top of page

Sáng Thế Ký 32

Sáng Thế Ký 32 kể lại hành trình của Gia-cốp trở về Ca-na-an sau khi sống với cậu mình là La-ban. Trên đường đi, Gia-cốp chuẩn bị gặp lại anh mình là Ê-sau, người mà ông đã lừa dối nhiều năm trước. Lo sợ cơn giận của Ê-sau, Gia-cốp sai những món quà đi trước để làm nguôi lòng anh mình. Trong đêm, Gia-cốp cũng vật lộn với một nhân vật huyền nhiệm, một cuộc gặp gỡ thiêng liêng khiến ông vừa bị thương về thể xác vừa được biến đổi về thuộc linh. Chương này nhấn mạnh những chủ đề về sự hòa giải, sự can thiệp của Đức Chúa Trời và sự biến đổi cá nhân.

Sáng Thế Ký 32:1-2 (VIE1934)
1 Gia-cốp cứ đi đường, có thiên sứ Ðức Chúa Trời gặp người.
2 Khi Gia-cốp thấy các vị nầy, nói rằng: Ấy là trại quân của Ðức Chúa Trời! Nên người đặt tên chỗ đó là Ma-ha-na-im.

Gia-cốp, giờ đây đang trên đường trở về Ca-na-an, được một đoàn thiên sứ đón gặp, như một sự bảo đảm thiêng liêng về sự bảo vệ và hiện diện của Đức Chúa Trời. Việc đặt tên nơi này là “Ma-ha-na-im”, nghĩa là “hai đội quân”, phản ánh sự gặp gỡ giữa thế giới trên đất và thế giới trên trời. Sự hiện diện của các thiên sứ nhắc Gia-cốp rằng ông không đơn độc trong hành trình khó khăn đang ở phía trước, đặc biệt khi ông chuẩn bị đối diện với người anh mình là Ê-sau. Cuộc gặp gỡ này nhắc ông rằng Đức Chúa Trời đã gìn giữ ông kể từ khi ông chạy trốn khỏi Ê-sau nhiều năm trước và sẽ tiếp tục dẫn dắt ông.

Sáng Thế Ký 32:3-5 (VIE1934)
3 Gia-cốp sai sứ giả đến trước cùng Ê-sau, anh mình, trong xứ Sê-i-rơ thuộc về địa-phận Ê-đôm;
4 người bèn dặn rằng: Các ngươi hãy thưa cùng Ê-sau, chúa ta như vầy: Gia-cốp, kẻ tôi tớ chúa, có nói như vầy rằng: Tôi đã ngụ tại nhà La-ban đến ngày nay;
5 có bò, lừa, chiên, tôi trai, tớ gái; vậy, xin sai đi nói cho chúa hay trước, hầu cho nhờ được ơn trước mặt chúa tôi.

Biết rằng cuộc gặp gỡ với Ê-sau có thể nguy hiểm sau khi đã lừa dối anh mình nhiều năm trước, Gia-cốp sai các sứ giả đi trước với một lời nhắn khiêm nhường, gọi Ê-sau là “chúa tôi” và tự gọi mình là “kẻ tôi tớ”. Qua đó, Gia-cốp thể hiện sự thuận phục và mong muốn hòa giải, đồng thời cho Ê-sau biết về sự giàu có và địa vị của mình. Cách tiếp cận của Gia-cốp là khiêm nhường và hòa bình, cố gắng làm nguôi bất kỳ sự tức giận nào còn sót lại trong lòng Ê-sau. Những món quà gồm gia súc và người phục vụ cũng cho thấy Gia-cốp đang cố gắng làm dịu lòng Ê-sau và tìm được sự chấp nhận của anh mình.

Sáng Thế Ký 32:6-8 (VIE1934)
6 Các sứ giả trở về nói cùng Gia-cốp rằng: Chúng tôi đã đi đến Ê-sau, anh của chủ; nầy người đương đem bốn trăm người đến để rước chủ.
7 Gia-cốp rất sợ hãi và sầu não, bèn chia các dân đi theo, cùng các bầy chiên, bò, lạc đà ra làm hai đội, mà rằng:
8 Nếu Ê-sau đến hãm đánh một trong hai đội, thì đội còn lại sẽ thoát được.

Khi Gia-cốp nghe rằng Ê-sau đang đến cùng bốn trăm người, những nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của ông lập tức trỗi dậy. Ông cho rằng Ê-sau đang chuẩn bị trả thù, khiến ông vô cùng sợ hãi và sầu não. Phản ứng ngay lập tức của Gia-cốp là thực tế: ông chia gia đình và tài sản thành hai đội, hy vọng rằng nếu Ê-sau tấn công một đội, đội kia có thể chạy thoát. Chiến lược này phản ánh bản tính thận trọng của Gia-cốp, nhưng cũng cho thấy sự tuyệt vọng của ông khi phải đối diện với hậu quả của những hành động trong quá khứ. Nỗi sợ Ê-sau cho thấy sự căng thẳng giữa hai anh em vẫn chưa được giải quyết và Gia-cốp không biết ý định thật sự của Ê-sau.

