
Sáng Thế Ký 13
Sáng Thế Ký 13 mô tả việc Áp-ram và Lót trở về từ Ai Cập với rất nhiều của cải. Khi bầy chiên và đàn gia súc của họ ngày càng gia tăng, sự căng thẳng nảy sinh giữa những người chăn gia súc của hai bên vì đất đai không đủ rộng. Áp-ram, bày tỏ sự khiêm nhường và tin cậy vào sự chu cấp của Đức Chúa Trời, đề nghị Lót được chọn vùng đất trước. Lót chọn đồng bằng sông Giô-đanh màu mỡ gần Sô-đôm, trong khi Áp-ram ở lại Ca-na-an. Sau đó, Đức Chúa Trời nhắc lại lời hứa với Áp-ram, tái khẳng định phước lành tương lai về dòng dõi và đất đai.
Sáng Thế Ký 13:1-3 (VIE1934)
1 Áp-ram ở Ê-díp-tô dẫn vợ cùng các tài-vật mình và Lót, đồng trở lên Nam-phương.
2 Vả, Áp-ram rất giàu-có súc-vật, vàng và bạc.
3 Người vừa đi vừa đóng trại, từ Nam-phương trở về Bê-tên, đến nơi người đã đóng trại ban đầu hết, ở về giữa khoảng Bê-tên và A-hi,
Sau thời gian ở Ai Cập, Áp-ram trở về xứ Ca-na-an, đi qua vùng phía nam. Ông đem theo tất cả tài sản của mình, bao gồm cả cháu mình là Lót. Hành trình này cho thấy Áp-ram trở lại nơi Đức Chúa Trời đã từng gọi ông. Sự giàu có của Áp-ram được nhấn mạnh, cho thấy phước lành của Đức Chúa Trời, nhưng sự giàu có này rồi sẽ trở thành nguồn gốc của sự căng thẳng. Việc trở về Bê-tên, nơi ông từng gặp Đức Chúa Trời trước đây, cho thấy Áp-ram mong muốn kết nối lại về mặt thuộc linh và sống tại nơi ông từng kinh nghiệm sự hiện diện của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 13:4 (VIE1934)
4 là nơi đã lập một bàn-thờ lúc trước. Ở đó Áp-ram cầu-khẩn danh Đức Giê-hô-va.
Áp-ram trở lại bàn thờ mà ông đã lập trong chuyến hành trình đầu tiên qua xứ này. Hành động đó cho thấy mối quan hệ của Áp-ram với Đức Chúa Trời vẫn là trung tâm trong đời sống ông. Ông cầu khẩn danh Đức Giê-hô-va, bày tỏ sự nương dựa nơi sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Ngay cả sau thời gian ở Ai Cập, nơi ông đã đối diện với nhiều thử thách, Áp-ram vẫn tìm cách trở lại với ý muốn của Đức Chúa Trời. Bàn thờ trở thành một dấu nhắc nhở hữu hình và thuộc linh về mối quan hệ giao ước của ông với Đức Chúa Trời và sự cam kết đi theo Ngài.
Sáng Thế Ký 13:5-7 (VIE1934)
5 Vả, Lót cùng đi với Áp-ram, cũng có chiên, bò, và trại.
6 Xứ đó không đủ chỗ cho hai người ở chung, vì tài-vật rất nhiều cho đến đỗi không ở chung nhau được.
7 Trong khi dân Ca-na-an và dân Phê-rê-sít ở trong xứ, xảy có chuyện tranh-giành của bọn chăn-chiên Áp-ram cùng bọn chăn-chiên Lót.
Cả Áp-ram lẫn Lót đều tích lũy được rất nhiều của cải, gồm những bầy chiên, đàn gia súc, trại và những người phục vụ. Tuy nhiên, vùng đất không đủ để đáp ứng nhu cầu của hai gia đình đang ngày càng phát triển và có nhiều gia súc như vậy. Điều này dẫn đến sự tranh-giành giữa những người chăn gia súc của họ, cho thấy của cải vật chất dù là một phước lành nhưng cũng có thể tạo ra những khó khăn. Ngoài ra, sự hiện diện của các dân Ca-na-an và Phê-rê-sít trong xứ càng làm cho nguồn tài nguyên bị hạn chế. Sự căng thẳng này chuẩn bị cho một quyết định quan trọng về nơi họ sẽ sinh sống trong tương lai.
Sáng Thế Ký 13:8-9 (VIE1934)
8 Áp-ram nói cùng Lót rằng: Chúng ta là cốt-nhục, xin ngươi cùng ta chẳng nên cãi-lẫy nhau và bọn chăn chiên ta cùng bọn chăn chiên ngươi cũng đừng tranh-giành nhau nữa.
9 Toàn xứ há chẳng ở trước mặt ngươi sao? Vậy, hãy lìa khỏi ta; nếu ngươi lấy bên tả, ta sẽ qua bên hữu; nếu ngươi lấy bên hữu, ta sẽ qua bên tả.
