top of page

Sáng Thế Ký 22

Sáng Thế Ký 22 kể lại một trong những thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời Áp-ra-ham — Đức Chúa Trời truyền ông dâng con trai mình là Y-sác làm của-lễ thiêu. Chương này bày tỏ đức tin và sự vâng phục phi thường của Áp-ra-ham đối với Đức Chúa Trời, cũng như sự chu cấp và lời hứa ban phước của Ngài. Đây là một câu chuyện mạnh mẽ về sự tin cậy nơi ý muốn của Đức Chúa Trời, sự thử luyện đức tin và sự can thiệp thiêng liêng. Câu chuyện cũng báo trước sự hy sinh của Đấng Christ, với Y-sác là hình bóng về Đấng Christ.

Sáng Thế Ký 22:1-2 (VIE1934)
1 Khi mọi việc kia đã xong, thì Đức Chúa Trời thử Áp-ra-ham; Ngài phán rằng: Hỡi Áp-ra-ham! Người thưa rằng: Có tôi đây.
2 Đức Chúa Trời phán rằng: Hãy bắt đứa con một ngươi yêu dấu, là Y-sác, và đi đến xứ Mô-ri-a, nơi đó dâng đứa con làm của-lễ thiêu ở trên một hòn núi kia mà ta sẽ chỉ cho.

Mệnh lệnh của Đức Chúa Trời dành cho Áp-ra-ham thật gây sửng sốt và vô cùng khó khăn. Y-sác là “đứa con một” của lời hứa, người mà qua đó những phước lành giao ước của Đức Chúa Trời sẽ được thực hiện. Khi gọi Áp-ra-ham dâng Y-sác, Đức Chúa Trời đang thử chiều sâu đức tin của ông, yêu cầu ông sẵn sàng từ bỏ chính người con mà tất cả hy vọng và lời hứa của ông đều gắn liền với. Sự thử luyện này sẽ bày tỏ sự tin cậy hoàn toàn của Áp-ra-ham nơi Đức Chúa Trời, ngay cả khi mệnh lệnh dường như trái ngược với những lời hứa trước đó của Ngài.

Sáng Thế Ký 22:3-5 (VIE1934)
3 Áp-ra-ham dậy sớm, thắng lừa, đem hai đầy-tớ và con mình là Y-sác, cùng đi; người cũng chặt củi để dùng về của-lễ thiêu, rồi đi đến nơi mà Đức Chúa Trời đã truyền dạy.
4 Qua đến ngày thứ ba, Áp-ra-ham nhướng mắt lên thấy nơi đó ở lối đằng xa,
5 thì nói cùng hai kẻ đầy-tớ rằng: Hãy ở lại đây với con lừa; ta cùng đứa trẻ sẽ đi đến chốn kia đặng thờ-phượng, rồi sẽ trở lại với hai ngươi.

Sự vâng phục ngay lập tức của Áp-ra-ham thật đáng kinh ngạc. Ông không chần chừ, dù mệnh lệnh này vô cùng đau đớn. Đức tin của ông được thể hiện qua hành động — ông chuẩn bị chuyến đi ngay từ sáng sớm và bắt đầu hành trình ba ngày đến nơi Đức Chúa Trời đã chỉ định. Lời Áp-ra-ham nói với những người đầy tớ, “ta cùng đứa trẻ sẽ đi... rồi sẽ trở lại với hai ngươi,” cho thấy ông tin cậy rằng Đức Chúa Trời sẽ mở ra một con đường, ngay cả khi điều đó dường như không thể xảy ra. Điều này phù hợp với lời giải thích sau đó trong Hê-bơ-rơ 11:19 rằng Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời có thể khiến Y-sác sống lại từ kẻ chết.

Sáng Thế Ký 22:6-8 (VIE1934)
6 Áp-ra-ham lấy củi về của-lễ thiêu, chất trên Y-sác, con mình; rồi người cầm lửa và dao trong tay, và cả hai cha con đồng đi.
7 Y-sác bèn nói cùng Áp-ra-ham, cha mình, rằng: Hỡi cha! Người đáp: Con ơi! Cha đây. Y-sác nói: Củi đây, lửa đây, nhưng chiên con đâu có đặng làm của-lễ thiêu?
8 Áp-ra-ham rằng: Con ơi! Chính Đức Chúa Trời sẽ sắm-sẵn lấy chiên con đặng dùng làm của-lễ thiêu; rồi cả hai cha con cứ đồng đi.

