top of page

Ru-tơ 3

Trong Ru-tơ 3, Na-ô-mi lập một kế hoạch để Ru-tơ đến cùng Bô-ô, tìm kiếm sự kết hôn theo tục lệ của người bà con có quyền chuộc. Ru-tơ làm theo lời Na-ô-mi, đến nằm dưới chân Bô-ô vào ban đêm, là một dấu hiệu của sự thuận phục và lời thỉnh cầu được che chở. Chương này bày tỏ những chủ đề về lòng trung thành, sự thành tín và sự quan phòng của Đức Chúa Trời, khi Bô-ô đáp lại cách ngay thẳng và nhân từ, làm gia tăng hy vọng về sự chuộc lại và sự an ổn cho Ru-tơ và Na-ô-mi.

Ru-tơ 3:1 (VIE1934)
1 Na-ô-mi, mẹ chồng nàng, nói cùng nàng rằng: Hỡi con gái ta! Ta há chẳng tìm sự an-nghỉ cho con, hầu cho con được phước sao?

Na-ô-mi quan tâm đến tương lai của Ru-tơ và muốn bảo đảm cho nàng một cuộc sống ổn định và tốt đẹp. Na-ô-mi cảm thấy có trách nhiệm đối với sự an ổn của Ru-tơ, đặc biệt sau khi Ru-tơ đã hết lòng trung thành với bà. “Sự an-nghỉ” ở đây nói đến hy vọng có một cuộc hôn nhân lâu dài, đem lại sự bảo vệ và chu cấp cho Ru-tơ, nhất là trong hoàn cảnh dễ bị tổn thương của một góa phụ trong xã hội Y-sơ-ra-ên thời xưa.

Ru-tơ 3:2 (VIE1934)
2 Bây giờ, Bô-ô, là người bà con của chúng ta, mà các đầy tớ gái con đã ở cùng, há chẳng phải là bà con chúng ta sao? Nầy, đêm nay người sảy lúa mạch nơi sân đạp lúa.

Na-ô-mi chỉ cho Ru-tơ về Bô-ô, một người bà con gần và là người có thể thực hiện vai trò của người bà con có quyền chuộc. Việc Bô-ô sảy lúa mạch cho thấy đây là mùa gặt, tạo cơ hội để Ru-tơ đến gần ông một cách kín đáo. Việc Na-ô-mi nhắc đến mối quan hệ bà con với Bô-ô nhấn mạnh tục lệ về người bà con có quyền chuộc, là người có thể khôi phục và chu cấp cho gia đình bằng cách cưới Ru-tơ.

Ru-tơ 3:3-4 (VIE1934)
3 Vậy, con hãy tắm rửa, xức dầu, mặc áo cho đẹp, rồi đi xuống sân đạp lúa; nhưng chớ để cho người biết con, cho đến khi người ăn uống xong.
4 Khi người nằm xuống, con hãy xem chỗ người nằm; rồi đi vào, vén áo nơi chân người và nằm xuống; người sẽ nói cho con biết phải làm gì.

Na-ô-mi bảo Ru-tơ chuẩn bị cẩn thận bằng cách tắm rửa, xức dầu và mặc bộ áo đẹp nhất trước khi đến gặp Bô-ô tại sân đạp lúa. Sự chuẩn bị này tượng trưng cho sự chuyển tiếp của Ru-tơ từ thời kỳ đau buồn sang sự sẵn sàng bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời, bày tỏ sự mở lòng đối với việc tái hôn và một khởi đầu mới. Na-ô-mi bảo nàng đợi cho đến khi Bô-ô ăn uống xong và tinh thần vui vẻ sau một ngày lao động và thông công, để đến gần ông vào lúc ông dễ tiếp nhận nhất. Việc vén áo nơi chân Bô-ô và nằm xuống là một cử chỉ có ý nghĩa văn hóa, bày tỏ lời thỉnh cầu Ru-tơ muốn Bô-ô đảm nhận vai trò của người bà con có quyền chuộc. Vai trò này rất quan trọng trong truyền thống Hê-bơ-rơ, vì liên quan đến việc một người bà con gần cưới một góa phụ để duy trì dòng dõi và cơ nghiệp của gia đình, phù hợp với luật cưới người góa của anh em được nói đến trong Phục-truyền Luật-lệ Ký 25:5-6: “Khi anh em ở chung nhau, một người chết mà không có con trai, thì vợ của người chết chớ lấy người ngoài; anh em của người chết sẽ đi vào cùng nàng, lấy nàng làm vợ, và làm bổn phận của anh em chồng đối với nàng. Con trưởng mà nàng sanh sẽ nối danh người anh đã chết, hầu cho danh người ấy khỏi bị xóa khỏi Y-sơ-ra-ên.” Hành động của Ru-tơ, mặc dù táo bạo, bắt nguồn từ sự khiêm nhường và sự hiểu biết sâu sắc về các chuẩn mực xã hội thời ấy. Nàng hành động trong đức tin, bày tỏ sự nương cậy nơi sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời và những trật tự xã hội mà Ngài đã thiết lập để chăm sóc người thiếu thốn và duy trì sự công bình cùng trật tự trong cộng đồng.

