
Sáng Thế Ký 24
Sáng Thế Ký 24 là một chương quan trọng, trong đó Áp-ra-ham sai người đầy tớ của mình thực hiện một sứ mạng tìm vợ cho con trai ông là Y-sác. Sự kiện này có ý nghĩa sâu sắc, cho thấy sự quan phòng của Đức Chúa Trời trong việc bảo đảm dòng dõi của Áp-ra-ham tiếp tục qua Y-sác. Chương này nhấn mạnh những chủ đề về đức tin, sự vâng phục và sự hướng dẫn thiêng liêng khi người đầy tớ lên đường và tìm được Rê-bê-ca, người sẽ trở thành vợ của Y-sác.
Sáng Thế Ký 24:1-3 (VIE1934)
1 Vả, Áp-ra-ham đã già, tuổi đã cao; trong mọi việc Đức Giê-hô-va đã ban phước cho người.
2 Áp-ra-ham nói cùng người đầy tớ ở lâu hơn hết trong nhà mình, có quyền quản trị các gia tài, mà rằng: Xin hãy đặt tay lên đùi ta,
3 và ta sẽ biểu ngươi chỉ Đức Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của trời và đất, mà thề rằng: ngươi không cưới một cô nào trong bọn con gái của dân Ca-na-an, tức giữa dân ấy ta trú ngụ, làm vợ cho con trai ta.
Ở giai đoạn này trong cuộc đời, Áp-ra-ham đã lớn tuổi và đã kinh nghiệm những phước lành dồi dào của Đức Chúa Trời. Nhận biết tương lai của Y-sác rất quan trọng đối với sự thành toàn lời hứa của Đức Chúa Trời, Áp-ra-ham gọi người đầy tớ đáng tin cậy của mình, Ê-li-ê-se, để thực hiện một công việc quan trọng. Nghi thức đặt tay dưới đùi là một lời thề trang trọng trong thời cổ đại, tượng trưng cho một sự cam kết sâu sắc. Áp-ra-ham truyền cho người đầy tớ tìm một người vợ cho Y-sác, nhưng không được chọn trong số các cô gái Ca-na-an, vì những thực hành của họ không phù hợp với giao ước mà Đức Chúa Trời đã lập với Áp-ra-ham. Điều này cho thấy Áp-ra-ham quan tâm đến việc giữ cho dòng dõi mình trung tín với đường lối của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 24:4-6 (VIE1934)
4 Nhưng hãy đi về quê hương ta, trong vòng bà con ta, cưới một người vợ cho Y-sác, con trai ta.
5 Người đầy tớ thưa rằng: Có lẽ người con gái không khứng theo tôi về xứ nầy; vậy, có phải tôi dẫn con trai ông đến xứ mà ông đã ra đi khỏi chăng?
6 Áp-ra-ham nói rằng: Hãy cẩn thận, đừng dẫn con ta về xứ đó!
Áp-ra-ham nhất quyết rằng người đầy tớ phải trở về quê hương mình để tìm một người vợ cho Y-sác, vì những người ở đó có chung nguồn gốc và những giá trị tương đồng hơn. Người đầy tớ lo ngại rằng sẽ khó thuyết phục một người nữ rời quê hương để đến một vùng đất xa lạ. Đáp lại, Áp-ra-ham quả quyết rằng Y-sác tuyệt đối không được trở lại vùng đất của tổ phụ mình. Áp-ra-ham hoàn toàn nhận biết lời hứa của Đức Chúa Trời về việc ban xứ Ca-na-an cho dòng dõi ông, và việc đưa Y-sác trở về quê hương sẽ cho thấy sự thiếu tin cậy nơi kế hoạch tương lai của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 24:7-9 (VIE1934)
7 Giê-hô-va Đức Chúa Trời trên trời, là Đấng đã đem ta ra khỏi nhà cha ta và xứ sở ta, có phán và thề rằng: Ta sẽ cho dòng dõi ngươi xứ nầy! Chánh Ngài sẽ sai thiên sứ đi trước ngươi, và nơi đó ngươi hãy cưới một vợ cho con trai ta.
