đức Chúa Trời và quay sang các thần khác, họ sẽ đối diện với sự hủy diệt, giống như các dân tộc đã bị diệt trước mặt họ. Những phước hạnh của Đất Hứa gắn liền với sự vâng phục của họ. Sự không vâng phục và thờ hình tượng sẽ dẫn đến sự sụp đổ của họ, tương tự như số phận của những dân tộc mà họ được truyền phải thay thế trong xứ.

bottom of page