Sáng Thế Ký 32:9-12 (VIE1934)
9 Ðoạn, Gia-cốp cầu rằng: Hỡi Ðức Chúa Trời của tổ phụ Áp-ra-ham tôi! Ðức Chúa Trời của cha Y-sác tôi, tức là Ðức Giê-hô-va! Ngài có phán dạy tôi rằng: Hãy trở về xứ ngươi và nơi bà con ngươi, rồi ta sẽ làm ơn cho ngươi!
10 Tôi lấy làm hèn mọn không đáng chịu các ân huệ và các điều thành thực mà Ngài đã làm cho kẻ tôi tớ Ngài; vì lúc trước khi qua sông Giô-đanh chỉ có cây gậy tôi, mà ngày nay tôi lại trở nên hai đội quân nầy.
11 Vậy, cầu xin Ðức Chúa Trời giải cứu tôi khỏi tay Ê-sau, anh tôi, vì e người đến đánh tôi và đánh luôn mẹ với con nữa.
12 Vả, Ngài có nói rằng: Quả thật vậy, ta sẽ làm ơn cho ngươi, và làm cho dòng dõi ngươi đông như cát bãi biển, người ta sẽ không biết sao đếm được, vì đông đúc quá.

Gia-cốp quay sang cầu nguyện với Đức Chúa Trời, nhắc lại những lời hứa của Ngài và mệnh lệnh bảo ông trở về xứ. Ông bày tỏ sự khiêm nhường sâu sắc, thú nhận rằng mình không xứng đáng với tất cả những ân huệ và sự thành tín mà Đức Chúa Trời đã ban. Gia-cốp cũng nhớ lại rằng khi vượt qua sông Giô-đanh, ông chỉ có một cây gậy, nhưng giờ đây, nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, ông đã trở nên hai đội quân với gia đình và tài sản lớn. Gia-cốp tha thiết cầu xin được giải cứu khỏi tay Ê-sau, vì ông sợ cho mạng sống của mình cũng như vợ con. Ông bám chặt vào lời hứa của Đức Chúa Trời về dòng dõi đông đúc, nương cậy nơi sự thành tín của Ngài để gìn giữ mình trong thời điểm đầy bất định và nguy hiểm này.

Sáng Thế Ký 32:13-16 (VIE1934)
13 Người ở ban đêm tại đó, lấy các vật có hiện trong tay để làm một của lễ dâng cho Ê-sau, anh mình,
14 là hai trăm dê cái và hai chục dê đực; hai trăm chiên cái và hai chục chiên đực;
15 ba chục lạc đà cái có con đương bú, bốn chục bò cái và mười bò đực; hai chục con lừa cái và mười lừa con.
16 Rồi, giao mỗi bầy riêng ra nơi tay đầy tớ mình và dặn rằng: Các ngươi hãy đi trước ta và dẫn bầy nầy cách một khoảng đến bầy kia.

Gia-cốp chuẩn bị một món quà rất lớn cho Ê-sau, hy vọng dùng lễ vật hòa giải này để làm nguôi cơn giận của anh mình. Số lượng gia súc rất lớn — dê, chiên, lạc đà, bò và lừa — tượng trưng cho sự giàu có đáng kể và sẽ là dấu hiệu của sự hòa giải. Gia-cốp cẩn thận chia các con vật thành từng nhóm riêng, dặn những người đầy tớ giữ khoảng cách giữa các bầy. Chiến lược này không chỉ nhấn mạnh sự phong phú của món quà mà còn cho Gia-cốp thêm thời gian để quan sát phản ứng của Ê-sau và có thể tránh được một cuộc đối đầu nếu tình hình trở nên thù địch.

Sáng Thế Ký 32:17-20 (VIE1934)
17 Người dặn tên dẫn bầy đi trước hết như vầy: Khi Ê-sau, sanh ta, gặp và hỏi ngươi rằng: Ngươi ở với ai, đi đâu, và bầy súc vật trước mặt ngươi đó thuộc về ai?
18 thì hãy thưa rằng: Của Gia-cốp, kẻ tôi tớ chúa; ấy là một lễ gởi dâng cho Ê-sau, chúa tôi; và nầy, chánh mình người đương theo sau.
19 Gia-cốp cũng dặn y lời cho tên dẫn bầy thứ nhì, thứ ba và hết thảy người theo coi chừng các bầy, và lại nói: Khi gặp Ê-sau, các ngươi hãy nhớ lời đó,
20 và nói như vầy: Nầy, Gia-cốp, kẻ tôi tớ chúa, đương theo sau chúng tôi. Vì người thầm nghĩ rằng: Mình đem lễ nầy dâng trước cho Ê-sau nguôi giận đã, rồi mình sẽ giáp mặt sau; có lẽ người tiếp rước mình một cách thuận hiệp đó.