8 Nếu người con gái không khứng theo, thì ngươi sẽ khỏi mắc lời của ta biểu ngươi thề; mà dẫu thế nào đi nữa, chớ đem con ta về chốn đó.
9 Đoạn, người đầy tớ để tay lên đùi Áp-ra-ham chủ mình, và thề sẽ làm theo như lời người đã dặn biểu.
Áp-ra-ham trấn an người đầy tớ rằng Đức Chúa Trời, Đấng đã gọi ông ra khỏi quê hương và hứa ban xứ Ca-na-an cho dòng dõi ông, sẽ hướng dẫn công việc này. Ông tin rằng Đức Chúa Trời sẽ sai thiên sứ đi trước để bảo đảm việc tìm vợ cho Y-sác được thành công. Tuy nhiên, Áp-ra-ham cũng đưa ra một phương án dự phòng: nếu người nữ không chịu đi, người đầy tớ sẽ được giải khỏi lời thề, nhưng trong bất kỳ trường hợp nào Y-sác cũng không được rời khỏi đất hứa. Điều này cho thấy đức tin không lay chuyển của Áp-ra-ham nơi những lời hứa của Đức Chúa Trời và mong muốn hành động phù hợp với ý muốn thiêng liêng.
Sáng Thế Ký 24:10-14 (VIE1934)
10 Đoạn, người đầy tớ bắt mười con lạc đà trong bầy của chủ mình, đem theo đủ các tài vật của chủ đã giao, rồi đứng dậy đi qua xứ Mê-sô-bô-ta-mi, đến thành của Na-cô.
11 Người cho lạc đà nằm quì gối xuống nghỉ ở ngoài thành, gần bên một giếng kia, vào buổi chiều, đến giờ của những con gái ra đi xách nước.
12 Người nói rằng: Hỡi Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của chủ Áp-ra-ham tôi ơi! xin ngày nay cho tôi gặp điều mà tôi tìm kiếm, và hãy làm ơn cho chủ Áp-ra-ham tôi!
13 Nầy, tôi đứng gần bên giếng nầy, các con gái của dân trong thành sẽ ra đi xách nước,
14 xin cho người gái trẻ nào mà tôi nói như vầy: “Xin nàng hãy nghiêng bình, cho tôi uống nhờ hớp nước,” mà nàng trả lời rằng: “Hãy uống đi, rồi tôi sẽ cho các lạc đà ngươi uống nữa,” là chánh người mà Chúa đã định cho Y-sác, kẻ tôi tớ người; và nhờ đó tôi sẽ biết rằng Chúa đã làm ơn cho chủ tôi vậy.
Người đầy tớ lên đường với một lượng của cải đáng kể, phản ánh những phước lành mà Áp-ra-ham đã nhận được. Khi đến thành của Na-cô, người đầy tớ đứng gần một giếng nước, biết rằng đó là nơi các phụ nữ thường đến lấy nước vào buổi chiều. Tại đây, ông cầu xin sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời, xin Ngài bày tỏ lòng nhân từ đối với Áp-ra-ham bằng cách giúp ông nhận biết đúng người nữ dành cho Y-sác. Ông đưa ra một dấu hiệu cụ thể: người nữ không chỉ cho ông uống nước mà còn tự nguyện lấy nước cho những con lạc đà của ông. Việc tìm kiếm sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời theo cách chi tiết như vậy phản ánh đức tin của người đầy tớ và sự hiểu biết của ông rằng Đức Chúa Trời đang chủ động dẫn dắt công việc này.
Sáng Thế Ký 24:15-16 (VIE1934)
15 Người đầy tớ chưa dứt lời, nầy, nàng Rê-be-ca vác bình trên vai đi ra. Nàng là con gái của Bê-tu-ên, Bê-tu-ên là con trai của Minh-ca, vợ Na-cô, em trai của Áp-ra-ham.