Câu hỏi của Y-sác hẳn đã chạm sâu vào lòng Áp-ra-ham, vì nó nhấn mạnh sự vắng mặt của con sinh tế. Câu trả lời của Áp-ra-ham, “Chính Đức Chúa Trời sẽ sắm-sẵn,” không chỉ trấn an Y-sác mà còn bày tỏ đức tin không lay chuyển của ông nơi sự chu cấp của Đức Chúa Trời. Trong giây phút này, Áp-ra-ham chưa biết chính xác Đức Chúa Trời sẽ chu cấp bằng cách nào, nhưng ông tin rằng Ngài sẽ mở ra một con đường. Lời tuyên bố này cũng báo trước sự chu cấp tối hậu của Đức Chúa Trời về Giê-su Christ, Chiên Con được dâng làm của-lễ hy sinh cho nhân loại.

Sáng Thế Ký 22:9-10 (VIE1934)
9 Họ đến chốn Đức Chúa Trời đã phán dạy; tại đó, Áp-ra-ham lập bàn-thờ, chất củi lên, trói Y-sác con mình lại, để lên đống củi trên bàn-thờ.
10 Áp-ra-ham bèn giơ tay ra cầm lấy dao đặng giết con mình.

Hành động của Áp-ra-ham bày tỏ sự vâng phục và phó thác hoàn toàn cho ý muốn của Đức Chúa Trời. Dù đây là người con yêu dấu của ông, ông vẫn tiến hành làm theo mệnh lệnh của Đức Chúa Trời, tin cậy nơi kế hoạch lớn lao hơn của Ngài. Sự thuận phục của Y-sác cũng rất đáng chú ý, vì ông không chống cự hay chất vấn cha mình, bày tỏ sự tin cậy và vâng phục trong một thời điểm đầy bất định. Cảnh này làm nổi bật sự sẵn sàng của Áp-ra-ham trong việc đi đến tận cùng của sự tận hiến đối với Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 22:11-12 (VIE1934)
11 Thiên-sứ của Đức Giê-hô-va từ trên trời kêu xuống mà rằng: Hỡi Áp-ra-ham, Áp-ra-ham! Người thưa rằng: Có tôi đây.
12 Thiên-sứ phán rằng: Đừng tra tay vào mình con trẻ và chớ làm chi hại đến nó; vì bây giờ ta biết rằng ngươi thật kính-sợ Đức Chúa Trời, bởi cớ không tiếc với ta con ngươi, tức con một ngươi.

Ngay vào giây phút cuối cùng, Đức Chúa Trời can thiệp và ngăn Áp-ra-ham không được giết Y-sác. Thiên sứ của Đức Giê-hô-va, là Đấng Christ trước khi nhập thể, nhìn nhận đức tin và sự vâng phục của Áp-ra-ham, cho thấy sự thử luyện nhằm bày tỏ lòng sẵn sàng tin cậy Đức Chúa Trời chứ không phải nhằm hoàn tất việc dâng Y-sác làm của-lễ thực sự. Trong suốt Cựu Ước, Đức Chúa Trời thường sắp đặt những sự kiện như những bài học bằng hình ảnh để bày tỏ những lẽ thật thuộc linh sâu xa hơn. Trong trường hợp này, Ngài cho phép Áp-ra-ham thật sự trải nghiệm gánh nặng cảm xúc, nỗi đau và sự căng thẳng của việc gần như mất người con một của mình — phản chiếu tấm lòng của Đức Chúa Trời là Cha khi dâng chính Con Ngài, Giê-su Christ, vì nhân loại. Hành trình của Áp-ra-ham phản ánh tình yêu của Đức Chúa Trời và báo trước sự hy sinh tối hậu, dạy chúng ta về chiều sâu của đức tin và sự đầu phục mà Đức Chúa Trời mong muốn.

Sáng Thế Ký 22:13-14 (VIE1934)
13 Áp-ra-ham nhướng mắt lên, xem thấy sau lưng một con chiên đực, sừng mắc trong bụi cây, bèn bắt con chiên đực đó dâng làm của-lễ thiêu thay cho con mình.
14 Áp-ra-ham gọi chỗ đó là Giê-hô-va Di-rê. Bởi cớ ấy, ngày nay có tục-ngữ rằng: Trên núi của Đức Giê-hô-va sẽ có sắm-sẵn.