Gia-cốp đưa ra những chỉ dẫn chi tiết cho những người đầy tớ về cách trao quà cho Ê-sau. Mỗi nhóm đầy tớ phải nhấn mạnh rằng những con vật là quà của Gia-cốp gửi cho Ê-sau, qua đó thể hiện sự khiêm nhường và mong muốn hòa giải của Gia-cốp. Ông hy vọng chuỗi những món quà hào phóng này sẽ làm mềm lòng Ê-sau và ngăn chặn một cuộc đối đầu bạo lực. Việc liên tục tự gọi mình là “kẻ tôi tớ” của Ê-sau càng cho thấy nỗ lực thể hiện sự thuận phục và thiện chí. Kế hoạch được sắp xếp cẩn thận này cho thấy sự lo âu của Gia-cốp, nhưng cũng cho thấy hy vọng rằng Ê-sau sẽ chấp nhận lễ vật hòa giải và tha thứ cho ông.

Sáng Thế Ký 32:21-23 (VIE1934)
21 Vậy, lễ nầy đem đi trước, còn người, đêm đó ở lại trại.
22 Ban đêm, người thức dậy, dẫn hai vợ, hai tên đòi và mười một đứa con mình đi qua rạch Gia-bốc.
23 Người đem họ qua rạch, và hết thảy của cải mình qua nữa.

Sau khi sai các món quà đi trước, Gia-cốp ở lại trong trại qua đêm. Tuy nhiên, sự lo lắng khiến ông không thể nghỉ ngơi, và ông quyết định thực hiện thêm những bước để bảo đảm an toàn. Ông đưa toàn bộ gia đình và tài sản qua rạch Gia-bốc, có lẽ để bảo đảm sự an toàn cho họ. Sau khi đưa họ đi qua, Gia-cốp ở lại một mình khi chuẩn bị đối diện với Ê-sau. Khoảnh khắc cô độc này đánh dấu một bước ngoặt trong hành trình của ông. Nỗi sợ hãi và bất định của Gia-cốp lên đến đỉnh điểm, mở đường cho một cuộc gặp gỡ sâu nhiệm với Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 32:24-25 (VIE1934)
24 Vả, một mình Gia-cốp ở lại; thì có một người vật lộn với mình được rạng đông.
25 Khi người đó thấy mình không thắng nổi, bèn đánh vào xương hông Gia-cốp; xương hông liền trặt trong khi vật lộn.

Trong đoạn này, Gia-cốp ở lại một mình, và một Người vật lộn với ông suốt đêm. Người này là sự hiện thân của Đấng Christ trước khi nhập thể, hiện đến với Gia-cốp trong hình dạng con người. Cuộc vật lộn không chỉ là một cuộc chiến thể xác mà còn tượng trưng cho một cuộc chiến thuộc linh. Mang trong lòng gánh nặng về sự lừa dối trong quá khứ và nỗi sợ Ê-sau, Gia-cốp vật lộn để tìm kiếm sự bảo đảm về phước lành và sự tha thứ của Đức Chúa Trời. Bất chấp cơn đau do xương hông bị trật, Gia-cốp không chịu buông Người ra cho đến khi nhận được phước lành. Người, là Đấng Christ, cho phép Gia-cốp tiếp tục, tượng trưng cho sự kiên trì cần có trong đức tin. Việc xương hông bị trật đánh dấu thời điểm Gia-cốp bắt đầu hoàn toàn lệ thuộc vào quyền năng thiêng liêng thay vì sức riêng mình. Cuộc vật lộn này dẫn đến một sự biến đổi, được biểu thị qua việc đổi tên Gia-cốp thành Y-sơ-ra-ên, nghĩa là “người vật lộn với Đức Chúa Trời”. Điều đó phản ánh sự trưởng thành thuộc linh của Gia-cốp và phước lành Đức Chúa Trời ban cho ông.

Sáng Thế Ký 32:26-28 (VIE1934)
26 Người đó bèn nói: Trời đã rạng đông rồi; thôi để cho ta đi; nhưng Gia-cốp đáp rằng: Tôi chẳng cho người đi đâu, nếu người không ban phước cho tôi.
27 Người đó hỏi: Tên ngươi là chi? Ðáp rằng: Tên tôi là Gia-cốp.
28 Người lại nói: Tên ngươi sẽ chẳng làm Gia-cốp nữa, nhưng tên là Y-sơ-ra-ên, vì ngươi đã có vật lộn cùng Ðức Chúa Trời và người ta; ngươi đều được thắng.