Ru-tơ 3:5 (VIE1934)
5 Nàng đáp rằng: Mọi điều mẹ dạy tôi, tôi sẽ làm.

Câu trả lời của Ru-tơ cho thấy lòng trung thành và sự tin cậy tiếp tục của nàng đối với sự hướng dẫn của Na-ô-mi. Sự sẵn lòng làm theo kế hoạch của Na-ô-mi cho thấy tính cách vâng lời và đức tin của nàng, tin rằng những điều Na-ô-mi chỉ dẫn là vì ích lợi của nàng. Lòng trung thành của Ru-tơ là điều quan trọng để tiến hành kế hoạch nhạy cảm về văn hóa này.

Ru-tơ 3:6-7 (VIE1934)
6 Vậy, nàng đi xuống sân đạp lúa, làm theo mọi điều mẹ chồng nàng đã dạy.
7 Bô-ô ăn uống rồi, lòng người vui vẻ, đi nằm ở cuối đống lúa; nàng bèn nhẹ nhàng đến, vén áo nơi chân người và nằm xuống.

Ru-tơ trung thành làm theo lời Na-ô-mi, đi đến sân đạp lúa và chờ cho đến khi Bô-ô ăn uống xong và lòng được vui vẻ. Sân đạp lúa là nơi người ta xử lý mùa gặt, và Bô-ô ngủ tại đó để bảo vệ lúa của mình. Việc Ru-tơ nhẹ nhàng đến gần và vén áo nơi chân Bô-ô là dấu hiệu của lời thỉnh cầu nàng muốn Bô-ô che chở và chu cấp cho nàng, theo phong tục thời ấy.

Ru-tơ 3:8-9 (VIE1934)
8 Nửa đêm, người giựt mình, xây lại, và nầy, có một người nữ nằm nơi chân mình.
9 Người hỏi rằng: Ngươi là ai? Nàng đáp rằng: Tôi là Ru-tơ, con đòi của ông. Xin ông giơ vạt áo mình trên con đòi ông, vì ông là người bà con gần.

Bô-ô thức giấc và ngạc nhiên khi thấy một người đang nằm nơi chân mình. Ru-tơ tự giới thiệu và khiêm nhường gọi mình là con đòi của ông, một cách xưng hô thể hiện sự thuận phục. Lời thỉnh cầu Bô-ô “giơ vạt áo mình trên” nàng là lời cầu xin ông đảm nhận vai trò của người bà con có quyền chuộc, đem lại sự che chở và an ổn cho nàng trong hôn nhân. Lời thỉnh cầu của Ru-tơ nhấn mạnh hoàn cảnh dễ bị tổn thương của nàng và vai trò tiềm năng của Bô-ô trong việc chuộc nàng.

Ru-tơ 3:10-11 (VIE1934)
10 Người nói rằng: Hỡi con gái ta! Nguyện nàng được Đức Giê-hô-va ban phước! Lòng nhơn từ sau của nàng còn hơn lòng nhơn từ trước, vì nàng không chạy theo trai trẻ, hoặc nghèo hoặc giàu.
11 Vậy bây giờ, hỡi con gái ta, chớ sợ; ta sẽ làm cho nàng mọi điều nàng nói; vì cả thành ta đều biết nàng là một người đàn bà có tài đức.

