top of page

Sáng Thế Ký 18

Sáng Thế Ký 18 kể lại cuộc viếng thăm thiêng liêng dành cho Áp-ra-ham, khi Đức Giê-hô-va hiện ra với ông dưới hình dạng của ba người. Chương này nhấn mạnh lòng hiếu khách của Áp-ra-ham, lời báo trước về sự phán xét sắp đến trên Sô-đôm và Gô-mô-rơ, và lời hứa về một người con dành cho Sa-ra dù bà đã cao tuổi. Chương này minh họa sự tương giao cá nhân của Đức Chúa Trời với nhân loại, sự công bình của Ngài và lòng thương xót của Ngài.

Sáng Thế Ký 18:1-3 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Áp-ra-ham nơi lùm cây dẻ-bộp của Mam-rê, đương khi ngồi nơi cửa trại lúc trời nắng ban ngày.
2 Áp-ra-ham nhướng mắt lên, thấy ba người đứng trước mặt. Vừa khi thấy, bèn bắt từ cửa trại chạy đến trước mặt ba người đó, sấp mình xuống đất,
3 và thưa rằng: Lạy Chúa, nếu tôi được ơn trước mặt Chúa, xin hãy ghé lại nhà kẻ tôi-tớ Chúa, đừng bỏ đi luôn.

Áp-ra-ham đang ngồi trong cái nóng ban ngày thì nhận thấy ba người đang đến gần. Ba người này là hai thiên sứ và Đấng Christ trước khi nhập thể. Nhận biết tầm quan trọng của họ, ông vội vàng chạy đến gặp họ và bày tỏ sự cung kính lớn lao bằng cách sấp mình xuống đất. Ông gọi một trong những vị khách là “Lạy Chúa” (Adonai, một danh xưng thường được dành cho Đức Chúa Trời trong Cựu Ước), cho thấy ông nhận ra đây là một cuộc gặp gỡ thiêng liêng. Sự sốt sắng phục vụ của ông phản ánh tầm quan trọng của lòng hiếu khách trong văn hóa, nhưng đồng thời cũng cho thấy Áp-ra-ham nhận biết sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 18:4-5 (VIE1934)
4 Xin các đấng hãy cho phép người ta lấy chút nước rửa chân các đấng, và xin hãy nằm nghỉ mát dưới cội cây nầy.
5 Tôi sẽ đi đem một miếng bánh cho các đấng ăn vững lòng, rồi sẽ dời gót lên đường; vì cớ ấy, nên mới quá bộ lại nhà kẻ tôi-tớ các đấng vậy. Các đấng phán rằng: Hãy cứ việc làm như ngươi đã nói.

Áp-ra-ham bày tỏ lòng hiếu khách thực tế bằng cách đem nước cho các vị khách rửa chân, một phép lịch sự thông thường dành cho những người đi đường trong một vùng đất đầy bụi. Ông mời họ nghỉ ngơi và cung cấp thức ăn, gọi đó chỉ là một “miếng bánh,” mặc dù ông dự định chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Sự khiêm nhường trong lời nói của ông nhấn mạnh tinh thần phục vụ, và mong muốn phục vụ của ông phản ánh sự tôn kính sâu sắc hơn đối với những vị khách thiêng liêng.

Sáng Thế Ký 18:6-8 (VIE1934)
6 Đoạn, Áp-ra-ham lật-đật vào trại đến cùng Sa-ra mà rằng: Hãy mau mau lấy ba đấu bột lọc nhồi đi, rồi làm bánh nhỏ.
7 Áp-ra-ham bèn chạy lại bầy, bắt một con bò con ngon, giao cho đầy-tớ mau mau nấu dọn;
8 rồi lấy mỡ-sữa và sữa cùng con bò con đã nấu xong, dọn ngay trước mặt các đấng; còn người thì đứng hầu trước mặt, dưới cội cây. Vậy các đấng đó bèn ăn.

Hành động của Áp-ra-ham cho thấy cả sự nhanh chóng lẫn sự cẩn thận trong việc chuẩn bị bữa ăn cho khách. Ông gọi Sa-ra và những người đầy tớ cùng tham gia, bảo đảm rằng họ chuẩn bị những thức ăn tốt nhất có thể. Ông không ngồi ăn cùng họ mà đứng hầu bên cạnh, càng cho thấy sự tôn trọng của ông đối với những vị khách.

