
Sáng Thế Ký 23
Chương này của Sáng Thế Ký thuật lại sự qua đời của Sa-ra, vợ của Áp-ra-ham, và việc Áp-ra-ham mua một nơi chôn cất trong xứ Ca-na-an. Tường thuật này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chuẩn bị một nơi chôn cất thích hợp cho Sa-ra và cuộc giao tiếp của Áp-ra-ham với dân Hếch, là dân cư trong xứ. Câu chuyện cũng cho thấy đức tin của Áp-ra-ham nơi lời hứa của Đức Chúa Trời về việc ban xứ cho dòng dõi ông, khi ông thực hiện những bước để bảo đảm một phần nhỏ của vùng đất ấy cho gia đình mình. Đây là lần mua đất đầu tiên được ghi lại của Áp-ra-ham tại Ca-na-an, nhấn mạnh ý định của ông muốn biến vùng đất này thành quê hương cho gia đình mình.
Sáng Thế Ký 23:1-3 (VIE1934)
1 Sa-ra hưởng-thọ được một trăm hai mươi bảy tuổi. Ấy là bao nhiêu năm của đời Sa-ra.
2 Sa-ra qua đời tại Ki-ri-át-A-ra-ba, tức là Hếp-rôn, thuộc về xứ Ca-na-an. Áp-ra-ham đến chịu tang cho Sa-ra và than-khóc người.
3 Đoạn, Áp-ra-ham đứng dậy trước người chết mình và nói cùng dân họ Hếch rằng:
Cuộc đời 127 năm của Sa-ra đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn quan trọng trong gia đình Áp-ra-ham. Bà đã đồng hành với Áp-ra-ham qua nhiều thử thách và là mẹ của Y-sác, người con đã được hứa. Sự qua đời của bà tại Hếp-rôn, thuộc xứ Ca-na-an, rất đáng chú ý vì bà qua đời ngay trong vùng đất mà Đức Chúa Trời đã hứa ban cho dòng dõi Áp-ra-ham. Nỗi tang chế của Áp-ra-ham bày tỏ tình yêu thương và sự kính trọng sâu sắc của ông đối với vợ mình, nhưng đồng thời câu chuyện chuyển sang một vấn đề thực tế khi ông tìm cách mua một nơi chôn cất. Việc ông trao đổi với “dân họ Hếch,” tức người Hê-tít, cho thấy ông tôn trọng phong tục và trật tự xã hội địa phương.
Sáng Thế Ký 23:4-6 (VIE1934)
4 Ta là một khách kiều-ngụ trong vòng các ngươi; xin hãy cho một nơi mộ-địa trong xứ các ngươi, để chôn người thác của ta.
5 Dân họ Hếch đáp rằng:
6 Lạy chúa, xin hãy nghe chúng tôi: giữa chúng tôi, chúa tức một quân-trưởng của Đức Chúa Trời; hãy chôn người chết của chúa nơi mộ-địa nào tốt hơn hết của chúng tôi. Trong bọn chúng tôi chẳng có ai tiếc mộ-địa mình, đặng chôn người chết của chúa đâu.
Áp-ra-ham nhìn nhận địa vị của mình là một khách kiều-ngụ trong xứ, bày tỏ sự khiêm nhường và tôn trọng đối với người Hê-tít. Mặc dù ông đã nhận được lời hứa của Đức Chúa Trời về vùng đất này, ông vẫn phải giao thiệp và thương lượng với cư dân địa phương. Người Hê-tít đáp lại Áp-ra-ham với sự kính trọng lớn lao, gọi ông là một “quân-trưởng của Đức Chúa Trời,” phản ánh danh tiếng và sự ưu ái mà ông có trong mắt họ. Họ sẵn sàng dành cho ông nơi chôn cất tốt nhất, bày tỏ mong muốn tôn trọng Áp-ra-ham và Sa-ra dù ông vẫn là một người ngoại kiều trong xứ.
Sáng Thế Ký 23:7-9 (VIE1934)
7 Áp-ra-ham bèn đứng dậy, sấp mình xuống trước mặt các dân của xứ, tức dân họ Hếch,
8 mà nói rằng: Nếu các ngươi bằng lòng cho chôn người chết ta, thì hãy nghe lời, và cầu xin Ép-rôn, con của Xô-ha giùm ta,
9 đặng người nhượng cho ta hang đá Mặc-bê-la, ở về tận đầu đồng người, để lại cho đúng giá, hầu cho ta được trong vòng các ngươi một nơi mộ-địa.
Áp-ra-ham cúi mình trước dân trong xứ, một lần nữa bày tỏ sự khiêm nhường. Mặc dù người Hê-tít sẵn sàng cho ông bất cứ nơi chôn cất nào ông muốn, Áp-ra-ham chỉ rõ hang đá Mặc-bê-la thuộc về Ép-rôn. Việc ông nhất định mua với đúng giá cho thấy ông muốn giao dịch một cách chính thức và bảo đảm quyền sở hữu hợp pháp đối với đất đai. Hành động này phản ánh sự chính trực và tầm nhìn lâu dài của Áp-ra-ham, vì hang đá này không chỉ là nơi an nghỉ của Sa-ra mà còn sẽ trở thành nơi chôn cất cho các thế hệ sau trong gia đình ông.
