
Sáng Thế Ký 20
Sáng Thế Ký 20 kể lại một biến cố trong đó Áp-ra-ham, vì sợ mất mạng, nói không đúng sự thật về Sa-ra rằng bà là em gái mình khi họ đang ở xứ Ghê-ra. A-bi-mê-léc, vua Ghê-ra, đem Sa-ra vào nhà mình, nhưng Đức Chúa Trời can thiệp để bảo vệ Sa-ra và cảnh báo A-bi-mê-léc trong một giấc chiêm bao. A-bi-mê-léc chất vấn Áp-ra-ham về sự lừa dối của ông, và cuối cùng Đức Chúa Trời ban phước cho Áp-ra-ham và Sa-ra qua A-bi-mê-léc, bất chấp sự không chân thật ban đầu. Chương này nhấn mạnh sự bảo vệ của Đức Chúa Trời đối với dân Ngài và kế hoạch của Ngài trong việc thực hiện giao ước với Áp-ra-ham, đặc biệt liên quan đến việc Sa-ra sinh Y-sác.
Sáng Thế Ký 20:1-3 (VIE1934)
1 Áp-ra-ham từ đó đi đến miền Nam, kiều-ngụ tại Ghê-ra, ở về giữa khoảng Ca-đe và Su-rơ.
2 Áp-ra-ham nói về Sa-ra, vợ mình rằng: Nó là em gái tôi. A-bi-mê-léc, vua Ghê-ra, sai người bắt Sa-ra.
3 Nhưng trong cơn chiêm-bao ban đêm, Đức Chúa Trời hiện đến cùng vua A-bi-mê-léc mà phán rằng: Nầy, ngươi sẽ chết bởi cớ người đàn-bà mà ngươi đã bắt đến; vì nàng có chồng rồi.
Áp-ra-ham đi về phía nam đến xứ Ghê-ra, nơi một lần nữa ông sử dụng cách thức cũ là gọi Sa-ra là em gái mình, giống như ông đã làm tại Ai Cập (Sáng Thế Ký 12). Vì sợ mất mạng do Sa-ra rất đẹp, Áp-ra-ham đánh lừa A-bi-mê-léc, người đem Sa-ra vào nhà mình vì nghĩ rằng bà chưa lập gia đình. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời can thiệp để bảo vệ Sa-ra và lời hứa của Ngài dành cho Áp-ra-ham, hiện đến với A-bi-mê-léc trong một giấc chiêm bao và cảnh báo ông về mối nguy hiểm đang chờ đợi. Sự việc này cho thấy Đức Chúa Trời trực tiếp can thiệp để bảo vệ giao ước của Ngài và bảo đảm Sa-ra vẫn ở với Áp-ra-ham để lời hứa về sự ra đời của Y-sác được thực hiện.
Sáng Thế Ký 20:4-5 (VIE1934)
4 Vả, vua A-bi-mê-léc chưa đến gần người đó, nên thưa rằng: Lạy Chúa, Chúa há sẽ hủy-diệt cả một dân công-bình chăng?
5 Người đó há chẳng nói với tôi rằng: Ấy là em gái tôi chăng? và chánh người nữ há chẳng nói rằng: Ấy là anh tôi sao? Tôi làm sự nầy bởi lòng ngay-thẳng và tay thanh-khiết của tôi.
A-bi-mê-léc, không biết Sa-ra đã kết hôn, cầu xin Đức Chúa Trời nhìn nhận sự vô tội của mình. Ông chưa hề đến gần Sa-ra và dựa vào sự thật rằng cả Áp-ra-ham lẫn Sa-ra đều đã khiến ông hiểu sai. A-bi-mê-léc nhấn mạnh lòng ngay thẳng và sự vô tội của hành động mình, cho thấy ông không có ý định làm điều ác. Điều này cho thấy sự công bằng của Đức Chúa Trời trong cách Ngài đối xử với những người không biết mình đang làm điều sai, cũng như lòng thương xót của Ngài trong việc ngăn A-bi-mê-léc phạm tội mà ông không hề biết. Nó cũng cho thấy hành động của Áp-ra-ham đã ảnh hưởng đến những người xung quanh như thế nào.
