top of page

Ru-tơ 4

Trong Ru-tơ 4, câu chuyện đạt đến cao điểm khi Bô-ô chuộc Ru-tơ qua một tiến trình pháp lý trước mặt các người làm chứng. Chương này tập trung vào việc lời hứa về sự chuộc được hoàn tất và dòng dõi được tiếp nối, cuối cùng dẫn đến gia phả của vua Đa-vít. Những chủ đề về lòng trung thành, sự quan phòng của Đức Chúa Trời và chương trình Ngài đang từng bước bày tỏ được thể hiện rõ ràng.

Ru-tơ 4:1-5 (VIE1934)
1 Bô-ô đi lên nơi cửa thành, ngồi đó; và kìa, người bà con gần mà Bô-ô đã nói đến đi ngang qua. Bô-ô bèn nói rằng: Hỡi bạn, hãy lại đây, ngồi xuống. Người ấy bèn lại ngồi.
2 Bô-ô bèn chọn mười người trong các trưởng lão của thành, mà nói rằng: Hãy ngồi đây. Họ bèn ngồi.
3 Bô-ô nói cùng người bà con gần rằng: Na-ô-mi, là người đã từ xứ Mô-áp trở về, có bán miếng ruộng của Ê-li-mê-léc, anh em chúng ta.
4 Tôi tưởng phải tỏ cho anh hay rằng: Hãy mua miếng ruộng đó trước mặt những người ngồi đây và trước mặt các trưởng lão của dân tôi. Nếu anh muốn chuộc, hãy chuộc đi; bằng chẳng chuộc, hãy nói cho tôi biết, để tôi biết; vì ngoài anh ra, chẳng ai có quyền chuộc, và tôi là người kế anh. Người ấy đáp rằng: Tôi sẽ chuộc.
5 Bô-ô bèn nói rằng: Ngày nào anh mua ruộng nơi tay Na-ô-mi, thì cũng phải mua nơi tay Ru-tơ, người Mô-áp, là vợ của người đã chết, để làm cho tên người chết còn lại trên sản nghiệp người.

Bô-ô đi đến cửa thành, nơi những vấn đề pháp lý và giao dịch quan trọng được giải quyết, để xử lý vấn đề với người bà con gần hơn. Chàng trình bày về miếng ruộng của Ê-li-mê-léc và trao cho người ấy quyền chuộc trước. Ban đầu, người bà con đồng ý chuộc miếng ruộng. Nhưng Bô-ô nói rõ rằng việc chuộc cũng bao gồm Ru-tơ, người Mô-áp, để duy trì tên tuổi và sản nghiệp của người đã chết. Điều này làm thay đổi hoàn toàn quyết định của người bà con, vì trách nhiệm chuộc không chỉ liên quan đến tài sản mà còn đến việc duy trì dòng dõi gia đình.

Ru-tơ 4:6 (VIE1934)
6 Người bà con gần nói rằng: Tôi không thể chuộc cho mình được, e làm hư sản nghiệp mình. Anh hãy chuộc lấy quyền chuộc của tôi, vì tôi không thể chuộc được.

Người bà con gần rút lui khỏi quyền chuộc vì lo rằng trách nhiệm này sẽ ảnh hưởng đến sản nghiệp của chính mình. Điều này cho thấy việc chuộc Ru-tơ và duy trì tên tuổi của người đã chết không chỉ là một giao dịch tài chính đơn giản. Bô-ô sẵn lòng chuộc cả sản nghiệp lẫn Ru-tơ, thể hiện lòng trung tín và trách nhiệm đối với gia đình, trong khi người bà con kia không muốn đảm nhận trách nhiệm đó.

Ru-tơ 4:7-8 (VIE1934)
7 Vả, xưa trong Y-sơ-ra-ên, về việc chuộc hay đổi vật gì, để làm chứng cho mọi việc, thì người nầy cởi giày mình trao cho người kia; ấy là cách làm chứng trong Y-sơ-ra-ên.
8 Người bà con gần bèn nói cùng Bô-ô rằng: Anh hãy mua lấy. Rồi người cởi giày mình ra.