Sáng Thế Ký 18:9-10 (VIE1934)
9 Các đấng hỏi Áp-ra-ham rằng: Sa-ra, vợ ngươi, ở đâu? Đáp rằng: Kìa, nàng ở trong trại kia.
10 Một đấng nói rằng: Trong độ một năm nữa, ta sẽ trở lại đây với ngươi không sai, và chừng đó, Sa-ra, vợ ngươi, sẽ có một con trai. Sa-ra ở nơi cửa trại sau lưng đấng đó, nghe các lời nầy.

Các vị khách hỏi thăm Sa-ra, cho thấy chuyến viếng thăm này không chỉ là một cuộc gặp gỡ xã giao mà có một mục đích cụ thể. Một trong các vị khách, là Đức Giê-hô-va, công bố lời hứa về một người con, tái khẳng định giao ước đã được lập với Áp-ra-ham trước đó. Sự hiện diện của Sa-ra trong trại, dù trước đó chưa được nhắc đến, cho thấy bà đang chú ý đến cuộc trò chuyện. Lời hứa về một người con, bất chấp tuổi tác của bà, sẽ thử thách đức tin của họ.

Sáng Thế Ký 18:11-12 (VIE1934)
11 Vả, Áp-ra-ham cùng Sa-ra đã già, tuổi tác đã cao; Sa-ra không còn chi nữa như thế thường người đàn-bà.
12 Sa-ra cười thầm mà rằng: Già như tôi thế nầy, dễ còn được điều vui đó sao? Còn chúa tôi cũng đã già rồi!

Phản ứng của Sa-ra trước lời hứa về một người con là sự khó tin, được bày tỏ qua một tiếng cười thầm. Những suy nghĩ bên trong của bà cho thấy sự nghi ngờ, đặc biệt khi xét đến tuổi tác cao và sự bất khả thi về mặt thể chất của việc sinh con. Khoảnh khắc này làm nổi bật cuộc đấu tranh của con người trong việc tin vào những lời hứa của Đức Chúa Trời khi chúng dường như không thể xảy ra theo những phương cách tự nhiên. Tiếng cười của bà không phải là ác ý, mà là sự phản ánh của một sự hoài nghi chân thật.

Sáng Thế Ký 18:13-15 (VIE1934)
13 Đức Giê-hô-va phán hỏi Áp-ra-ham rằng: Cớ sao Sa-ra cười như vậy mà rằng: Có quả thật rằng tôi già đến thế nầy lại còn sanh-sản chăng?
14 Há có điều chi Đức Giê-hô-va làm không được chăng? Đến kỳ đã định, trong một năm nữa, ta sẽ trở lại cùng ngươi, và Sa-ra sẽ có một con trai.
15 Vì Sa-ra sợ, nên chối mà thưa rằng: Tôi có cười đâu! Nhưng Ngài phán rằng: Thật ngươi có cười đó!

Đức Giê-hô-va đáp lại tiếng cười của Sa-ra, dù bà chỉ cười thầm trong lòng. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời biết mọi sự và có khả năng thấu hiểu những suy nghĩ trong lòng con người. Câu hỏi “Há có điều chi Đức Giê-hô-va làm không được chăng?” là lời nhắc nhở về quyền năng vô hạn của Ngài. Việc Sa-ra phủ nhận cho thấy bà sợ hãi và xấu hổ khi bị phát hiện, nhưng Đức Chúa Trời nhẹ nhàng sửa dạy bà. Cuộc tương tác này bày tỏ cả lòng thương xót lẫn thẩm quyền của Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 18:16-19 (VIE1934)
16 Các đấng đều đứng dậy mà đi, ngó về phía Sô-đôm. Áp-ra-ham cũng theo để tiễn bước các đấng.
17 Đức Giê-hô-va phán rằng: Lẽ nào ta giấu Áp-ra-ham điều chi ta sẽ làm sao?
18 Vì Áp-ra-ham chắc sẽ được trở nên một dân lớn và cường-thạnh; các dân-tộc trên thế-gian đều sẽ nhờ người mà được phước.
19 Ta đã chọn người đặng người khiến dạy các con cùng nội nhà người giữ theo đạo Đức Giê-hô-va, làm các điều công-bình và ngay-thẳng; thế thì, Đức Giê-hô-va sẽ làm cho ứng-nghiệm lời Ngài đã hứa cùng Áp-ra-ham.