Gia-cốp từ chối buông Đấng thiêng liêng ra nếu chưa nhận được phước lành, cho thấy sự quyết tâm và tuyệt vọng của ông trong việc tìm kiếm ân huệ của Đức Chúa Trời. Nhân vật thiêng liêng hỏi tên Gia-cốp, điều này có ý nghĩa quan trọng vì tên “Gia-cốp” mang ý nghĩa liên quan đến người chiếm đoạt hoặc lừa dối. Khi xưng tên mình, Gia-cốp thừa nhận quá khứ và thân phận mà ông đã mang. Đáp lại, nhân vật ấy đổi tên ông thành “Y-sơ-ra-ên”, nói rằng ông đã vật lộn với Đức Chúa Trời và với người ta và đã được thắng. Việc đổi tên đánh dấu một sự biến đổi trong bản tính và số phận của Gia-cốp. Ông không còn chỉ được định hình bởi sự lừa dối trong quá khứ, mà giờ đây được đánh dấu bởi sự kiên trì và đức tin nơi Đức Chúa Trời. Từ Hê-bơ-rơ yakol, được dịch là “được thắng”, hàm ý sự bền lòng hơn là một chiến thắng hoàn toàn theo nghĩa sức mạnh, phản ánh không chỉ cuộc vật lộn này với Đức Chúa Trời mà còn nhiều thử thách Gia-cốp đã trải qua trong suốt cuộc đời để trưởng thành trong đức tin và sự bền bỉ. Qua những thử thách ấy, ông cuối cùng đạt được chiến thắng bằng cách bám chặt lấy Đức Chúa Trời, và tên mới Y-sơ-ra-ên biểu thị sự biến đổi này cùng mối quan hệ sâu nhiệm hơn của ông với Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 32:29-30 (VIE1934)
29 Gia-cốp hỏi: Xin cho tôi biết tên người. Ðáp rằng: Làm sao ngươi hỏi tên ta? Rồi người nầy ban phước cho Gia-cốp tại đó.
30 Gia-cốp đặt tên chỗ đó là Phê-ni-ên, và nói rằng: Tôi đã thấy Ðức Chúa Trời đối mặt cùng tôi và linh hồn tôi được giải cứu.

Gia-cốp muốn biết tên của nhân vật thiêng liêng, nhưng câu trả lời mang tính huyền nhiệm, càng nhấn mạnh sự mầu nhiệm về bản tính của Đức Chúa Trời. Thay vì tiết lộ danh Ngài, nhân vật ấy ban phước cho Gia-cốp, xác nhận tầm quan trọng của cuộc gặp gỡ. Gia-cốp đặt tên nơi đó là Phê-ni-ên, có nghĩa là “mặt của Đức Chúa Trời”, vì ông nhận ra rằng mình đã vật lộn với chính Đức Chúa Trời và vẫn sống sót sau cuộc gặp gỡ ấy. Khoảnh khắc này trở thành một cột mốc thuộc linh trong đời Gia-cốp, không chỉ đánh dấu sự sống còn về thể xác mà còn là sự đổi mới thuộc linh và sự bảo đảm về phước lành của Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 32:31-32 (VIE1934)
31 Khi qua nơi Phi-ni-ên, thấy mặt trời mọc rồi; và người đi giẹo cẳng.
32 Bởi cớ đó, cho đến ngày nay dân Y-sơ-ra-ên chẳng bao giờ ăn gân bắp vế của lối xương hông; vì người đó có đánh vào xương hông Gia-cốp, nơi gân của bắp vế.

Khi Gia-cốp đi qua sông lúc mặt trời mọc, ông đã bị biến đổi về thể xác, giờ đây bước đi khập khiễng. Sự đi khập khiễng này trở thành một lời nhắc nhở lâu dài về cuộc gặp gỡ của ông với Đức Chúa Trời và về thân phận mới của ông là Y-sơ-ra-ên. Nó cũng tượng trưng cho sự lệ thuộc mới của Gia-cốp vào Đức Chúa Trời thay vì sự khôn khéo và sức lực của chính mình. Câu Kinh Thánh cũng ghi nhận rằng sự kiện này đã ảnh hưởng đến một tập tục ăn uống giữa các hậu duệ của Gia-cốp, tức dân Y-sơ-ra-ên, là không ăn gân bắp vế ở chỗ xương hông. Tập tục này trở thành một sự tưởng niệm về cuộc vật lộn của Gia-cốp với Đức Chúa Trời và ảnh hưởng lâu dài của cuộc gặp gỡ thiêng liêng ấy trên dân Y-sơ-ra-ên.

bottom of page