16 Người gái trẻ đó thật rất đẹp, còn đồng trinh, chưa gả cho ai. Nàng xuống giếng nhận đầy bình nước, rồi trở lên.
Ngay trước khi người đầy tớ kết thúc lời cầu nguyện, Đức Chúa Trời bắt đầu đáp lời. Rê-bê-ca, người thuộc đại gia đình của Áp-ra-ham, xuất hiện tại giếng. Mô tả chi tiết về Rê-bê-ca nhấn mạnh sự phù hợp của nàng: nàng xinh đẹp, trong sạch và thuộc đúng dòng dõi. Sự đáp lời nhanh chóng đối với lời cầu nguyện của người đầy tớ làm nổi bật sự quan phòng và ân huệ của Đức Chúa Trời, xác nhận rằng sứ mạng này đang được sự hướng dẫn thiêng liêng. Sự xuất hiện của Rê-bê-ca mở đầu cho việc kế hoạch của Đức Chúa Trời dành cho hôn nhân của Y-sác được thực hiện.
Sáng Thế Ký 24:17-21 (VIE1934)
17 Đầy tớ bèn chạy lại trước mặt nàng và nói rằng: Xin hãy cho tôi uống một hớp nước trong bình.
18 Nàng đáp rằng: Thưa chúa, hãy uống đi; rồi nàng lật đật đỡ bình xuống tay và cho người uống.
19 Khi đỡ cho người uống xong rồi, nàng lại tiếp rằng: Tôi cũng sẽ xách cho mấy con lạc đà chúa uống nữa, chừng nào uống đã thì thôi.
20 Nàng lật đật đổ nước bình ra máng, chạy xuống giếng xách nước thêm nữa cho hết thảy các con lạc đà uống.
21 Còn người ngồi làm thinh mà nhìn nàng, để cho biết Đức Giê-hô-va làm thành công việc mình đi đây hay chăng.
Hành động của Rê-bê-ca hoàn toàn phù hợp với lời cầu nguyện của người đầy tớ. Nàng không chỉ cho ông uống nước mà còn nhiệt tình đề nghị lấy nước cho những con lạc đà. Đây không phải là một công việc nhỏ, vì lạc đà có thể uống một lượng nước rất lớn. Sự sẵn lòng phục vụ và rộng rãi của nàng bày tỏ một tính cách nhân hậu và siêng năng. Người đầy tớ kinh ngạc quan sát, nhận ra rằng đây có thể chính là dấu hiệu ông đang chờ đợi, nhưng ông vẫn im lặng, chờ đợi sự xác nhận rằng Đức Giê-hô-va thật sự đã làm cho chuyến đi của ông được thành công.
Sáng Thế Ký 24:22-24 (VIE1934)
22 Khi lạc đà vừa thôi uống, người đầy tớ bèn lấy một khoanh vàng nặng được nửa siếc-lơ và đôi xuyến nặng được mười siếc-lơ,
23 mà nói rằng: Nàng là con ai? xin nói cho tôi biết. Trong nhà cha nàng có chỗ nào cho tôi ở nghỉ ban đêm chăng?
24 Nàng đáp rằng: Tôi là con gái của Bê-tu-ên, cháu nội của Minh-ca và Na-cô.
Sau khi nhìn thấy phản ứng của Rê-bê-ca, người đầy tớ trao cho nàng những món quà quý giá như một dấu hiệu trân trọng và trong tiến trình sắp đặt hôn nhân. Sau đó ông hỏi về gia đình nàng và liệu nhà cha nàng có chỗ cho ông ở hay không. Câu trả lời của Rê-bê-ca xác nhận rằng nàng thật sự thuộc gia đình của Áp-ra-ham, một sự xác nhận quan trọng đối với người đầy tớ. Mối liên hệ của nàng với Na-cô, em trai của Áp-ra-ham, cho thấy nàng chính là người phù hợp cho Y-sác. Những món quà cũng cho thấy người đầy tớ nhìn nhận nàng là một người phù hợp cả về dòng dõi lẫn tính cách.