Việc cởi giày là một hành động tượng trưng dùng để xác nhận giao dịch trong Y-sơ-ra-ên thời xưa. Khi người bà con gần cởi giày mình, ông chính thức chuyển quyền chuộc cho Bô-ô. Phong tục này cho thấy giao dịch được thực hiện công khai và được xác nhận theo những thủ tục pháp lý và xã hội của thời đó. Từ đây, quyền chuộc thuộc về Bô-ô.

Ru-tơ 4:9-10 (VIE1934)
9 Bô-ô bèn nói cùng các trưởng lão và cả dân sự rằng: Ngày nay các ngươi làm chứng rằng ta đã mua hết mọi vật chi thuộc về Ê-li-mê-léc, và mọi vật chi thuộc về Ki-li-ôn và Mạc-lôn, nơi tay Na-ô-mi.
10 Ta cũng đã cưới Ru-tơ, người Mô-áp, vợ của Mạc-lôn, làm vợ ta, để làm cho tên người chết còn lại trên sản nghiệp người, hầu cho tên người chết khỏi bị diệt giữa anh em người và khỏi bị xóa khỏi cửa thành của quê hương người. Ngày nay các ngươi làm chứng việc nầy.

Bô-ô công khai tuyên bố trước các trưởng lão và dân sự rằng chàng đã mua tất cả những gì thuộc về Ê-li-mê-léc, Ki-li-ôn và Mạc-lôn từ tay Na-ô-mi. Chàng cũng tuyên bố lấy Ru-tơ làm vợ để duy trì tên tuổi của người đã chết trên sản nghiệp mình. Như vậy, sự chuộc không chỉ liên quan đến đất đai mà còn nhằm bảo tồn tên tuổi và cơ nghiệp của gia đình. Những người làm chứng xác nhận rằng mọi việc đã được thực hiện công khai và hợp pháp.

Ru-tơ 4:11-12 (VIE1934)
11 Cả dân sự ở nơi cửa thành và các trưởng lão đều nói rằng: Chúng tôi làm chứng. Cầu xin Đức Giê-hô-va làm cho người nữ vào nhà ngươi được như Ra-chên và Lê-a, là hai người đã dựng nên nhà Y-sơ-ra-ên; lại nguyện cho ngươi được thịnh vượng tại Ép-ra-ta, và danh ngươi được lừng lẫy tại Bết-lê-hem.
12 Nguyện cho nhà ngươi được giống như nhà Phê-rết, là người mà Ta-ma đã sanh cho Giu-đa, bởi dòng dõi Đức Giê-hô-va sẽ ban cho ngươi do người nữ nầy.

Những người làm chứng chúc phước cho Bô-ô và Ru-tơ, nhắc đến Ra-chên và Lê-a, hai người nữ đã góp phần xây dựng nhà Y-sơ-ra-ên, và nhắc đến nhà Phê-rết thuộc dòng dõi Giu-đa. Những lời chúc này cho thấy cuộc hôn nhân của Bô-ô và Ru-tơ không chỉ có ý nghĩa đối với gia đình họ, mà còn gắn liền với lịch sử rộng lớn hơn của dân Y-sơ-ra-ên. Họ cầu xin Đức Chúa Trời ban cho Ru-tơ một dòng dõi và cho nhà Bô-ô được thịnh vượng, nổi tiếng tại Bết-lê-hem.

Ru-tơ 4:13 (VIE1934)
13 Bô-ô bèn cưới Ru-tơ; nàng trở nên vợ người. Người đi lại cùng nàng, và Đức Giê-hô-va cho nàng thụ thai, sanh một con trai.

