top of page

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9

Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 9, Môi-se nói với dân Y-sơ-ra-ên khi họ chuẩn bị vượt qua sông Giô-đanh để vào Đất Hứa. Ông nhắc họ rằng sự thành công của họ không phải vì họ công bình, nhưng vì ân điển của Đức Chúa Trời, sự gian ác của các dân tộc mà họ sẽ thay thế, và sự thành tín của Đức Chúa Trời đối với lời Ngài đã thề với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Môi-se cũng nhắc lại lịch sử phản nghịch của dân sự, đặc biệt là sự việc con bò vàng, để họ hiểu rằng mình cần phải khiêm nhường và luôn nương cậy nơi Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:1-3 (VIE1934)
1 Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nghe: ngày nay ngươi sẽ đi qua sông Giô-đanh, đặng vào chiếm lấy các dân tộc lớn hơn và mạnh hơn ngươi, những thành lớn và kiên cố đến tận trời,
2 là một dân lớn và cao, tức là con cháu của dân A-na-kim, mà ngươi đã biết, và đã nghe nói rằng: Ai có thể đứng nổi trước mặt con cháu của A-na-kim?
3 Vậy, ngày nay ngươi phải biết rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ đi qua trước mặt ngươi như ngọn lửa thiêu đốt; Ngài sẽ diệt chúng nó và hạ chúng nó xuống trước mặt ngươi; ngươi sẽ đuổi chúng nó và diệt chúng nó nhanh chóng, y như Giê-hô-va đã phán cùng ngươi.

Môi-se bắt đầu bằng cách nhắc dân Y-sơ-ra-ên rằng họ sắp vượt qua sông Giô-đanh để chinh phục những dân tộc hùng mạnh, trong đó có dân A-na-kim, một dân tộc cao lớn nổi tiếng về sức mạnh. Ông nhấn mạnh rằng chiến thắng của họ sẽ không đến từ sức lực của chính họ, nhưng vì chính Đức Chúa Trời sẽ đi trước họ như một ngọn lửa thiêu đốt để tiêu diệt kẻ thù. Sự thành công của Y-sơ-ra-ên sẽ là sự hoàn thành lời hứa của Đức Chúa Trời và là bằng chứng về quyền năng của Ngài, chứ không phải về sự công bình hay khả năng của chính họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:4-5 (VIE1934)
4 Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã đuổi chúng nó khỏi trước mặt ngươi, thì chớ nói trong lòng rằng: Vì sự công bình của ta nên Giê-hô-va đem ta vào nhận xứ nầy; nhưng ấy là vì sự gian ác của các dân tộc đó mà Giê-hô-va đuổi chúng nó khỏi trước mặt ngươi.
5 Chẳng phải vì sự công bình hay sự ngay thẳng của lòng ngươi mà ngươi vào nhận xứ chúng nó đâu; nhưng vì sự gian ác của các dân tộc đó mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đuổi chúng nó khỏi trước mặt ngươi, và để làm cho ứng nghiệm lời Ngài đã thề cùng tổ phụ ngươi, là Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp.

Môi-se cảnh báo dân Y-sơ-ra-ên không được tự cho mình là công bình, nhắc họ rằng việc chinh phục xứ không phải là kết quả của sự tốt lành riêng của họ, nhưng liên quan đến sự gian ác của những dân tộc mà họ sẽ thay thế. Đức Giê-hô-va đang thực hiện giao ước và lời hứa Ngài đã lập với các tổ phụ Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Điều này cho thấy cả ân điển lẫn sự công bình của Đức Chúa Trời: Ngài xét phạt sự gian ác, đồng thời thành tín thực hiện những lời Ngài đã hứa.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:6-7 (VIE1934)
6 Vậy, hãy biết rằng chẳng phải vì sự công bình của ngươi mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi xứ tốt đẹp nầy đặng nhận làm sản nghiệp đâu; vì ngươi là một dân cứng cổ.
7 Hãy nhớ, chớ quên rằng ngươi đã chọc giận Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi trong đồng vắng. Từ ngày ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô cho đến khi ngươi đến nơi nầy, ngươi vẫn phản nghịch cùng Giê-hô-va.