Sáng Thế Ký 24:25-27 (VIE1934)
25 Rồi lại nói: Nhà chúng tôi có nhiều rơm và cỏ, và cũng có chỗ để cho ở nghỉ nữa.
26 Người bèn cúi đầu và sấp mình xuống trước mặt Đức Giê-hô-va,
27 mà nói rằng: Đáng ngợi khen thay Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của chủ Áp-ra-ham tôi! Ngài chẳng ngớt thương xót và thành thực đối cùng chủ tôi! Khi đương đi, Đức Giê-hô-va dẫn dắt tôi đến nhà anh em của chủ tôi vậy.
Rê-bê-ca không chỉ xác nhận dòng dõi của mình mà còn bày tỏ lòng hiếu khách, sẵn sàng tiếp đón người đầy tớ và những con lạc đà của ông vào nhà gia đình mình. Khi nghe điều đó, người đầy tớ lập tức thờ phượng Đức Giê-hô-va, nhận ra rằng bàn tay của Đức Chúa Trời đã hướng dẫn từng bước trong chuyến đi. Lời tạ ơn của ông nhìn nhận rằng lòng thương xót và sự thành tín của Đức Chúa Trời đối với Áp-ra-ham đã được bày tỏ rõ ràng, vì ông đã được dẫn đến chính gia đình mà Áp-ra-ham mong muốn làm nơi tìm vợ cho Y-sác. Khoảnh khắc này nhấn mạnh đức tin sâu sắc của người đầy tớ và sự thành toàn đang mở ra của những lời hứa Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 24:28-30 (VIE1934)
28 Người gái trẻ đó chạy về, thuật chuyện nầy lại cho nội nhà mẹ mình.
29 Vả, nàng Rê-be-ca có một anh, tên là La-ban. La-ban chạy đến người đầy tớ đó ở gần bên giếng.
30 Vừa thấy khoanh vàng và đôi xuyến nơi tay em gái mình, và đã nghe chuyện Rê-be-ca thuật lại rằng: Người nầy nói vậy! thì đi đến người, đương đứng gần bên mấy con lạc đà, ở nơi giếng nước,
Rê-bê-ca vội vàng chạy về báo cho gia đình về cuộc gặp gỡ đặc biệt này. Anh trai nàng là La-ban chú ý đến những món quà quý giá dành cho Rê-bê-ca, cho thấy sứ mạng của người đầy tớ rất nghiêm túc. Phản ứng của La-ban, dù ban đầu chú ý đến của cải vật chất, chuẩn bị cho một cuộc gặp chính thức giữa người đầy tớ và gia đình. Phần này giới thiệu La-ban, người về sau sẽ đóng một vai trò quan trọng trong đời sống của các hậu duệ Y-sác, đặc biệt là Gia-cốp. Hành động của La-ban cũng cho thấy vị trí của ông như một người có tiếng nói trong gia đình.
Sáng Thế Ký 24:31-33 (VIE1934)
31 mà thưa rằng: Hỡi người đã được Đức Giê-hô-va ban phước! Xin mời vào. Sao đứng ngoài nầy vậy? Tôi đã sửa soạn nhà và dọn-dẹp một nơi cho mấy con lạc đà rồi.
32 Người đầy tớ bèn vào nhà; La-ban cổi yên cho lạc đà, đem cỏ cùng rơm cho các thú đó; rồi lấy nước đặng rửa chơn cho người đầy tớ và mấy kẻ đi theo.
33 Đoạn, người nhà bày bữa và mời ăn; nhưng người đầy tớ nói: Không, tôi không ăn đâu, nếu chưa nói được những điều tôi cần phải nói. La-ban đáp rằng: Hãy nói đi!
La-ban mời người đầy tớ vào nhà, nhìn nhận ông là người được Đức Giê-hô-va ban phước. Lòng hiếu khách được thể hiện khi họ chăm sóc những con lạc đà và cung cấp nước để rửa chân. Trước khi ăn, người đầy tớ nhất quyết phải truyền đạt thông điệp mà ông được sai đi để nói. Điều này cho thấy sự tận tâm với nhiệm vụ và mong muốn hoàn thành yêu cầu của Áp-ra-ham trước khi tìm kiếm sự thoải mái cho chính mình. Tính khẩn cấp và tầm quan trọng của sứ mạng được thể hiện rõ khi ông chuẩn bị nói về mục đích của chuyến đi.
