
Sáng Thế Ký 17
Sáng Thế Ký 17 là một chương quan trọng trong Kinh Thánh, trong đó Đức Chúa Trời tái khẳng định giao ước với Áp-ram, đổi tên ông thành Áp-ra-ham và thiết lập phép cắt-bì làm dấu của giao ước. Chương này đánh dấu sự mở rộng những lời hứa của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham, bao gồm việc ông trở thành tổ phụ của nhiều dân tộc, có một dòng dõi vua chúa và nhận lãnh xứ Ca-na-an làm cơ nghiệp. Chương này cũng nhấn mạnh sự vâng phục và đức tin nơi những lời hứa của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 17:1-3 (VIE1934)
1 Khi Áp-ram được chín mươi chín tuổi, thì Đức Giê-hô-va hiện đến cùng người và phán rằng: Ta là Đức Chúa Trời toàn-năng; ngươi hãy đi ở trước mặt ta làm một người trọn-vẹn.
2 Ta sẽ lập giao-ước cùng ngươi, làm cho dòng-dõi ngươi thêm nhiều quá bội.
3 Áp-ram bèn sấp mình xuống đất; Đức Chúa Trời phán cùng người rằng:
Khi Áp-ram được chín mươi chín tuổi, ông nhận được một cuộc gặp gỡ thiêng liêng với Đức Chúa Trời, Đấng tự xưng là “Đức Chúa Trời toàn-năng” (El Shaddai), nhấn mạnh quyền năng tối cao của Ngài. Đức Chúa Trời truyền cho Áp-ram phải bước đi trước mặt Ngài và sống trọn vẹn. Điều này đặt nền tảng cho việc tái lập giao ước. Trong sự khiêm nhường và kính sợ, Áp-ram sấp mình xuống đất, nhận biết tính nghiêm trọng của thời khắc này. Điều đó cho thấy lòng kính trọng sâu sắc của Áp-ram đối với Đức Chúa Trời và sự sẵn sàng thuận phục ý muốn Ngài.
Sáng Thế Ký 17:4-5 (VIE1934)
4 Nầy, phần ta đây, ta đã lập giao-ước cùng ngươi; vậy ngươi sẽ trở nên tổ-phụ của nhiều dân-tộc.
5 Thiên-hạ chẳng còn gọi ngươi là Áp-ram nữa, nhưng tên ngươi sẽ là Áp-ra-ham, vì ta đặt ngươi làm tổ-phụ của nhiều dân-tộc.
Đức Chúa Trời giờ đây tái khẳng định giao ước với Áp-ram và mở rộng lời hứa một cách đáng kể: Áp-ram sẽ không chỉ là tổ phụ của một dân tộc, mà sẽ trở thành tổ phụ của nhiều dân tộc. Sau đó Đức Chúa Trời đổi tên ông từ Áp-ram (“cha cao-quí”) thành Áp-ra-ham (“cha của nhiều dân-tộc”), tượng trưng cho sự thành toàn của lời hứa này. Việc đổi tên cho thấy một sự thay đổi trong vai trò và định mệnh của Áp-ra-ham trong kế hoạch của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 17:6 (VIE1934)
6 Ta sẽ làm cho ngươi sanh-sản rất nhiều, làm cho ngươi thành nhiều nước; và các vua sẽ do nơi ngươi mà ra.
Đức Chúa Trời bảo đảm với Áp-ra-ham rằng ông sẽ sinh sản rất nhiều. Lời hứa này không chỉ nói đến số lượng con cháu, mà còn mở rộng đến sự hình thành của nhiều dân tộc và những dòng dõi vua chúa. Điều này báo trước các vua của Y-sơ-ra-ên và cuối cùng là dòng dõi Đấng Mê-si qua Giê-su Christ. Lời hứa này làm nổi bật khả năng tối cao của Đức Chúa Trời trong việc thực hiện kế hoạch của Ngài, ngay cả khi điều đó dường như không thể xảy ra theo quan điểm của con người.