Bô-ô khen Ru-tơ về lòng trung thành của nàng, nhận thấy nàng không tìm kiếm những người trai trẻ, nhưng đã bày tỏ lòng nhân từ và sự tôn trọng khi chọn ông làm người bà con có quyền chuộc. Bô-ô nhìn nhận đức hạnh của Ru-tơ và nhận biết những hành động của nàng bày tỏ lòng thành tín đối với cả Na-ô-mi lẫn Đức Chúa Trời. Lời hứa sẽ làm mọi điều nàng thỉnh cầu cho thấy ông sẵn lòng thực hiện vai trò của người bảo hộ và người chuộc nàng.

Ru-tơ 3:12-13 (VIE1934)
12 Quả thật ta là người bà con gần, nhưng còn có một người bà con gần hơn ta.
13 Hãy ở lại đêm nay; sáng mai, nếu người ấy muốn làm phận sự người bà con gần cho nàng, thì tốt; hãy để cho người làm. Nhưng nếu người ấy không muốn làm phận sự ấy cho nàng, thì ta sẽ làm phận sự ấy cho nàng, thật như Đức Giê-hô-va hằng sống! Hãy nằm đây cho đến sáng.

Bô-ô thừa nhận rằng ông là một người bà con gần, nhưng có một người bà con khác có quyền ưu tiên hơn ông. Tuy nhiên, ông bảo đảm với Ru-tơ rằng nếu người bà con ấy không thực hiện bổn phận, ông sẽ chịu trách nhiệm. Cách hành xử ngay thẳng của Bô-ô cho thấy ông tôn trọng luật pháp và sẵn lòng bảo đảm tương lai của Ru-tơ. Lời thề “thật như Đức Giê-hô-va hằng sống” nhấn mạnh sự nghiêm túc trong cam kết của ông.

Ru-tơ 3:14 (VIE1934)
14 Nàng nằm nơi chân người cho đến sáng, rồi chỗi dậy trước khi người ta có thể nhận biết nhau. Người nói rằng: Chớ cho ai biết có người nữ đã đến sân đạp lúa.

Ru-tơ ở nơi chân Bô-ô suốt đêm, là dấu hiệu cho thấy nàng tin cậy sự che chở và ý định của ông. Trước khi trời sáng, nàng kín đáo rời đi để tránh mọi hiểu lầm hoặc lời đàm tiếu, vì Bô-ô cẩn thận bảo vệ danh dự của nàng. Điều này cho thấy Bô-ô quan tâm đến danh dự của Ru-tơ và cam kết xử lý sự việc cách ngay thẳng.

Ru-tơ 3:15 (VIE1934)
15 Người lại nói rằng: Hãy lấy cái áo choàng nàng đang mặc mà giơ ra. Nàng giơ ra, người đong cho sáu đấu lúa mạch, để lên trên nàng. Đoạn, nàng vào thành.

Trước khi Ru-tơ rời đi, Bô-ô cho nàng một lượng lúa mạch rộng rãi, tượng trưng cho sự chu cấp của ông dành cho nàng và Na-ô-mi. Món quà này vừa là dấu hiệu về ý định tốt lành của Bô-ô, vừa là một cách thiết thực để hỗ trợ hai người góa phụ. Ru-tơ trở về thành với bằng chứng cụ thể về sự quan tâm của Bô-ô, làm gia tăng hy vọng về sự chuộc lại trong tương lai.

Ru-tơ 3:16-18 (VIE1934)
16 Nàng trở về cùng mẹ chồng mình, bà hỏi rằng: Hỡi con gái ta! Việc thể nào?
Nàng thuật lại cho bà mọi điều người đã làm cho nàng.
17 Nàng nói rằng: Người có cho tôi sáu đấu lúa mạch nầy, vì người có nói rằng: Chớ trở về cùng mẹ chồng con với tay không.
18 Bà nói rằng: Hỡi con gái ta, hãy ngồi yên cho đến khi con biết sự việc sẽ ra thể nào; vì người ấy sẽ chẳng nghỉ cho đến khi đã làm xong việc ngày nay.

Ru-tơ thuật lại cho Na-ô-mi mọi việc đã xảy ra, kể cả lòng nhân từ của Bô-ô trong việc cung cấp lúa mạch. Na-ô-mi nhận ra ý nghĩa trong những hành động của Bô-ô và bảo đảm với Ru-tơ rằng ông sẽ không trì hoãn trong việc giải quyết sự việc. Sự tin chắc của Na-ô-mi nơi Bô-ô phản ánh sự hiểu biết của bà về tính cách của ông và sự cam kết của ông trong việc thực hiện bổn phận của một người bà con có quyền chuộc.

bottom of page