Môi-se một lần nữa nhấn mạnh rằng việc Y-sơ-ra-ên được nhận đất không phải vì sự công bình của họ, mà xảy ra bất chấp sự cứng cổ và phản nghịch của họ. Ông nhắc lại lịch sử của dân sự, bắt đầu từ ngày họ rời khỏi Ai Cập. Đây là lời kêu gọi họ phải khiêm nhường và nhận biết rằng họ luôn cần đến lòng thương xót và sự nhịn nhục của Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:8-12 (VIE1934)
8 Các ngươi lại tại Hô-rếp đã chọc giận Giê-hô-va, đến nỗi Ngài nổi giận cùng các ngươi và muốn diệt các ngươi.
9 Khi ta lên núi đặng nhận hai bảng đá, tức là bảng giao ước mà Giê-hô-va đã lập cùng các ngươi, thì ta ở trên núi bốn mươi ngày và bốn mươi đêm, chẳng ăn bánh cũng chẳng uống nước.
10 Giê-hô-va ban cho ta hai bảng đá viết bằng ngón tay Đức Chúa Trời; trên đó có đủ các lời mà Giê-hô-va đã phán cùng các ngươi tại trên núi, giữa lửa, trong ngày hội chúng.
11 Cuối bốn mươi ngày và bốn mươi đêm, Giê-hô-va ban cho ta hai bảng đá, tức là bảng giao ước.
12 Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy chỗi dậy, đi xuống mau khỏi đây, vì dân mà ngươi đã đem ra khỏi Ê-díp-tô đã làm hư mình; họ đã mau lẹ xây bỏ con đường mà ta đã truyền cho họ, và đã làm cho mình một hình tượng đúc.

Môi-se kể lại sự việc xảy ra tại núi Hô-rếp, tức Si-na-i, khi dân Y-sơ-ra-ên chọc giận Đức Chúa Trời bằng việc làm một con bò vàng trong lúc ông đang ở trên núi nhận các bảng đá của giao ước. Mặc dù Đức Chúa Trời đã trực tiếp bày tỏ chính Ngài và lập giao ước với họ, dân sự lại nhanh chóng quay sang thờ hình tượng. Môi-se nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của sự phản nghịch này, đến nỗi dân sự gần như bị diệt khỏi đất. Sự kiện này cho thấy dân Y-sơ-ra-ên liên tục cần đến lòng thương xót của Đức Chúa Trời, đồng thời cho thấy vai trò cầu thay của Môi-se cho dân sự.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:13-14 (VIE1934)
13 Giê-hô-va lại phán cùng ta rằng: Ta đã thấy dân nầy, và kìa, chúng nó là một dân cứng cổ.
14 Hãy để ta, hầu cho ta diệt chúng nó, và xóa tên chúng nó khỏi dưới trời; rồi ta sẽ làm cho ngươi thành một dân mạnh hơn và lớn hơn chúng nó.

Sự tức giận của Đức Chúa Trời đối với sự phản nghịch của dân Y-sơ-ra-ên nghiêm trọng đến mức Ngài phán rằng Ngài có thể diệt họ hoàn toàn và làm cho Môi-se trở thành một dân tộc lớn hơn và mạnh hơn họ. Điều này cho thấy mức độ nghiêm trọng của tội lỗi và sự bất tuân liên tục của họ. Đồng thời, lời này mở đường cho sự cầu thay của Môi-se, khi ông đứng ra cầu xin Đức Chúa Trời thương xót dân sự.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:15-17 (VIE1934)
15 Vậy, ta xây lại, xuống khỏi núi; núi cháy bằng lửa, và hai bảng giao ước ở trong hai tay ta.
16 Ta nhìn xem, và thấy các ngươi đã phạm tội cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, đã làm cho mình một con bò đúc! Các ngươi đã mau lẹ xây bỏ con đường mà Giê-hô-va đã truyền cho các ngươi.
17 Ta bèn nắm lấy hai bảng đá, ném khỏi hai tay ta, và bẻ ra trước mắt các ngươi.

Môi-se nhớ lại cảnh tượng đầy kịch tính khi ông từ trên núi xuống, trong tay đang cầm các bảng giao ước, nhưng nhìn thấy dân sự đang thờ lạy con bò vàng. Trong sự đau buồn và phẫn nộ trước tội lỗi của họ, ông đã ném và đập vỡ các bảng đá trước mắt họ. Hành động này tượng trưng cho sự vi phạm giao ước mà dân Y-sơ-ra-ên vừa mới lập với Đức Chúa Trời. Nó cho thấy sự nghiêm trọng của việc họ nhanh chóng quay lưng khỏi các điều răn của Đức Chúa Trời ngay sau khi nhận được chúng.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:18-21 (VIE1934)
18 Đoạn, ta sấp mình xuống trước mặt Giê-hô-va như lần trước, trong bốn mươi ngày và bốn mươi đêm; ta chẳng ăn bánh, chẳng uống nước, vì cớ mọi tội lỗi các ngươi đã phạm, làm điều ác trước mặt Giê-hô-va, chọc giận Ngài.
19 Vì ta sợ cơn giận và sự nóng giận mà Giê-hô-va đã nổi lên cùng các ngươi, đến nỗi Ngài muốn diệt các ngươi. Nhưng lần ấy Giê-hô-va cũng nghe lời ta.
20 Giê-hô-va cũng nổi giận cùng A-rôn đến nỗi muốn diệt người; lúc ấy ta cũng cầu thay cho A-rôn.
21 Ta lấy tội lỗi các ngươi đã phạm, tức là con bò mà các ngươi đã làm, đốt trong lửa, nghiền nát và xay thật nhỏ, cho đến khi thành bụi; rồi ta quăng bụi nó xuống suối từ trên núi chảy xuống.