Sáng Thế Ký 24:34-38 (VIE1934)
34 Người bèn nói rằng: Tôi là đầy tớ của Áp-ra-ham.
35 Đức Giê-hô-va đã ban phước cho chủ tôi bội phần, trở nên thạnh vượng; Ngài cho chủ tôi chiên, bò, bạc, vàng, tôi trai tớ gái, lạc đà và lừa.
36 Vả, Sa-ra, vợ chủ tôi, trở về già, có sanh một con trai cho người; người đã giao gia tài mình lại hết cho con trai đó.
37 Chủ tôi lại có bắt tôi thề rằng: Ngươi chớ cưới cho con trai ta một người vợ nào trong bọn con gái của dân Ca-na-an, là xứ ta đương trú ngụ;
38 nhưng hãy về nhà cha ta, trong vòng bà con ta, mà cưới cho nó một người vợ tại đó.
Người đầy tớ bắt đầu bằng việc giới thiệu mình và giải thích những phước lành lớn lao mà Đức Chúa Trời đã ban cho Áp-ra-ham, nhấn mạnh sự giàu có của ông và sự ra đời của Y-sác, người con đã được hứa. Ông kể lại những chỉ thị cụ thể mà Áp-ra-ham đã ban liên quan đến người vợ tương lai của Y-sác: nàng không được đến từ dân Ca-na-an mà phải thuộc gia đình Áp-ra-ham. Lời tường thuật chi tiết của người đầy tớ củng cố lòng trung thành của ông với Áp-ra-ham và sự tin cậy nơi kế hoạch của Đức Chúa Trời. Ông nhấn mạnh rằng Đức Chúa Trời đã thành tín dẫn dắt ông đến thời điểm này trong việc thực hiện mong muốn của chủ mình.
Sáng Thế Ký 24:39-41 (VIE1934)
39 Tôi nói cùng chủ tôi rằng: Có lẽ người con gái không khứng theo tôi về.
40 Chủ đáp rằng: Đức Giê-hô-va là Đấng ta phục sự sẽ sai thiên sứ theo ngươi, làm cho thành công việc ngươi đi; và ngươi sẽ cưới cho con trai ta một người vợ trong vòng bà con ta, tại nhà cha ta.
41 Vậy, nếu khi ngươi đi về bà con ta, mà họ không khứng gả cho, thì ngươi sẽ được gỡ lời thề nặng của ngươi đã thề cùng ta đó.
Người đầy tớ kể lại mối lo ban đầu của mình về việc liệu người nữ có sẵn lòng rời quê hương và đi theo ông hay không. Câu trả lời của Áp-ra-ham là một lời bày tỏ đức tin không lay chuyển, khẳng định rằng Đức Chúa Trời sẽ hướng dẫn công việc. Áp-ra-ham tin rằng thiên sứ của Đức Chúa Trời sẽ bảo đảm sứ mạng thành công, nhưng ông cũng mở ra một lối thoát cho người đầy tớ nếu người nữ hoặc gia đình nàng từ chối. Lời kể này cho thấy sự tin cậy sâu sắc mà Áp-ra-ham đặt nơi những lời hứa của Đức Chúa Trời và trấn an gia đình rằng chuyến đi này được Đức Chúa Trời dẫn dắt.
Sáng Thế Ký 24:42-44 (VIE1934)
42 Ngày nay, khi đi đến giếng kia, tôi có cầu rằng: Lạy Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của chủ Áp-ra-ham tôi! Xin đoái đến mà giúp công việc của tôi đi đây cho được thành!
