top of page

Sáng Thế Ký 28

Sáng Thế Ký 28 tiếp tục câu chuyện về Gia-cốp, một trong các tổ phụ của Y-sơ-ra-ên. Sau khi lừa dối cha mình là Y-sác và anh mình là Ê-sau, Gia-cốp được sai đến nhà Laban, cậu mình, tại Cha-ran để tìm một người vợ. Trên đường đi, Đức Chúa Trời hiện đến với ông trong một giấc chiêm bao, xác nhận lại giao ước Ngài đã lập với Áp-ra-ham và Y-sác. Chương này cho thấy sự chuyển tiếp của Gia-cốp từ một cuộc đời bị định hình bởi sự lừa dối sang một cuộc đời gặp gỡ những lời hứa và lòng thương xót của Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 28:1-3 (VIE1934)
1 Y-sác bèn gọi Gia-cốp, chúc phước cho và dặn rằng: Con chớ chọn một người vợ nào hết trong bọn con gái Ca-na-an.
2 Hãy đứng dậy, đi qua xứ Pha-đan-a-ram, tại nhà Bê-tu-ên, ông ngoại con, và cưới ở đó một người vợ trong các con gái của La-ban, là cậu con.
3 Cầu xin Đức Chúa Trời toàn năng ban phước cho con, làm con sanh sản, thêm nhiều và trở nên một đám dân đông.

Y-sác, nhận biết tầm quan trọng của việc tiếp tục dòng dõi giao ước, dặn Gia-cốp không được cưới một người đàn bà Ca-na-an. Điều này phản ánh mong muốn giữ cho dòng dõi gia đình được biệt riêng khỏi những ảnh hưởng ngoại giáo chung quanh. Y-sác sai Gia-cốp đến với những người bà con tại Pha-đan-a-ram để tìm vợ, cũng giống như Áp-ra-ham đã sai đầy tớ mình đi tìm vợ cho Y-sác. Ông cũng ban phước cho Gia-cốp, cầu xin Đức Chúa Trời làm cho ông sanh sản thêm nhiều và dòng dõi ông được gia tăng, nhắc lại lời hứa của Đức Chúa Trời sẽ làm cho họ trở nên một dân lớn. Điều này cho thấy đức tin của Y-sác nơi chương trình giao ước của Đức Chúa Trời, bất chấp sự xung đột vừa xảy ra trong gia đình.

Sáng Thế Ký 28:4 (VIE1934)
4 Cầu xin Ngài ban cho con và dòng dõi con phước lành của Áp-ra-ham, hầu cho xứ con đã kiều ngụ sẽ làm sản nghiệp cho con, tức xứ Ngài đã ban cho Áp-ra-ham!

Y-sác tiếp tục lời chúc phước bằng cách đặc biệt nhắc đến phước lành của Áp-ra-ham, chuyển giao lời hứa giao ước mà Đức Chúa Trời đã lập với Áp-ra-ham cho Gia-cốp. Lời hứa này bao gồm đất đai, dòng dõi và cơ nghiệp tương lai tại xứ Ca-na-an. Mặc dù Gia-cốp đã dùng sự lừa dối để nhận được phước lành, Y-sác trong đức tin vẫn nhìn nhận Gia-cốp là người thừa kế chính đáng của giao ước. Câu này nhấn mạnh sự tiếp nối của giao ước Đức Chúa Trời qua dòng dõi được Ngài chọn, bất chấp những thiếu sót của con người.

Sáng Thế Ký 28:5 (VIE1934)
5 Rồi Y-sác sai Gia-cốp đi qua xứ Pha-đan-a-ram, đến nhà La-ban, con trai Bê-tu-ên, vốn người A-ram, lại là anh của Rê-bê-ca, mẹ của Gia-cốp và Ê-sau.

Gia-cốp bắt đầu cuộc hành trình đến Pha-đan-a-ram, làm theo lời cha mình để tìm một người vợ trong vòng bà con bên mẹ. Câu này nhắc lại mối quan hệ gia đình với Laban, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc duy trì dòng dõi giao ước trong đại gia đình của Áp-ra-ham. Nó cũng cho thấy sự chia cách giữa Gia-cốp và Ê-sau, tượng trưng cho những con đường khác nhau mà hai anh em sẽ đi.