Đức Chúa Trời cung cấp một con chiên đực thay thế cho Y-sác, làm nổi bật sự thành tín trong việc chu cấp của Ngài. Hành động này không chỉ cứu mạng Y-sác mà còn củng cố chủ đề về sự chu cấp và lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Áp-ra-ham đặt tên nơi đó là “Giê-hô-va Di-rê,” tưởng niệm sự can thiệp của Đức Chúa Trời và hướng về sự chu cấp tối hậu của Ngài trong việc ban Giê-su Christ, Chiên Con của Đức Chúa Trời. Sự kiện này báo trước sự hy sinh trong tương lai của Giê-su, Đấng được dâng thay cho chúng ta.

Sáng Thế Ký 22:15-18 (VIE1934)
15 Thiên-sứ của Đức Giê-hô-va từ trên trời kêu Áp-ra-ham lần thứ nhì mà rằng:
16 Đức Giê-hô-va phán rằng: Vì ngươi đã làm điều đó, không tiếc con ngươi, tức con một ngươi thì ta lấy chánh mình ta mà thề rằng
17 sẽ ban phước cho ngươi, thêm dòng-dõi ngươi nhiều như sao trên trời, đông như cát bờ biển, và dòng-dõi đó sẽ chiếm được cửa thành quân nghịch.
18 Bởi vì ngươi đã vâng theo lời dặn ta, nên các dân thế-gian đều sẽ nhờ dòng-dõi ngươi mà được phước.

Sau hành động vâng phục của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời tái khẳng định giao ước với ông, hứa ban phước dồi dào và làm cho dòng dõi ông thêm nhiều. Giao ước này được nhấn mạnh hơn nữa qua lời tuyên bố rằng “các dân thế-gian đều sẽ nhờ dòng-dõi ngươi mà được phước,” hướng đến sự thành toàn trong tương lai qua Giê-su Christ, Đấng sẽ đem sự cứu rỗi đến cho mọi dân tộc. Đức tin và sự vâng phục của Áp-ra-ham đem đến một phước lành không chỉ ảnh hưởng đến gia đình ông mà còn đến toàn thế giới qua Đấng Christ.

Sáng Thế Ký 22:19 (VIE1934)
19 Đoạn, Áp-ra-ham trở về nơi hai người đầy-tớ; họ đứng dậy, đồng nhau đi về Bê-e-Sê-ba. Áp-ra-ham cứ ở tại Bê-e-Sê-ba.

Câu này đánh dấu sự kết thúc hành trình của Áp-ra-ham, khi ông trở về với những người đầy tớ và tiếp tục cuộc sống tại Bê-e-Sê-ba. Đây là sự trở lại với đời sống bình thường sau một trải nghiệm sâu sắc về đức tin, sự hy sinh và sự can thiệp thiêng liêng. Đức tin và sự vâng phục của Áp-ra-ham đã được thử luyện và được chứng minh, và ông nhận được sự tái khẳng định giao ước cùng sự bảo đảm về sự hướng dẫn và phước lành tiếp tục của Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 22:20-24 (VIE1934)
20 Sau các việc đó, người ta thuật lại với Áp-ra-ham tin nầy rằng: Nầy, nàng Minh-ca cũng sanh con cho em ngươi, là Na-cô.
21 Con trưởng nam là Út-xơ, em trai là Bu-xơ, Kê-mu-ên, cha của A-ram;
22 Kê-sết, Ha-xô, Phin-đát, Dít-láp và Bê-tu-ên;
23 Bê-tu-ên là người sanh Rê-bê-ca. Minh-ca sanh tám người con trai đó cho Na-cô, em của Áp-ra-ham.
24 Còn người vợ nhỏ, tên là Rê-u-ma, cũng sanh con, là Tê-ba, Ga-ham, Ta-hách và Ma-a-ca.

Phần kết này cung cấp một cập nhật về gia phả của gia đình Na-cô, em của Áp-ra-ham. Việc nhắc đến Rê-bê-ca đặc biệt quan trọng, vì về sau bà sẽ đóng vai trò then chốt trong câu chuyện của Y-sác. Những câu này nhắc người đọc rằng đại gia đình của Áp-ra-ham vẫn tiếp tục phát triển, đồng thời giới thiệu những nhân vật sau này sẽ có liên hệ với các lời hứa Đức Chúa Trời đã ban cho Áp-ra-ham. Việc đưa dòng dõi của Na-cô vào đây cho thấy bối cảnh gia đình rộng lớn hơn trong đó câu chuyện về Y-sác và Rê-bê-ca sẽ tiếp tục được mở ra trong Sáng Thế Ký.

bottom of page