Sáng Thế Ký 20:6-7 (VIE1934)
6 Trong cơn chiêm-bao, Đức Chúa Trời phán nữa rằng: Ta cũng biết ngươi vì lòng ngay-thẳng mà làm điều đó; bởi cớ ấy, ta mới ngăn-trở ngươi phạm tội cùng ta, và không cho động đến người đó.
7 Bây giờ, hãy giao đàn-bà đó lại cho chồng nó, vì chồng nó là một đấng tiên-tri, sẽ cầu-nguyện cho ngươi, thì ngươi mới được sống. Còn như không giao lại, thì phải biết rằng ngươi và hết thảy ai thuộc về ngươi quả hẳn sẽ chết.
Đức Chúa Trời nhìn nhận lòng ngay thẳng của A-bi-mê-léc và cho ông biết chính Ngài đã ngăn ông phạm tội. Bàn tay bảo vệ của Đức Chúa Trời không chỉ che chở Sa-ra mà còn giữ A-bi-mê-léc khỏi mang tội. Ngài truyền cho A-bi-mê-léc trả Sa-ra về cho Áp-ra-ham, người được gọi là một đấng tiên tri, cho thấy vai trò đặc biệt và mối quan hệ gần gũi của Áp-ra-ham với Đức Chúa Trời. A-bi-mê-léc cũng được cảnh báo về hậu quả nghiêm trọng nếu không làm theo, cho thấy sự công bình của Đức Chúa Trời không phải là tùy tiện mà đi cùng với lòng thương xót, khi Ngài mở ra một con đường để A-bi-mê-léc tránh khỏi tai họa.
Sáng Thế Ký 20:8-10 (VIE1934)
8 Vua A-bi-mê-léc dậy sớm, đòi các tôi-tớ mình đến, thuật lại hết mọi lời, thì họ lấy làm kinh-ngạc.
9 Rồi, A-bi-mê-léc đòi Áp-ra-ham mà nói rằng: Ngươi đã làm gì cho ta vậy? Ta có làm điều chi mất lòng chăng mà ngươi làm cho ta và cả nước phải bị một việc phạm tội lớn dường nầy? Đối cùng ta, ngươi đã làm những việc không nên làm đó.
10 Vua A-bi-mê-léc lại nói cùng Áp-ra-ham rằng: Ngươi có ý gì mà làm như vậy?
A-bi-mê-léc hành động ngay sau khi nhận được lời cảnh báo, kể lại mọi điều trong giấc chiêm bao cho những người đầy tớ của mình, và họ đều rất kinh ngạc. Sự kinh ngạc và sợ hãi này cho thấy ngay cả những người không thuộc dân giao ước cũng có thể nhận biết thẩm quyền của Đức Chúa Trời. A-bi-mê-léc chất vấn Áp-ra-ham, bày tỏ sự bực bội và bối rối vì sao Áp-ra-ham lại lừa dối mình, có khả năng khiến cả vương quốc phải chịu sự phán xét thiêng liêng. Những câu hỏi của vua cho thấy mức độ nghiêm trọng trong hành động của Áp-ra-ham, không chỉ về sự chính trực đạo đức mà còn vì nó có thể gây hậu quả cho người khác. Phản ứng của nhà vua nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thành thật và hậu quả của sự lừa dối.
Sáng Thế Ký 20:11-13 (VIE1934)
11 Áp-ra-ham đáp: Tôi tự nghĩ rằng: Trong xứ nầy thật không có ai kính-sợ Đức Chúa Trời, thì họ sẽ vì cớ vợ tôi mà giết tôi chăng.
12 Nhưng nó cũng thật là em gái tôi, em một cha khác mẹ; và tôi cưới nó làm vợ.
13 Khi Đức Chúa Trời làm cho tôi phải lưu-lạc xa nhà cha, thì tôi có nói với nàng rằng: Nầy là ơn của ngươi sẽ làm cho ta: Hễ chỗ nào chúng ta sẽ đi đến, hãy nói về ta: Ấy là anh tôi.
