
Ru-tơ 1
Trong chương này, câu chuyện về Ê-li-mê-léc và gia đình ông bắt đầu khi họ rời Bết-lê-hem vì nạn đói và đến cư trú trong xứ Mô-áp. Sau khi Ê-li-mê-léc và hai con trai qua đời, Na-ô-mi, một người góa bụa, quyết định trở về Bết-lê-hem. Ru-tơ, người con dâu Mô-áp của bà, chọn đi theo bà, thể hiện lòng trung thành và sự tận tụy. Chương này đặt nền tảng cho vai trò của Ru-tơ trong lịch sử Y-sơ-ra-ên và sự tể trị quan phòng của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong những biến cố tiếp theo.
Ru-tơ 1:1-5 (VIE1934)
1 Trong đời các quan xét, một cơn đói kém xảy đến trong xứ, có một người từ Bết-lê-hem xứ Giu-đa, đi với vợ và hai con trai mình đến kiều ngụ trong xứ Mô-áp.
2 Người tên là Ê-li-mê-léc, vợ tên là Na-ô-mi, hai con trai tên là Mạc-lôn và Ki-li-ôn, đều là dân Ê-phơ-rát và Bết-lê-hem trong xứ Giu-đa. Đến xứ Mô-áp, chúng bèn ở tại đó.
3 Ê-li-mê-léc, chồng của Na-ô-mi, qua đời, để nàng lại với hai con trai mình.
4 Chúng nó cưới vợ trong người nữ Mô-áp, người này tên là Ôi-t-ba, người kia tên là Ru-tơ; họ ở tại đó độ mười năm.
5 Kế sau, Mạc-lôn và Ki-li-ôn cũng thác, để Na-ô-mi ở lại, không chồng không con.
Trong thời kỳ có nạn đói, Ê-li-mê-léc đưa gia đình mình đến Mô-áp để sinh tồn, cho thấy tình trạng khó khăn nghiêm trọng trong xứ Y-sơ-ra-ên. Mô-áp, vốn là một dân tộc thường thù nghịch với Y-sơ-ra-ên, lại trở thành nơi nương náu bất ngờ cho gia đình này. Na-ô-mi trải qua sự mất mát sâu sắc khi chồng và cả hai con trai đều qua đời, khiến bà trở nên góa bụa và không còn người thân trực tiếp để nương tựa. Việc hai con trai của bà cưới những người nữ Mô-áp, là Ru-tơ và Ôi-t-ba, đưa hai người nữ ngoại bang này vào câu chuyện lịch sử của Y-sơ-ra-ên. Hoàn cảnh đau buồn của Na-ô-mi phản ánh tình trạng tuyệt vọng mà gia đình bà đã trải qua, và những cái chết này tạo nên một thời điểm quan trọng, dẫn đến những quyết định sẽ thay đổi tương lai của các người nữ.
Ru-tơ 1:6 (VIE1934)
6 Bấy giờ, Na-ô-mi có nghe nói rằng Đức Giê-hô-va đã đoái xem dân sự Ngài, và ban lương thực cho, bèn đứng dậy cùng hai dâu mình, đặng từ xứ Mô-áp trở về.
Na-ô-mi quyết định trở về Bết-lê-hem sau khi nghe rằng Đức Chúa Trời đã đoái xem dân sự Ngài và ban lương thực cho họ. Điều này cho thấy ước muốn trở về quê hương trong Y-sơ-ra-ên của bà sau những mất mát đã trải qua. Đồng thời, điều đó cũng nhấn mạnh lòng thương xót của Đức Chúa Trời trong việc phục hồi sự chu cấp cho dân Ngài sau một thời kỳ khó khăn.
Ru-tơ 1:7-9 (VIE1934)
7 Vậy, người là bỏ chỗ mình đã ở, cùng hai dâu mình lên đường đặng trở về xứ Giu-đa.
8 Nhưng Na-ô-mi nói cùng hai dâu mình rằng: Mỗi con hãy trở về nhà mẹ mình đi. Cầu Đức Giê-hô-va lấy ơn đãi hai con như hai con đã đãi các người thác của chúng ta, và đã đãi chính mình ta!
9 Nguyện Đức Giê-hô-va ban cho hai con được bình yên ở nơi nhà chồng mới! Rồi người ôm hôn hai nàng, còn hai nàng cất tiếng lên khóc.
Na-ô-mi khuyên hai con dâu trở về với gia đình của họ, cho thấy bà quan tâm đến sự an ổn và tương lai của họ. Bà cầu xin Đức Giê-hô-va đối đãi nhân từ với họ, như họ đã đối đãi tốt với những người đã qua đời và với chính bà. Bà cũng cầu xin họ tìm được sự bình yên trong nhà chồng mới. Cuộc chia tay đầy cảm xúc này cho thấy mối quan hệ gắn bó giữa Na-ô-mi và hai con dâu, đặc biệt trong nỗi đau chung mà họ đã cùng trải qua.
Ru-tơ 1:10-14 (VIE1934)
10 và nói rằng: Chúng tôi sẽ đi với mẹ đến quê hương của mẹ.
11 Ma-ô-mi đáp: Hỡi con gái ta, hãy trở về, đi với mẹ làm chi? Mẹ há còn những con trai trong lòng có thể làm chồng chúng con sao?
12 Hỡi hai con gái ta, hãy trở về đi đi; mẹ già quá mà lấy chồng nữa. Lại dầu bây giờ mẹ nói chiều nay ta sẽ có chồng, dầu ta sanh đẻ con trai đi nữa,
13 chúng con há lại muốn đợi cho đến chúng nó khôn lớn, và không lấy chồng khác hay sao? Không, hỡi chúng con, nỗi sầu thảm của mẹ cay đắng muốn phần hơn của chúng con, vì tay của Đức Giê-hô-va đã giơ ra hại mẹ.