Bô-ô cưới Ru-tơ, và Đức Giê-hô-va ban cho nàng được thụ thai và sanh một con trai. Đứa trẻ không chỉ là con trai của Bô-ô mà còn là sự tiếp nối dòng dõi mà Na-ô-mi đã từng tưởng như mất đi. Việc Kinh Thánh nói Đức Giê-hô-va cho Ru-tơ thụ thai nhấn mạnh rằng sự sống và kết quả của cuộc hôn nhân này nằm dưới sự quan phòng và ban phước của Đức Chúa Trời.

Ru-tơ 4:14-15 (VIE1934)
14 Các người nữ bèn nói cùng Na-ô-mi rằng: Đáng ngợi khen Đức Giê-hô-va, là Đấng ngày nay không để cho ngươi thiếu người bà con gần; nguyện cho danh người ấy được lừng lẫy trong Y-sơ-ra-ên!
15 Người ấy sẽ làm cho linh hồn ngươi được sống lại, và nuôi dưỡng ngươi trong buổi tuổi già; vì con dâu ngươi, là người yêu ngươi, đã sanh người ấy ra, người vốn quý trọng ngươi hơn bảy con trai.

Những người nữ trong cộng đồng nhận ra bàn tay của Đức Chúa Trời trong cuộc đời Na-ô-mi và xem sự ra đời của đứa trẻ là sự khôi phục niềm vui và hy vọng cho bà. Lòng yêu thương và trung tín của Ru-tơ đối với Na-ô-mi được ca ngợi, đến mức họ nói rằng Ru-tơ quý trọng Na-ô-mi hơn bảy con trai. Nỗi buồn và sự mất mát trước đây của Na-ô-mi nay được thay thế bằng niềm vui, sự chăm sóc và hy vọng về một tương lai mới cho gia đình.

Ru-tơ 4:16-17 (VIE1934)
16 Na-ô-mi bèn ẵm đứa trẻ, để nó vào lòng mình, và làm vú nuôi nó.
17 Các người láng giềng đặt tên nó, mà rằng: Na-ô-mi đã sanh một con trai. Đặt tên nó là Ô-bết. Ấy là cha của Y-sai, cha của Đa-vít.

Na-ô-mi ôm đứa trẻ vào lòng và chăm sóc nó, như một dấu hiệu cho thấy niềm vui của bà đã được khôi phục. Đứa trẻ được đặt tên là Ô-bết, và Ô-bết trở thành cha của Y-sai, cha của vua Đa-vít. Như vậy, câu chuyện của Ru-tơ và Bô-ô được nối trực tiếp với lịch sử lớn hơn của Y-sơ-ra-ên. Đức Chúa Trời đã dùng những hoàn cảnh tưởng như đầy mất mát và đau buồn để tiếp tục thực hiện chương trình của Ngài.

Ru-tơ 4:18-22 (VIE1934)
18 Nầy là dòng dõi của Phê-rết: Phê-rết sanh Hết-rôn;
19 Hết-rôn sanh Ram; Ram sanh A-mi-na-đáp;
20 A-mi-na-đáp sanh Na-ách-sôn; Na-ách-sôn sanh Sanh-môn;
21 Sanh-môn sanh Bô-ô; Bô-ô sanh Ô-bết;
22 Ô-bết sanh Y-sai; Y-sai sanh Đa-vít.

Chương kết thúc bằng gia phả nối dòng dõi của Bô-ô với vua Đa-vít. Điều này cho thấy lòng trung tín của Ru-tơ và sự chuộc của Bô-ô nằm trong một chương trình lớn hơn của Đức Chúa Trời dành cho Y-sơ-ra-ên. Câu chuyện bắt đầu với sự mất mát của Na-ô-mi và Ru-tơ, nhưng kết thúc bằng một dòng dõi dẫn đến Đa-vít, cho thấy Đức Chúa Trời có thể dùng những hoàn cảnh tưởng như tuyệt vọng để thực hiện chương trình của Ngài qua nhiều thế hệ.

bottom of page