Khi những vị khách chuẩn bị rời đi, Đức Giê-hô-va cân nhắc liệu Ngài có nên tiết lộ cho Áp-ra-ham điều Ngài sắp làm liên quan đến Sô-đôm hay không. Đức Chúa Trời nhìn nhận vai trò đặc biệt của Áp-ra-ham trong kế hoạch thiêng liêng, vì ông được chọn để dẫn dắt các thế hệ tương lai bước đi trong sự công bình và ngay thẳng. Khoảnh khắc này cho thấy mối quan hệ thân mật giữa Đức Chúa Trời và Áp-ra-ham, trong đó Đức Chúa Trời không chỉ truyền đạt những lời hứa mà còn chia sẻ những mục đích của Ngài với Áp-ra-ham, bày tỏ sự tin cậy và sự cộng tác.

Sáng Thế Ký 18:20-21 (VIE1934)
20 Đức Giê-hô-va phán rằng: Tiếng kêu oan về Sô-đôm và Gô-mô-rơ thật là quá, tội-lỗi các thành đó thật là trọng.
21 Ta muốn ngự xuống, để xem-xét chúng nó ăn-ở có thật như tiếng đã kêu thấu đến ta chăng; nếu chẳng thật, thì ta sẽ biết.

Đức Chúa Trời tiết lộ lý do Ngài đang viếng thăm: tiếng kêu về sự gian ác của Sô-đôm và Gô-mô-rơ đã thấu đến trời, và Ngài muốn điều tra tình trạng của họ. Điều này phản ánh sự công bình của Đức Chúa Trời trong việc xác nhận mức độ của điều ác trước khi thi hành sự phán xét. Dù Ngài biết mọi sự, cách diễn đạt này nhấn mạnh sự công bằng và cẩn thận của Ngài trong việc xử lý tội lỗi của nhân loại, không để lại chỗ cho sự hiểu lầm hay những lời cáo buộc sai trái.

Sáng Thế Ký 18:22-23 (VIE1934)
22 Vậy, các đấng bèn từ đó đi qua hướng Sô-đôm; nhưng Áp-ra-ham hãy còn đứng chầu trước mặt Đức Giê-hô-va.
23 Áp-ra-ham lại gần và thưa rằng: Chúa sẽ diệt người công-bình luôn với người độc-ác sao?

Hai vị khách, tức là hai thiên sứ, đi về hướng Sô-đôm, nhưng Áp-ra-ham vẫn đứng trước mặt Đức Giê-hô-va. Khi đứng trước mặt Đức Chúa Trời, Áp-ra-ham mạnh dạn cầu thay, kêu gọi sự công bình và lòng thương xót của Ngài. Câu hỏi của ông bày tỏ mối quan tâm đối với những người công bình có thể đang sống giữa những người gian ác. Vai trò cầu thay của Áp-ra-ham ở đây nhấn mạnh mối quan hệ của ông với Đức Chúa Trời và lòng thương xót sâu sắc của ông đối với con người.

Sáng Thế Ký 18:24-25 (VIE1934)
24 Ngộ trong thành có năm mươi người công-bình, Chúa cũng sẽ diệt họ hết sao? Há chẳng tha-thứ cho thành đó vì cớ năm mươi người công-bình ở trong sao?
25 Không lẽ nào Chúa làm điều như vậy, diệt người công-bình luôn với kẻ độc-ác; đến đỗi kể người công-bình cũng như người độc-ác. Không, Chúa chẳng làm điều như vậy bao giờ! Đấng đoán-xét toàn thế-gian, há lại không làm sự công-bình sao?

Áp-ra-ham mạnh dạn cầu thay cho Sô-đôm, hỏi rằng liệu Đức Chúa Trời có tha cho thành nếu tìm được năm mươi người công bình hay không. Lời cầu xin của ông dựa trên bản tính của Đức Chúa Trời với tư cách là Đấng phán xét công bình của cả thế gian. Áp-ra-ham không chất vấn sự công bình của Đức Chúa Trời, mà ngược lại khẳng định rằng Ngài chắc chắn sẽ làm điều phải. Khoảnh khắc này làm nổi bật sự căng thẳng giữa sự công bình và lòng thương xót của Đức Chúa Trời, khi Áp-ra-ham cầu xin thành được tha vì cớ những người công bình.

Sáng Thế Ký 18:26-28 (VIE1934)
26 Đức Giê-hô-va phán rằng: Nếu ta tìm được trong Sô-đôm năm mươi người công-bình, vì tình thương bấy nhiêu người đó ta sẽ tha hết cả thành.
27 Áp-ra-ham lại thưa rằng: Mặc dầu tôi đây vốn là tro bụi, song tôi cũng dám cả gan thưa lại cùng Chúa.
28 Hoặc trong năm mươi người công-bình rủi thiếu hết năm; vì cớ năm người thiếu Chúa sẽ diệt hết cả thành chăng? Ngài trả lời rằng: Nếu ta tìm được có bốn mươi lăm người, ta chẳng diệt thành đâu.