Sáng Thế Ký 17:7-8 (VIE1934)
7 Ta sẽ lập giao-ước cùng ngươi, và cùng hậu-tự ngươi trải qua các đời; ấy là giao-ước đời đời, hầu cho ta làm Đức Chúa Trời của ngươi và của dòng-dõi ngươi.
8 Ta sẽ cho ngươi cùng dòng-dõi ngươi xứ mà ngươi đương kiều-ngụ, tức toàn xứ Ca-na-an, làm cơ-nghiệp đời đời. Vậy, ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ.
Giao ước của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham không chỉ dành cho ông mà còn dành cho dòng dõi ông. Giao ước được gọi là “giao-ước đời đời,” nhấn mạnh bản chất lâu dài của nó. Đức Chúa Trời cam kết sẽ là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham và dòng dõi ông, thiết lập một mối quan hệ đặc biệt với họ. Xứ Ca-na-an được hứa ban làm cơ nghiệp đời đời. Lời hứa này nhấn mạnh tính không thay đổi trong sự thành tín của Đức Chúa Trời qua các thế hệ.
Sáng Thế Ký 17:9-10 (VIE1934)
9 Đoạn, Đức Chúa Trời phán cùng Áp-ra-ham rằng: Phần ngươi cùng dòng-dõi ngươi, từ đời nọ sang đời kia, sẽ giữ sự giao-ước của ta.
10 Mỗi người nam trong vòng các ngươi phải chịu phép cắt-bì; ấy là giao-ước mà các ngươi phải giữ, tức giao-ước lập giữa ta và các ngươi, cùng dòng-dõi sau ngươi.
Giờ đây Đức Chúa Trời đưa ra điều kiện của giao ước dành cho Áp-ra-ham và dòng dõi ông. Trong khi những lời hứa của Đức Chúa Trời là chắc chắn, Ngài đòi hỏi một dấu hiệu của sự vâng phục — phép cắt-bì. Hành động cắt-bì là một dấu hiệu thể chất của giao ước, tượng trưng cho một thực tại thuộc linh sâu xa hơn: dân sự được biệt riêng cho Đức Chúa Trời. Đó là dấu hiệu của mối quan hệ đặc biệt giữa họ với Đức Chúa Trời và sự cam kết sống theo đường lối của Ngài.
Sáng Thế Ký 17:11-12 (VIE1934)
11 Các ngươi phải chịu cắt-bì; phép đó sẽ là dấu-hiệu của sự giao-ước giữa ta cùng các ngươi.
12 Trải qua các đời, mỗi người nam trong vòng các ngươi, hoặc sanh-đẻ tại nhà, hoặc đem tiền ra mua nơi người ngoại-bang, chẳng thuộc về dòng-giống ngươi, hễ lên được tám ngày rồi, đều phải chịu phép cắt-bì.
Đức Chúa Trời lập phép cắt-bì làm dấu hiệu thể chất của giao ước, một dấu bên ngoài tượng trưng cho sự cam kết bên trong đối với những mạng lệnh của Ngài. Mỗi người nam, dù là con sinh ra trong gia đình hay người được mua làm tôi tớ, đều phải chịu phép cắt-bì vào ngày thứ tám sau khi sinh. Thời điểm này nhấn mạnh một thực hành nhất quán để đánh dấu một đời sống mới bắt đầu trong sự vâng phục giao ước của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 17:13-14 (VIE1934)
13 Chớ khá bỏ làm phép cắt-bì cho ai sanh tại trong nhà ngươi, hay đem tiền ra mua về; sự giao-ước của ta sẽ lập đời đời trong xác-thịt của các ngươi vậy.
14 Một người nam nào không chịu phép cắt-bì nơi xác-thịt mình, sẽ bị truất ra khỏi ngoài dân-sự mình; người đó là kẻ bội lời giao-ước ta.