43 Nầy, tôi ngồi gần bên giếng nầy: cầu xin hễ người gái trẻ nào sẽ ra xách nước mà tôi nói cùng nàng rằng: Xin cho tôi uống một hớp nước trong bình;
44 mà sẽ trả lời rằng: Hãy uống đi, trước tôi sẽ xách cho các lạc đà ngươi uống nữa, xin cho người gái trẻ đó là vợ mà Đức Giê-hô-va đã định cho con trai của chủ tôi!
Người đầy tớ kể lại lời cầu nguyện của mình với Đức Giê-hô-va tại giếng, giải thích rằng ông đã xin một dấu hiệu cụ thể từ Đức Chúa Trời. Ông cầu xin người nữ đúng sẽ không chỉ cho ông uống nước mà còn bày tỏ lòng nhân từ bằng cách đề nghị lấy nước cho những con lạc đà. Khi chia sẻ chi tiết này, người đầy tớ nhấn mạnh bản chất thiêng liêng của cuộc gặp gỡ với Rê-bê-ca. Điều đó cho thấy Đức Chúa Trời đã chủ động dẫn dắt ông đến chính người mà Ngài đã định cho Y-sác, xác nhận rằng sứ mạng của người đầy tớ phù hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 24:45-47 (VIE1934)
45 Chưa dứt lời thầm nguyện, bỗng đâu nàng Rê-be-ca vác bình trên vai đi ra, xuống giếng xách nước. Tôi nói với nàng rằng: Xin cho tôi uống hớp nước.
46 Nàng lật đật hạ bình trên vai xuống mà nói rằng: Hãy uống đi, rồi tôi sẽ cho các lạc đà ngươi uống nữa; vậy tôi có uống và nàng cũng có cho các lạc đà uống nữa.
47 Tôi bèn hỏi nàng rằng: Nàng là con gái ai? Nàng đáp: Tôi là con gái của Bê-tu-ên, cháu nội của Na-cô và Minh-ca. Tôi liền đeo cái khoanh nơi lỗ mũi và đôi xuyến vào tay nàng.
Người đầy tớ kể lại rằng ngay cả trước khi ông kết thúc lời cầu nguyện, Rê-bê-ca đã xuất hiện tại giếng. Nàng hoàn toàn đáp ứng dấu hiệu mà ông đã cầu xin, cho ông uống nước rồi còn sẵn lòng lấy nước cho những con lạc đà. Điều này xác nhận với người đầy tớ rằng nàng chính là người được chọn. Sau đó ông hỏi về gia đình nàng, và khi biết nàng thuộc dòng dõi của Áp-ra-ham, ông trao cho nàng những món quà, mở đầu cho sự sắp đặt hôn nhân. Sự nhanh chóng và chính xác của các sự kiện một lần nữa xác nhận bàn tay của Đức Chúa Trời đang hành động.
Sáng Thế Ký 24:48-51 (VIE1934)
48 Đoạn, tôi cúi đầu và sấp mình xuống trước mặt Đức Giê-hô-va, ngợi khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời của chủ Áp-ra-ham tôi, mà đã dẫn tôi vào đường chánh đáng, để chọn được cho con trai người con gái của em chủ tôi.
49 Vậy, bây giờ, nếu các ông muốn lấy lòng tử tế và trung tín đối cùng chủ tôi, xin hãy tỏ điều đó cho, dầu không, xin cũng nói cho biết, hầu cho tôi sẽ xây về bên hữu hay là về bên tả.
50 La-ban và Bê-tu-ên đáp rằng: Điều đó do nơi Đức Giê-hô-va mà ra, chúng tôi đâu nói được cùng ngươi rằng quấy hay rằng phải.
51 Kìa, Rê-be-ca đương ở trước mặt ngươi, hãy dẫn nó đi, để nó được làm vợ của con trai chủ ngươi, theo như lời Đức Giê-hô-va phán định.