14 Hai nàng lại cất tiếng lên khóc. Đoạn, Ôi-t-ba hôn từ biệt bà gia mình; còn Ru-tơ không chịu phân rẽ người.
Na-ô-mi khẳng định rằng Ôi-t-ba và Ru-tơ nên trở về Mô-áp, bởi bà không có gì để cung cấp cho tương lai của họ. Việc Na-ô-mi nhắc đến việc sinh con trai liên quan đến tập tục hôn nhân nối dòng trong thời cổ đại, theo đó một người góa phụ có thể được kết hôn với người thân thích của người chồng đã chết để duy trì dòng dõi. Na-ô-mi cảm thấy tay của Đức Giê-hô-va đã giơ ra nghịch cùng mình, và bà không muốn các con dâu phải chịu khổ cùng mình. Cuối cùng, Ôi-t-ba rời đi, nhưng sự gắn bó sâu sắc của Ru-tơ với Na-ô-mi được bày tỏ rõ ràng khi nàng không chịu phân rẽ khỏi bà.
Ru-tơ 1:15-17 (VIE1934)
15 Na-ô-mi nói cùng Ru-tơ rằng: Nầy, chị con đã trở về quê hương và thần của nó; con hãy trở về theo nó đi.
16 Ru-tơ thưa rằng: Xin chớ nài tôi phân rẽ mẹ; vì mẹ đi đâu, tôi sẽ đi đó; mẹ ở nơi nào, tôi sẽ ở nơi đó. Dân sự của mẹ, tức là dân sự của tôi; Đức Chúa Trời của mẹ, tức là Đức Chúa Trời của tôi;
17 mẹ thác nơi nào, tôi muốn thác và được chôn nơi đó. Vì bằng có sự chỉ khác hơn sự chết phân cách tôi khỏi mẹ, nguyện Đức Giê-hô-va giáng họa cho tôi!
Lời tuyên bố trung thành của Ru-tơ là một trong những đoạn nổi tiếng nhất trong Kinh Thánh. Nàng không chỉ quyết định ở lại với Na-ô-mi, mà còn nhận dân của Na-ô-mi làm dân mình và Đức Chúa Trời của Na-ô-mi làm Đức Chúa Trời của mình. Sự tận tụy của Ru-tơ cho thấy một sự cam kết sâu sắc vượt trên những mối quan hệ gia đình tự nhiên, thể hiện lòng trung thành, đức tin và sự quyết tâm. Việc nàng sẵn sàng đi theo Na-ô-mi vào một tương lai chưa biết trước cho thấy lòng can đảm và sự hy sinh của nàng.
Ru-tơ 1:18 (VIE1934)
18 Na-ô-mi thấy nàng quyết định theo mình, nên không nói nữa.
Na-ô-mi nhận ra rằng quyết định của Ru-tơ là không thể lay chuyển nên không còn cố thuyết phục nàng ở lại Mô-áp nữa. Sự kiên định của Ru-tơ trong quyết định đi theo Na-ô-mi cho thấy chiều sâu trong tính cách và lòng tận tụy của nàng, khiến hai người cùng tiếp tục hành trình trở về Bết-lê-hem.
Ru-tơ 1:19-21 (VIE1934)
19 Vậy, hai người đi đến Bết-lê-hem. Khi hai người đến, cả thành đều cảm động. Các người nữ hỏi rằng: Ấy có phải Na-ô-mi chăng?
20 Người đáp: Chớ gọi tôi là Na-ô-mi, hãy gọi là Ma-ra, vì Đấng Toàn năng đã đãi tôi cách cay đắng lắm.
21 Tôi đi ra được đầy dẫy, nhưng Đức Giê-hô-va đã bắt tôi về tay không. Đức Giê-hô-va đã giáng họa cho tôi, và Đấng Toàn năng khiến tôi bị khốn khổ, vậy còn gọi tôi là Na-ô-mi làm chi?
Sự trở về của Na-ô-mi tại Bết-lê-hem khiến cả thành xôn xao, vì những người nữ trong thành ngạc nhiên khi thấy bà trở lại. Na-ô-mi bày tỏ nỗi cay đắng của mình và xin họ gọi bà là “Ma-ra,” nghĩa là cay đắng, vì những bi kịch bà đã trải qua. Những lời của Na-ô-mi phản ánh nỗi đau và sự mất mát đã bao phủ cuộc đời bà, đến mức bà cảm thấy Đức Giê-hô-va đã giáng họa trên mình.
Ru-tơ 1:22 (VIE1934)
22 Na-ô-mi và Ru-tơ, người Mô-áp, dâu của Na-ô-mi, từ xứ Mô-áp trở về là như vậy. Hai người đến Bết-lê-hem nhằm đầu mùa gặt lúa mạch.
Chương này kết thúc với một dấu hiệu của hy vọng khi Na-ô-mi và Ru-tơ đến Bết-lê-hem đúng vào đầu mùa gặt lúa mạch. Thời điểm này báo trước những cơ hội sẽ mở ra phía trước, cả về sự chu cấp vật chất lẫn sự tiếp tục bày tỏ chương trình của Đức Chúa Trời cho tương lai của họ. Ru-tơ, một người nữ Mô-áp, giờ đây bước vào một chương mới của cuộc đời mình giữa vòng dân sự của Đức Chúa Trời.