Đức Chúa Trời truyền rằng mọi người nam, kể cả những người sinh trong gia đình hoặc được mua làm tôi tớ, đều phải chịu phép cắt-bì. Giao ước được ghi dấu ngay trên thân thể họ, biểu thị một giao ước có tính ràng buộc và đời đời. Những người từ chối phép cắt-bì sẽ bị loại khỏi cộng đồng, nhấn mạnh tính nghiêm trọng của việc vâng giữ các yêu cầu của giao ước Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy sự vâng phục giữ một vị trí trung tâm trong mối quan hệ với Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 17:15-16 (VIE1934)
15 Đức Chúa Trời phán cùng Áp-ra-ham rằng: còn Sa-rai, vợ ngươi, chớ gọi là Sa-rai nữa; nhưng Sa-ra là tên người đó.
16 Ta sẽ ban phước cho nàng, lại do nơi nàng ta sẽ cho ngươi một con trai. Ta sẽ ban phước cho nàng, nàng sẽ làm mẹ các dân-tộc; những vua của các dân-tộc sẽ do nơi nàng, mà ra.
Ngoài việc đổi tên Áp-ram thành Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời cũng đổi tên Sa-rai thành Sa-ra, nghĩa là “công-chúa.” Sự thay đổi này phản ánh lời hứa của Đức Chúa Trời rằng Sa-ra không chỉ là một người mẹ mà sẽ trở thành mẹ của nhiều dân tộc. Cũng như Áp-ra-ham sẽ là tổ phụ của nhiều dân tộc, Sa-ra sẽ sinh một người con qua đó những dân tộc này sẽ được hình thành, làm nổi bật vai trò thiết yếu của bà trong việc thực hiện giao ước của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 17:17-18 (VIE1934)
17 Áp-ra-ham bèn sấp mình xuống đất, cười và nói thầm rằng: Hồ dễ người đã trăm tuổi rồi, mà sanh con được chăng? Còn Sa-ra, tuổi đã chín mươi, sẽ sanh-sản được sao?
18 Áp-ra-ham thưa cùng Đức Chúa Trời rằng: Chớ chi Ích-ma-ên vẫn được sống trước mặt Ngài!
Phản ứng của Áp-ra-ham là sự pha trộn giữa kinh ngạc và khó tin. Ông cười khi nghĩ đến việc một người gần một trăm tuổi và một người nữ chín mươi tuổi có thể sinh con. Dù ông tin cậy Đức Chúa Trời, sự bất khả thi về mặt con người của hoàn cảnh này khiến ông hỏi liệu Ích-ma-ên, con trai ông với A-ga, có thể là người qua đó lời hứa được thực hiện hay không. Điều này bày tỏ tình yêu sâu sắc của Áp-ra-ham dành cho Ích-ma-ên, ngay cả khi Đức Chúa Trời chuẩn bị thực hiện lời hứa qua con trai của Sa-ra.
Sáng Thế Ký 17:19 (VIE1934)
19 Đức Chúa Trời bèn phán rằng: Thật vậy, Sa-ra, vợ ngươi, sẽ sanh một con trai, rồi ngươi đặt tên là Y-sác. Ta sẽ lập giao-ước cùng nó, để làm giao-ước đời đời cho dòng-dõi của nó.
Đức Chúa Trời xác nhận rõ ràng rằng lời hứa của Ngài sẽ không được thực hiện qua Ích-ma-ên nhưng qua một người con sinh bởi Sa-ra. Đứa trẻ này, Y-sác, sẽ là người được chọn để qua đó giao ước của Đức Chúa Trời tiếp tục được truyền lại. Tên “Y-sác,” có nghĩa là “cười,” phản ánh phản ứng trước đó của Áp-ra-ham, đồng thời cũng biểu thị niềm vui và sự thành toàn của lời hứa Đức Chúa Trời. Giao ước của Đức Chúa Trời với Y-sác được gọi là giao ước đời đời, cho thấy kế hoạch thiêng liêng sẽ tiếp tục qua dòng dõi của ông.