Người đầy tớ thờ phượng và ngợi khen Đức Chúa Trời vì đã thành tín dẫn ông đến Rê-bê-ca, người được chọn làm vợ của Y-sác. Sau đó ông yêu cầu gia đình xác nhận họ có đồng ý để Rê-bê-ca đi cùng ông và trở thành vợ của Y-sác hay không. La-ban và Bê-tu-ên, nhận biết bàn tay của Đức Chúa Trời trong những sự việc này, nhìn nhận rằng điều này đến từ Đức Giê-hô-va và họ không có quyền chống lại. Họ sẵn lòng cho Rê-bê-ca đi và trở thành vợ của Y-sác, xác nhận rằng ý muốn của Đức Giê-hô-va phải được thực hiện. Điều này cho thấy họ hiểu tầm quan trọng của tình huống và tôn trọng kế hoạch của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 24:52-54 (VIE1934)
52 Đầy tớ của Áp-ra-ham vừa nghe lời hai người nói xong, liền sấp mình xuống đất trước mặt Đức Giê-hô-va.
53 Người lấy đồ trang sức bằng bạc, vàng, và áo xống trao cho Rê-be-ca; rồi cùng lấy các vật quí dâng cho anh và mẹ nàng.
54 Đoạn người đầy tớ cùng các người đi theo ngồi ăn uống; rồi ngủ tại đó. Qua ngày sau, khi họ đã thức dậy, người đầy tớ nói rằng: Xin hãy cho tôi trở về chủ.
Sau khi nhận được sự xác nhận của gia đình, người đầy tớ một lần nữa thờ phượng Đức Chúa Trời, bày tỏ lòng biết ơn về kết quả thành công. Sau đó ông trao thêm những món quà cho Rê-bê-ca và gia đình nàng như một phần của sự sắp đặt hôn nhân. Người đầy tớ và những người đi cùng ở lại dùng bữa và nghỉ qua đêm, nhưng sáng hôm sau ông nóng lòng muốn trở về cùng Áp-ra-ham với Rê-bê-ca để hoàn thành sứ mạng. Điều này cho thấy sự siêng năng và tận tâm của người đầy tớ trong việc bảo đảm mọi chỉ thị của Áp-ra-ham được thực hiện đầy đủ.
Sáng Thế Ký 24:55-58 (VIE1934)
55 Nhưng anh và mẹ nàng rằng: Hãy cho người gái trẻ ở lại cùng chúng tôi ít ngày nữa, độ chừng mười bữa, rồi nó sẽ đi.
56 Đầy tớ đáp rằng: Xin chớ cầm tôi trễ lại, vì Đức Giê-hô-va có làm việc đi đường tôi được thành. Hãy cho tôi đi, trở về nhà chủ tôi.
57 Họ đáp rằng: Chúng ta hãy gọi người gái trẻ đó và hỏi ý nó ra sao;
58 bèn kêu Rê-be-ca và nói rằng: Con muốn đi cùng người nầy chăng? Nàng rằng: Tôi muốn đi.
Gia đình của Rê-bê-ca muốn nàng ở lại thêm một thời gian, nhưng người đầy tớ, biết rằng Đức Chúa Trời đã làm cho chuyến đi được thành công, thúc giục họ không nên trì hoãn. Nhận biết tầm quan trọng của sự việc, gia đình để quyết định cuối cùng cho chính Rê-bê-ca. Khi được hỏi, nàng sẵn lòng đồng ý đi ngay với người đầy tớ, bày tỏ sự tin cậy nơi kế hoạch của Đức Chúa Trời và sự sẵn sàng rời gia đình để trở thành vợ của Y-sác. Câu trả lời của nàng làm nổi bật lòng can đảm và đức tin khi nàng bước vào một tương lai được sự hướng dẫn thiêng liêng dẫn dắt.
Sáng Thế Ký 24:59-61 (VIE1934)
59 Đoạn, họ cho Rê-be-ca, em gái mình, và người vú của nàng, đi về theo người đầy tớ của Áp-ra-ham và các kẻ đi theo.
60 Họ chúc phước cho Rê-be-ca mà rằng: Hỡi em gái chúng ta! Chúc cho em được trở nên mẹ của ức triệu người, và cho dòng dõi em được chiếm lấy cửa thành của quân nghịch.