Đức Chúa Trời đồng ý tha Sô-đôm nếu tìm được năm mươi người công bình, cho thấy Ngài sẵn lòng bày tỏ lòng thương xót. Áp-ra-ham, bày tỏ sự khiêm nhường khi gọi mình là “tro bụi,” thận trọng giảm con số xuống còn bốn mươi lăm. Câu trả lời của Đức Chúa Trời tiếp tục cho thấy sự kiên nhẫn và ân điển của Ngài. Cuộc đối thoại này phản ánh sự mạnh dạn ngày càng tăng của Áp-ra-ham trong việc cầu thay, đồng thời cho thấy bản tính giàu lòng thương xót của Đức Chúa Trời, Đấng sẵn lòng lắng nghe và bày tỏ lòng thương xót ngay cả trong lúc phán xét.

Sáng Thế Ký 18:29-30 (VIE1934)
29 Áp-ra-ham cứ thưa rằng: Ngộ trong thành chỉ có bốn mươi người công-bình, thì sẽ ra sao? Ngài phán rằng: Ta sẽ chẳng diệt đâu, vì tình thương bốn mươi người nầy.
30 Áp-ra-ham tiếp: Tôi xin Chúa đừng giận, thì tôi sẽ thưa: Ngộ trong đó chỉ có ba mươi người, thì sẽ ra sao? Ngài phán: Nếu ta tìm trong đó có ba mươi người, thì ta chẳng diệt đâu.

Áp-ra-ham tiếp tục nài xin với Đức Chúa Trời, lần lượt giảm con số xuống còn bốn mươi rồi ba mươi. Mỗi lần, Đức Chúa Trời đều nhân từ đồng ý tha thành nếu tìm được số người công bình đó. Sự kiên trì của Áp-ra-ham, cùng với sự khiêm nhường trong cách ông cầu xin, phản ánh tấm lòng của một người cầu thay. Điều đó cũng cho thấy sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc của Đức Chúa Trời và sự sẵn lòng của Ngài trong việc kéo dài lòng thương xót vì cớ dù chỉ một nhóm nhỏ những người công bình.

Sáng Thế Ký 18:31-32 (VIE1934)
31 Áp-ra-ham thưa rằng: Tôi đây cũng cả gan thưa cùng Chúa: Nếu chỉ có hai mươi người, thì lại làm sao? Ngài rằng: Vì tình thương hai mươi người đó, ta sẽ chẳng diệt thành đâu.
32 Áp-ra-ham lại thưa: Xin Chúa đừng giận, để cho tôi thưa chỉ một lần nầy nữa: Còn ngộ chỉ có mười người, thì nghĩ làm sao? Ngài phán rằng: Ta cũng sẽ chẳng diệt thành đâu, vì tình thương mười người đó.

Áp-ra-ham mạnh dạn hạ con số thêm một lần nữa, trước tiên xuống còn hai mươi rồi mười. Cách tiếp cận thận trọng của ông phản ánh nhận thức của ông về sự thánh khiết của Đức Chúa Trời và tính nghiêm trọng của tình hình. Việc Đức Chúa Trời sẵn lòng tha thành vì cớ chỉ mười người công bình cho thấy mức độ lớn lao của lòng thương xót Ngài. Tuy nhiên, việc Áp-ra-ham dừng lại ở mười người có thể cho thấy ông ngày càng nhận thức rõ tình trạng đạo đức của Sô-đôm, nhận ra rằng có lẽ số người công bình thực sự ở đó rất ít.

Sáng Thế Ký 18:33 (VIE1934)
33 Khi Đức Giê-hô-va phán xong cùng Áp-ra-ham, thì Ngài ngự đi; còn Áp-ra-ham trở về trại mình.

Sau cuộc trao đổi cuối cùng này, Đức Giê-hô-va rời đi và Áp-ra-ham trở về nhà. Điều này đánh dấu sự kết thúc cuộc trò chuyện giữa họ, để lại cho Áp-ra-ham sự hiểu biết rằng sự phán xét của Đức Chúa Trời đã gần đến nhưng vẫn được đặt trong khuôn khổ của lòng thương xót. Sự cầu thay của Áp-ra-ham đã bày tỏ mối quan tâm sâu sắc của ông đối với sự công bình, nhưng cuối cùng mọi sự vẫn nằm trong tay Đức Chúa Trời. Chương này kết thúc với một cảm giác chờ đợi, khi số phận của Sô-đôm sắp được bày tỏ.

bottom of page