Môi-se kể lại rằng ông đã cầu thay cho dân sự và cho A-rôn trong bốn mươi ngày bốn mươi đêm, kiêng ăn và cầu nguyện để ngăn cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời. Nỗi sợ của ông trước cơn giận của Đức Chúa Trời là có cơ sở, vì Đức Chúa Trời đã định diệt dân sự và cả A-rôn. Vai trò trung gian của Môi-se cho thấy ông hết lòng vì dân sự, dù họ liên tục phản nghịch. Ông cũng mô tả cách mình tiêu hủy con bò vàng, cho thấy sự quyết tâm loại bỏ sự thờ hình tượng khỏi giữa dân Y-sơ-ra-ên.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:22-24 (VIE1934)
22 Tại Tha-bê-ra, tại Ma-sa, và tại Kíp-rốt-Ha-tha-va, các ngươi cũng chọc giận Giê-hô-va.
23 Khi Giê-hô-va sai các ngươi đi khỏi Ca-đe-Ba-nê-a, mà phán rằng: Hãy đi lên nhận lấy xứ mà ta đã ban cho các ngươi, thì các ngươi đã phản nghịch mạng lịnh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, không tin Ngài, không vâng theo tiếng Ngài.
24 Từ ngày ta biết các ngươi, các ngươi vẫn phản nghịch cùng Giê-hô-va.

Môi-se nhắc dân Y-sơ-ra-ên về những lần phản nghịch khác tại Tha-bê-ra, Ma-sa và Kíp-rốt-Ha-tha-va. Ông cũng nhớ lại sự kiện tại Ca-đe-Ba-nê-a, khi họ từ chối tin cậy Đức Chúa Trời và không chịu bước vào Đất Hứa dù Ngài đã truyền cho họ đi lên nhận lấy xứ. Trong suốt hành trình của mình, họ liên tục bất tuân và nghi ngờ Đức Chúa Trời, cho thấy một khuôn mẫu phản nghịch kéo dài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 9:25-29 (VIE1934)
25 Ta đã sấp mình xuống trước mặt Giê-hô-va trong bốn mươi ngày và bốn mươi đêm, vì Giê-hô-va đã phán rằng Ngài sẽ diệt các ngươi.
26 Ta cầu xin Giê-hô-va rằng: Ôi! Giê-hô-va Đức Chúa Trời, chớ diệt dân Ngài và cơ nghiệp Ngài mà Ngài đã chuộc bằng sự lớn lao của Ngài, đã dùng cánh tay mạnh mẽ đem ra khỏi Ê-díp-tô.
27 Hãy nhớ đến các tôi tớ Ngài là Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp; chớ nhìn đến sự cứng cổ của dân nầy, sự gian ác và tội lỗi nó,
28 e rằng xứ mà Ngài đã đem chúng tôi ra khỏi đó sẽ nói rằng: Vì Giê-hô-va không có thể đem chúng vào xứ Ngài đã hứa cho chúng, và vì Ngài ghét chúng nó, nên Ngài đã đem chúng ra để giết chúng trong đồng vắng.
29 Dầu vậy, chúng nó là dân Ngài và cơ nghiệp Ngài, mà Ngài đã dùng quyền năng lớn lao và cánh tay giơ ra đem chúng ra khỏi đó.

Môi-se kết thúc bằng việc kể lại cách ông liên tục cầu thay cho dân sự, khẩn cầu Đức Chúa Trời đừng tiêu diệt họ. Lời cầu xin của ông dựa trên những việc Đức Chúa Trời đã làm trong quá khứ để cứu chuộc Y-sơ-ra-ên, cũng như giao ước Ngài đã lập với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Môi-se cũng lập luận rằng nếu Đức Chúa Trời tiêu diệt dân sự, các dân tộc khác có thể hiểu sai về quyền năng và sự thành tín của Ngài, cho rằng Đức Chúa Trời không thể đưa dân Ngài vào xứ mà Ngài đã hứa, hoặc Ngài ghét họ nên đã đem họ ra khỏi Ai Cập để giết họ trong đồng vắng. Vì vậy, Môi-se nhắc Đức Chúa Trời rằng Y-sơ-ra-ên vẫn là dân và cơ nghiệp của Ngài, là dân mà chính Ngài đã dùng quyền năng lớn lao và cánh tay giơ ra để cứu chuộc. Điều này cho thấy Môi-se hết lòng quan tâm đến danh dự của Đức Chúa Trời và đồng thời hết lòng gắn bó với dân sự, dù họ đã nhiều lần phản nghịch. Lời cầu thay của ông cho thấy một người lãnh đạo chân chính không dựa vào sự công bình của dân mình, nhưng nương cậy nơi lòng thương xót, giao ước và sự thành tín của Đức Chúa Trời.

bottom of page