Sáng Thế Ký 28:6-9 (VIE1934)
6 Ê-sau thấy Y-sác đã chúc phước cho Gia-cốp, và sai đi qua xứ Pha-đan-a-ram đặng cưới vợ; và trong lúc đương chúc phước có dặn rằng: Chớ cưới vợ trong bọn con gái Ca-na-an;
7 lại đã thấy Gia-cốp vâng lời cha me đi qua xứ Pha-đan-a-ram đó,
8 thì biết rằng bọn con gái Ca-na-an không vừa ý Y-sác, cha mình;
9 nên người bèn đi đến nhà Ích-ma-ên (ngoài hai người vợ đã có rồi) cưới thêm nàng Ma-ba-lát, con gái của Ích-ma-ên, cháu nội của Áp-ra-ham và em của Nê-ba-giốt.

Ê-sau nhận ra rằng những người vợ Ca-na-an của mình khiến cha mẹ không hài lòng, nên cố gắng lấy lòng họ bằng cách cưới một người trong đại gia đình rộng lớn hơn. Ông cưới thêm một người vợ từ dòng dõi của Ích-ma-ên, hy vọng hành động này sẽ sửa chữa những lựa chọn trước đây của mình. Tuy nhiên, hành động này, dù có vẻ nhằm làm hài lòng cha mẹ, vẫn phản ánh rằng Ê-sau chưa thật sự hiểu được những lời hứa của giao ước. Việc kết hôn với dòng dõi Ích-ma-ên, dù gần gũi về huyết thống hơn người Ca-na-an, vẫn không phải là dòng dõi được chọn mà qua đó những lời hứa của Đức Chúa Trời sẽ được tiếp tục.

Sáng Thế Ký 28:10-12 (VIE1934)
10 Gia-cốp từ Bê-e-Sê-ba đi đến Cha-ran,
11 tới một chỗ kia, mặt trời đã khuất, thì qua đêm tại đó. Người lấy một hòn đá làm gối đầu, và nằm ngủ tại đó;
12 bèn chiêm bao thấy một cái thang bắc từ dưới đất, đầu đến tận trời, các thiên sứ của Đức Chúa Trời đi lên xuống trên thang đó.

Gia-cốp, lúc này đang trên đường đến Cha-ran, dừng lại qua đêm. Khi ngủ, ông thấy một giấc chiêm bao về một cái thang nối đất với trời, trên đó các thiên sứ đi lên đi xuống. Khải tượng này tượng trưng cho mối liên hệ giữa trời và đất mà Đức Chúa Trời thiết lập với nhân loại. Cái thang đại diện cho sự trung gian giữa trời và đất, còn các thiên sứ cho thấy Đức Chúa Trời đang tích cực hành động trong các công việc trên đất. Giấc chiêm bao này là một thời điểm quan trọng trong cuộc đời Gia-cốp, bày tỏ sự hiện diện của Đức Chúa Trời với ông và báo trước sự ứng nghiệm của những lời hứa giao ước qua dòng dõi ông.

Sáng Thế Ký 28:13-14 (VIE1934)
13 Nầy, Đức Giê-hô-va ngự trên đầu thang mà phán rằng: Ta là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, tổ phụ ngươi, cùng là Đức Chúa Trời của Y-sác. Ta sẽ cho ngươi và dòng dõi ngươi đất mà ngươi đương nằm ngủ đây.
14 Dòng dõi ngươi sẽ đông như cát bụi trên mặt đất, tràn ra đến đông tây nam bắc, và các chi họ thế gian sẽ nhờ ngươi và dòng dõi ngươi mà được phước.

Trong giấc chiêm bao của Gia-cốp, Đức Chúa Trời tự giới thiệu Ngài là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham và Y-sác, xác nhận lại giao ước Ngài đã lập với họ. Lời hứa bao gồm vùng đất nơi Gia-cốp đang nằm ngủ, tượng trưng cho sự chu cấp và quyền sở hữu đất đai của Đức Chúa Trời. Lời hứa về một dòng dõi “đông như cát bụi trên mặt đất” phản ánh sự đông đảo của dân tộc tương lai sẽ ra từ Gia-cốp. Ngoài ra, phước lành sẽ đến với cả thế gian qua dòng dõi Gia-cốp hướng về Đấng Mê-si sắp đến, qua Ngài mọi dân tộc sẽ được ban phước.

Sáng Thế Ký 28:15 (VIE1934)
15 Nầy, ta ở cùng ngươi, ngươi đi đâu, sẽ theo gìn giữ đó, và đem ngươi về xứ nầy; vì ta không bao giờ bỏ ngươi cho đến khi ta làm xong những điều ta đã hứa cùng ngươi.