Áp-ra-ham biện minh cho hành động của mình bằng cách giải thích rằng ông sợ mất mạng, cho rằng người dân Ghê-ra không kính sợ Đức Chúa Trời và có thể giết ông để chiếm lấy Sa-ra. Áp-ra-ham tiết lộ rằng Sa-ra thật sự là em cùng cha khác mẹ với ông, dù bà vẫn là vợ ông. Lời giải thích của ông dựa trên kế hoạch mà họ đã đặt ra từ lâu để tránh nguy hiểm bằng cách nói rằng ông là anh của bà, một sự thật chỉ có một phần. Tuy nhiên, dù có lý do như vậy, việc thiếu lòng tin nơi sự bảo vệ của Đức Chúa Trời đã khiến Áp-ra-ham lừa dối, cho thấy khuynh hướng tự nhiên của con người là dựa vào sự tự bảo vệ thay vì hoàn toàn tin cậy sự chăm sóc của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 20:14-16 (VIE1934)
14 Đoạn, vua A-bi-mê-léc đem chiên và bò, tôi trai cùng tớ gái cho Áp-ra-ham, và trả Sa-ra vợ người lại, mà phán rằng:
15 Nầy, xứ ta sẵn dành cho ngươi; ngươi thích đâu thì ở đó.
16 Rồi vua phán cùng Sa-ra rằng: Đây, ta ban cho anh ngươi một ngàn miếng bạc; số tiền đó dùng cho ngươi như một bức màn che trước mắt về mọi việc đã xảy ra cùng ngươi; và mọi người đều sẽ cho ngươi là công-bình.
Trong một hành động thiện chí, A-bi-mê-léc ban cho Áp-ra-ham chiên, bò cùng tôi trai tớ gái và trả Sa-ra về cho ông. Ông cũng cho Áp-ra-ham tự do ở bất cứ nơi nào trong xứ mà ông muốn, cho thấy dù bị lừa dối, A-bi-mê-léc vẫn chọn cách rộng rãi. Để công khai bảo vệ danh dự của Sa-ra, ông trao cho Áp-ra-ham một số bạc lớn, như một dấu hiệu rằng bà được minh oan và danh dự của bà được giữ gìn. Hành động của A-bi-mê-léc phản ánh tầm quan trọng của việc bồi hoàn và bảo vệ danh dự của một người, ngay cả trong một tình huống xảy ra do sự hiểu lầm.
Sáng Thế Ký 20:17-18 (VIE1934)
17 Áp-ra-ham cầu xin Đức Chúa Trời, thì Ngài chữa bịnh cho vua A-bi-mê-léc, vợ cùng các con đòi người; vậy, họ đều có con.
18 Vả, lúc trước, vì vụ Sa-ra, vợ Áp-ra-ham, nên Đức Giê-hô-va làm cho cả nhà vua A-bi-mê-léc đều son-sẻ.
Áp-ra-ham cầu xin Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời chữa lành A-bi-mê-léc cùng gia đình ông, phục hồi khả năng sinh con của họ. Việc Đức Chúa Trời khiến cả nhà A-bi-mê-léc son sẻ là hậu quả trực tiếp của việc Sa-ra, vợ Áp-ra-ham, bị đưa vào nhà vua, dù điều đó xảy ra mà A-bi-mê-léc không biết sự thật. Khi tình hình được giải quyết và Sa-ra được trả về, sự phán xét của Đức Chúa Trời được cất khỏi, và sự sinh sản trở lại. Hành động cuối cùng này cho thấy quyền năng của sự cầu thay và sự sẵn lòng của Đức Chúa Trời trong việc ban phước và chữa lành khi điều sai trái được giải quyết. Nó cũng củng cố vai trò của Áp-ra-ham như một đấng tiên tri và người cầu thay, dù trước đó ông đã thất bại trong sự thành thật.