Sáng Thế Ký 23:10-12 (VIE1934)
10 Vả, Ép-rôn, người Hê-tít, đương ngồi trong bọn dân họ Hếch, đáp lại cùng Áp-ra-ham trước mặt dân họ Hếch vẫn nghe và trước mặt mọi người đến nơi cửa thành, mà rằng:
11 Không, thưa chúa, hãy nghe lời tôi: Hiện trước mặt dân tôi, tôi xin dâng cho chúa cánh đồng, và cũng dâng luôn cái hang đá ở trong đó nữa; hãy chôn người chết của chúa đi.
12 Áp-ra-ham sấp mình xuống trước mặt dân của xứ,
Ép-rôn đề nghị tặng Áp-ra-ham cả cánh đồng lẫn hang đá trước mặt các nhân chứng. Hành động này trong một bối cảnh công khai cho thấy sự kính trọng của Ép-rôn đối với Áp-ra-ham, đồng thời phản ánh tầm quan trọng của lòng hiếu khách và danh dự trong văn hóa thời đó. Việc Áp-ra-ham một lần nữa cúi mình cho thấy sự khiêm nhường và lịch sự liên tục của ông, nhưng ông vẫn quyết tâm trả tiền để có quyền sở hữu hợp pháp và không thể tranh chấp đối với đất đai. Điều này cho thấy sự khôn ngoan và nhìn xa của ông.
Sáng Thế Ký 23:13-15 (VIE1934)
13 và nói lại cùng Ép-rôn hiện trước mặt dân của xứ đương nghe, mà rằng: Xin hãy nghe, ta trả giá tiền cái đồng, hãy nhận lấy đi, thì ta mới chôn người chết ta.
14 Ép-rôn đáp rằng:
15 Thưa chúa, hãy nghe lời tôi: một miếng đất giá đáng bốn trăm siếc-lơ bạc, mà tôi cùng chúa thì có giá chi đâu? Xin hãy chôn người chết của chúa đi.
Việc Áp-ra-ham nhất định trả tiền mua đất cho thấy sự chính trực và mong muốn có quyền sở hữu hợp pháp đối với tài sản. Ép-rôn đưa ra mức giá bốn trăm siếc-lơ bạc, một số tiền đáng kể, nhưng nói như thể số tiền ấy không đáng kể giữa hai người. Cách trả lời này cho thấy Ép-rôn vẫn duy trì một thái độ rộng rãi và lịch sự, dù đồng thời đưa ra mức giá khá cao. Cuộc thương lượng diễn ra trong sự tôn trọng và danh dự lẫn nhau, phản ánh những phong tục xã hội của thời kỳ đó.
Sáng Thế Ký 23:16-18 (VIE1934)
16 Áp-ra-ham nghe theo lời Ép-rôn, trước mặt dân họ Hếch cân bốn trăm siếc-lơ bạc cho người, là bạc thông-dụng nơi các tay buôn-bán.
17 Vậy, cái đồng của Ép-rôn, tại Mặc-bê-la, nằm ngang Mam-rê, nghĩa là cái đồng ruộng hang đá, các cây-cối ở trong và chung quanh theo giới-hạn đồng,
18 đều trước mặt có các dân họ Hếch cùng mọi người đến cửa thành, nhận chắc cho Áp-ra-ham làm sản-nghiệp.
Áp-ra-ham chấp nhận mức giá và ngay lập tức cân đủ bốn trăm siếc-lơ bạc cho Ép-rôn, bảo đảm giao dịch được thực hiện công khai và hợp pháp. Việc mô tả chi tiết cánh đồng, hang đá và các cây cối trong phạm vi đất nhấn mạnh tầm quan trọng của giao dịch này, đánh dấu đây là phần đất đầu tiên được ghi nhận là Áp-ra-ham sở hữu tại Ca-na-an. Việc trao đổi công khai trước các nhân chứng bảo đảm rằng về sau sẽ không có tranh chấp về quyền sở hữu. Đây trở thành một giao dịch có tính pháp lý ràng buộc, bảo đảm quyền sở hữu vùng đất cho gia đình Áp-ra-ham.
Sáng Thế Ký 23:19-20 (VIE1934)
19 Sau các việc đó, Áp-ra-ham chôn Sa-ra, vợ mình, trong hang đá của đồng Mặc-bê-la, nằm ngang Mam-rê tại Hếp-rôn, thuộc về xứ Ca-na-an.
20 Đồng và hang đá đều có các người họ Hếch nhận chắc, để lại cho Áp-ra-ham dùng làm mộ-địa.
Chương này kết thúc khi Áp-ra-ham chôn Sa-ra trong hang đá mà ông đã mua, hoàn thành mục đích ban đầu của mình. Việc lặp lại những chi tiết về vị trí và tình trạng pháp lý của tài sản nhấn mạnh tầm quan trọng của vùng đất này trong lời hứa của Đức Chúa Trời. Hành động này cũng bày tỏ đức tin của Áp-ra-ham nơi sự thành toàn trong tương lai của lời hứa Đức Chúa Trời về việc ban xứ cho dòng dõi ông. Việc Sa-ra được chôn tại Ca-na-an thay vì quê hương cũ cho thấy sự gắn bó sâu sắc của gia đình với vùng đất được hứa, vùng đất sẽ trở thành trung tâm của lịch sử Y-sơ-ra-ên.