Đức Chúa Trời bảo đảm với Gia-cốp về sự hiện diện và bảo vệ của Ngài trong suốt hành trình. Bất chấp sự lừa dối trong quá khứ của Gia-cốp, Đức Chúa Trời hứa sẽ vẫn ở cùng ông, dẫn dắt và gìn giữ ông. Lời hứa bảo vệ này không chỉ dành cho hành trình trước mắt của Gia-cốp mà còn liên quan đến sự thành tựu của những lời hứa giao ước lâu dài. Đức Chúa Trời cũng bảo đảm rằng Gia-cốp sẽ trở lại xứ này, nhấn mạnh tính không thay đổi của giao ước Ngài, bất chấp sự thất bại của con người.

Sáng Thế Ký 28:16-17 (VIE1934)
16 Gia-cốp thức giấc, nói rằng: Thật Đức Giê-hô-va hiện có trong nơi đây mà tôi không biết!
17 Người bắt sợ và nói rằng: Chốn nầy đáng kinh khủng thay thật là đền Đức Chúa Trời, thật là cửa của trời!

Sự nhận ra rằng Đức Chúa Trời đang hiện diện tại nơi đó khiến Gia-cốp tràn đầy sự kính sợ và kinh ngạc. Ông không ngờ mình sẽ gặp Đức Chúa Trời tại một nơi bình thường như vậy, nhưng cuộc gặp gỡ này đã biến đổi nhận thức của ông về địa điểm đó. Ông gọi nơi ấy là “đền Đức Chúa Trời” và “cửa của trời”, nhận biết đó là nơi trời và đất gặp nhau. Đây là một bước ngoặt trong hành trình thuộc linh của Gia-cốp, khi ông bắt đầu hiểu được sự hiện diện tích cực của Đức Chúa Trời trong đời sống mình.

Sáng Thế Ký 28:18-19 (VIE1934)
18 Người dậy sớm, lấy hòn đá của mình dùng gối đầu, dựng đứng lên làm cây trụ, đổ dầu lên trên chót trụ đó;
19 rồi đặt tên chốn nầy là Bê-tên; còn nguyên khi trước tên thành là Lu-xơ.

Gia-cốp đáp lại giấc chiêm bao bằng cách dựng một cây trụ làm kỷ niệm bằng chính hòn đá ông đã dùng làm gối. Ông đổ dầu lên trên, tượng trưng cho sự biệt riêng và dâng hiến. Ông đổi tên nơi đó thành Bê-tên, nghĩa là “đền Đức Chúa Trời”, để làm một lời nhắc nhở lâu dài về cuộc gặp gỡ thiêng liêng với Đức Chúa Trời. Hành động thờ phượng này cho thấy Gia-cốp ngày càng nhận biết ý nghĩa của sự hiện diện và những lời hứa của Đức Chúa Trời, đồng thời thiết lập nơi này như một địa điểm thánh cho những thế hệ tương lai.

Sáng Thế Ký 28:20-21 (VIE1934)
20 Gia-cốp bèn khấn vái rằng: Nếu Đức Chúa Trời ở cùng tôi, gìn giữ tôi trong lúc đi đường, cho bánh ăn, áo mặc,
21 và nếu tôi trở về bình an đến nhà cha tôi, thì Đức Giê-hô-va sẽ là Đức Chúa Trời tôi.

Gia-cốp lập một lời khấn có điều kiện với Đức Chúa Trời, xin Ngài bảo vệ, chu cấp và cho ông trở về nhà cha mình cách bình an. Gia-cốp nhìn nhận rằng nếu Đức Chúa Trời thực hiện những lời hứa của Ngài, thì ông sẽ hoàn toàn cam kết chính mình với Đức Chúa Trời. Mặc dù đức tin của ông vẫn đang tăng trưởng, lời khấn này cho thấy Gia-cốp đang bắt đầu tin cậy nơi những lời hứa của Đức Chúa Trời. Ông vẫn đang học cách phó thác cho Đức Chúa Trời, nhưng khoảnh khắc này là một bước tiến hướng đến mối quan hệ sâu nhiệm hơn với Chúa.

Sáng Thế Ký 28:22 (VIE1934)
22 Hòn đá đã dùng làm trụ đây sẽ là đền Đức Chúa Trời, Và tôi sẽ nộp lại cho Ngài một phần mười mọi của cải mà Ngài sẽ cho tôi.

Gia-cốp kết thúc lời khấn bằng cách dâng cây trụ bằng đá như một biểu tượng của đền Đức Chúa Trời và cam kết dâng một phần mười tất cả những gì ông nhận được cho Đức Chúa Trời. Mặc dù đức tin của Gia-cốp vẫn đang phát triển, lời khấn của ông phản ánh mong muốn tôn kính Đức Chúa Trời bằng tài sản mình có và nhìn nhận Ngài là nguồn của mọi sự chu cấp.

bottom of page