Áp-ram, là người lớn tuổi hơn và là người lãnh đạo, chủ động giải quyết sự xung đột một cách hòa bình. Ông coi trọng sự hòa thuận trong gia đình hơn là của cải vật chất và cho Lót quyền chọn đất trước. Hành động khiêm nhường và rộng rãi này phản ánh đức tin của Áp-ram nơi lời hứa của Đức Chúa Trời, vì ông tin rằng Đức Chúa Trời sẽ ban phước cho mình bất kể hoàn cảnh như thế nào. Ông tin rằng Đức Chúa Trời sẽ chu cấp cho mình, bất kể Lót chọn phần đất nào. Quyết định này cũng cho thấy Áp-ram mong muốn tránh xung đột và duy trì sự hiệp nhất trong gia đình.
Sáng Thế Ký 13:10-13 (VIE1934)
10 Lót bèn ngước mắt lên, thấy khắp cánh đồng-bằng bên sông Giô-đanh, là nơi (trước khi Đức Giê-hô-va chưa phá-hủy thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ) thảy đều có nước chảy tưới khắp đến Xoa; đồng đó cũng như vườn của Đức Giê-hô-va và như xứ Ê-díp-tô vậy.
11 Lót bèn chọn lấy cho mình hết cánh đồng-bằng bên sông Giô-đanh và đi qua phía đông. Vậy, hai người chia-rẽ nhau.
12 Áp-ram ở trong xứ Ca-na-an, còn Lót ở trong thành của đồng-bằng và dời trại mình đến Sô-đôm.
13 Vả, dân Sô-đôm là độc-ác và kẻ phạm tội trọng cùng Đức Giê-hô-va.
Khi nhìn thấy đồng bằng sông Giô-đanh màu mỡ và được tưới nước đầy đủ, Lót chọn phần tốt nhất cho mình. Quyết định của ông dựa trên điều mắt mình nhìn thấy, vì vùng đất này giống vùng đất Ai Cập được tưới nước tốt. Tuy nhiên, lựa chọn ấy đưa ông đến gần Sô-đôm, một thành phố nổi tiếng về sự gian ác. Quyết định của Lót cho thấy tầm quan trọng của sự phân biệt thuộc linh, vì điều có vẻ thuận lợi trước mắt lại đưa ông đến gần những nguy hiểm về đạo đức của Sô-đôm. Trong khi đó, Áp-ram ở lại Ca-na-an, tin cậy sự chu cấp của Đức Chúa Trời, còn việc Lót đến gần Sô-đôm báo trước những khó khăn sẽ xảy ra về sau.
Sáng Thế Ký 13:14-17 (VIE1934)
14 Sau khi Lót lìa khỏi Áp-ram rồi, Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Hãy nhướng mắt lên, nhìn từ chỗ ngươi ở cho đến phương bắc, phương nam, phương đông và phương tây:
15 Vì cả xứ nào ngươi thấy, ta sẽ ban cho ngươi và cho dòng-dõi ngươi đời đời.
16 Ta sẽ làm cho dòng-dõi ngươi như bụi trên đất; thế thì, nếu kẻ nào đếm đặng bụi trên đất, thì cũng sẽ đếm đặng dòng-dõi ngươi vậy.
17 Hãy đứng dậy đi khắp trong xứ, bề dài và bề ngang; vì ta sẽ ban cho ngươi xứ nầy.
Sau khi Lót rời khỏi Áp-ram, Đức Chúa Trời tái khẳng định lời hứa của Ngài với ông. Ngài bảo Áp-ram nhìn về mọi hướng, xác nhận rằng toàn bộ vùng đất này sẽ thuộc về ông và dòng dõi ông. Sự tái khẳng định giao ước từ Đức Chúa Trời đem lại cho Áp-ram sự vững lòng về thuộc linh, nhấn mạnh rằng phước lành của Đức Chúa Trời không phụ thuộc vào vẻ ngoài hay sự màu mỡ trước mắt của vùng đất. Lời hứa về một dòng dõi đông vô số cũng cho thấy kế hoạch tiếp tục của Đức Chúa Trời trong việc gây dựng một dân lớn qua Áp-ram. Áp-ram được khuyến khích đi khắp vùng đất, càng củng cố sự tin cậy của ông nơi sự chu cấp của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 13:18 (VIE1934)
18 Đoạn Áp-ram dời trại mình đến ở nơi lùm cây dẻ-bộp tại Mam-rê, thuộc về Hếp-rôn, và lập tại đó một bàn-thờ cho Đức Giê-hô-va.
Áp-ram định cư tại Hếp-rôn, gần những lùm cây dẻ-bộp của Mam-rê, và một lần nữa lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va. Hành động này cho thấy sự tận tâm liên tục của Áp-ram đối với Đức Chúa Trời, khi ông không ngừng nhìn nhận sự hiện diện và những lời hứa của Ngài. Việc lập bàn thờ biểu thị sự cam kết thờ phượng và cảm tạ Đức Chúa Trời, đồng thời củng cố sự nương dựa của ông nơi sự hướng dẫn thiêng liêng. Hếp-rôn, một địa điểm quan trọng trong lịch sử Kinh Thánh về sau, trở thành nơi ở mới của Áp-ram, càng gắn ông với vùng đất mà Đức Chúa Trời đã hứa ban cho ông và dòng dõi ông.