61 Rê-be-ca và các đòi nàng đứng dậy, lên cỡi lạc đà, đi theo người đầy tớ đó. Vậy, người đầy tớ dẫn Rê-be-ca đi.
Gia đình Rê-bê-ca tiễn nàng ra đi với lời chúc phước, cầu chúc nàng có một tương lai đông con cháu và chiến thắng. Lời chúc phước của họ vang vọng những lời hứa đã được ban cho Áp-ra-ham, nhấn mạnh niềm tin rằng Rê-bê-ca sẽ đóng một vai trò quan trọng trong sự tiếp tục của giao ước Đức Chúa Trời. Rê-bê-ca ra đi cùng người vú và các đầy tớ gái, cưỡi những con lạc đà do người đầy tớ đem theo. Hành trình trở về với Y-sác đánh dấu bước tiếp theo trong việc thực hiện những lời hứa của Đức Chúa Trời đối với dòng dõi Áp-ra-ham. Tầm quan trọng của vai trò Rê-bê-ca trong tương lai của dân Đức Chúa Trời bắt đầu được bày tỏ rõ ràng trong phần này của câu chuyện.
Sáng Thế Ký 24:62-65 (VIE1934)
62 Bấy giờ Y-sác ở tại nam phương từ giếng La-chai-Roi trở về;
63 lối chiều, người đi ra ngoài đồng đặng suy ngẫm; nhướng mắt lên, kìa ngó thấy lạc đà đâu đi đến.
64 Nàng Rê-be-ca cũng nhướng mắt lên, bèn chợt thấy Y-sác; liền nhảy xuống lạc đà,
65 và hỏi đầy tớ rằng: Người ở đằng trước mặt tôi đi lại trong đồng đó là ai: Đầy tớ thưa rằng: Ấy là chủ tôi đó. Nàng bèn lấy lúp che mặt lại.
Y-sác, đang sống ở miền nam, được giới thiệu khi ông đi ra ngoài đồng để suy ngẫm. Hành động này cho thấy một con người có đời sống suy tư và mối liên hệ với Đức Chúa Trời. Khi đoàn người đến gần, cả Y-sác và Rê-bê-ca nhìn thấy nhau từ xa. Rê-bê-ca xuống khỏi lạc đà, thể hiện sự khiêm nhường và tôn trọng, rồi lấy lúp che mặt khi biết người đang đến là chồng tương lai của mình. Việc che mặt là một biểu hiện theo phong tục về sự kín đáo và sự chuẩn bị cho hôn nhân, đánh dấu sự bắt đầu chính thức của vai trò mới của nàng với tư cách là vợ Y-sác.
Sáng Thế Ký 24:66-67 (VIE1934)
66 Rồi, đầy tớ thuật cho Y-sác nghe hết các việc mà mình đã làm;
67 Y-sác bèn dẫn Rê-be-ca vào trại của Sa-ra, mẹ mình, cưới làm vợ, và yêu mến nàng. Vậy, Y-sác được giải phiền sau khi mẹ mình qua đời.
Người đầy tớ thuật lại cho Y-sác toàn bộ hành trình, kể về cách Đức Chúa Trời đã thành tín hướng dẫn ông đến Rê-bê-ca. Sau đó Y-sác đưa Rê-bê-ca vào trại của mẹ mình là Sa-ra, cho thấy Rê-bê-ca giờ đây đảm nhận vai trò người phụ nữ đứng đầu trong gia đình. Họ kết hôn, và Y-sác yêu mến Rê-bê-ca, nhờ đó ông được an ủi sau sự qua đời của mẹ mình là Sa-ra. Câu cuối cùng này nhấn mạnh ý nghĩa của sự kết hợp này, vì cuộc hôn nhân của Y-sác và Rê-bê-ca không chỉ tiếp tục dòng dõi của Áp-ra-ham mà còn đem lại sự an ủi và chữa lành cảm xúc cho Y-sác sau sự mất mát của mẹ.