Sáng Thế Ký 17:20-21 (VIE1934)
20 Ta cũng nhậm lời ngươi xin cho Ích-ma-ên. Nầy, ta ban phước cho người, sẽ làm cho người sanh-sản và thêm nhiều quá bội; người sẽ là tổ-phụ của mười hai vị công-hầu, và ta làm cho người thành một dân lớn.
21 Nhưng ta sẽ lập giao-ước ta cùng Y-sác, độ khoảng nầy năm tới Sa-ra phải sanh cho ngươi.
Mặc dù Y-sác là người con của lời hứa, Đức Chúa Trời bảo đảm với Áp-ra-ham rằng Ích-ma-ên sẽ không bị quên lãng. Đức Chúa Trời hứa ban phước cho Ích-ma-ên, làm cho ông sinh sản và thêm nhiều, trở thành cha của mười hai vị công-hầu và trở thành một dân lớn. Tuy nhiên, chính giao ước — là giao ước qua đó kế hoạch cứu chuộc của Đức Chúa Trời sẽ được triển khai — sẽ được lập với Y-sác. Quyền tối cao và lòng nhân từ của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua việc Ngài ban phước cho cả hai người con, dù mỗi người có một vai trò riêng biệt.
Sáng Thế Ký 17:22 (VIE1934)
22 Khi Đức Chúa Trời đã phán xong, thì Ngài từ Áp-ra-ham ngự lên.
Sau khi truyền đạt lời phán của Ngài, Đức Chúa Trời kết thúc cuộc trò chuyện và rời khỏi sự hiện diện của Áp-ra-ham. Điều này đánh dấu kết thúc một cuộc gặp gỡ thiêng liêng quan trọng, trong đó Đức Chúa Trời đã tái khẳng định và mở rộng giao ước với Áp-ra-ham. Cuộc tương tác này nhấn mạnh tính nghiêm trọng và thiêng liêng của những lời hứa đã được ban cho Áp-ra-ham.
Sáng Thế Ký 17:23-24 (VIE1934)
23 Chánh ngày đó, Áp-ra-ham bắt Ích-ma-ên, con trai mình, và hết thảy các người nam trong nhà, hoặc sanh tại đó, hoặc đem tiền ra mua về, mà làm phép cắt-bì cho, y như lời Đức Chúa Trời đã phán dặn.
24 Vả, khi Áp-ra-ham chịu phép cắt-bì, thì đã được chín mươi chín tuổi;
Áp-ra-ham đáp lại ngay lập tức mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Ông làm phép cắt-bì cho mọi người nam trong nhà mình, bao gồm cả Ích-ma-ên, cho thấy sự vâng phục trọn vẹn đối với lời Đức Chúa Trời. Hành động này bày tỏ lòng trung tín và sự sẵn sàng thực hiện giao ước của Đức Chúa Trời. Ngay cả khi đã chín mươi chín tuổi, Áp-ra-ham vẫn hoàn toàn cam kết với giao ước, làm chứng cho đức tin sâu sắc của ông.
Sáng Thế Ký 17:25-27 (VIE1934)
25 còn Ích-ma-ên, con người, khi chịu phép cắt-bì, thì được mười ba tuổi.
26 Cũng trong một ngày đó, Áp-ra-ham và Ích-ma-ên chịu phép cắt-bì,
27 và mọi người nam trong nhà, hoặc sanh tại đó, hoặc đem tiền ra mua nơi người ngoại-bang, đồng chịu phép cắt-bì với người.
Ích-ma-ên, khi được mười ba tuổi, chịu phép cắt-bì cùng với Áp-ra-ham và tất cả những người nam khác trong nhà. Sự vâng phục ngay lập tức và toàn diện của Áp-ra-ham cùng gia đình ông nhấn mạnh tính nghiêm trọng của giao ước. Sự vâng phục của Áp-ra-ham bảo đảm rằng tất cả những người dưới quyền ông đều được dự phần trong dấu hiệu của giao ước, làm gương cho các thế hệ sau về sự trung tín trong việc tuân giữ những mạng lệnh của Đức Chúa Trời.

