top of page

Sáng Thế Ký 42

Sáng Thế Ký 42 bắt đầu mở ra câu chuyện các anh của Giô-sép đến Ai Cập trong thời kỳ đói kém. Nạn đói ảnh hưởng đến toàn vùng, bao gồm cả Ca-na-an, nơi Gia-cốp và gia đình đang sống. Gia-cốp sai các con trai, ngoại trừ Bên-gia-min, xuống Ai Cập mua lúa. Họ không biết rằng vị quan quyền lực đang quản lý việc bán lúa chính là Giô-sép, người em mà họ đã bán làm nô lệ nhiều năm trước. Chương này đầy những tình huống trớ trêu và cảm xúc mạnh mẽ khi Giô-sép, nay không còn được các anh nhận ra, đối diện với họ và thử lòng họ để xem họ có thay đổi kể từ lần phản bội ông hay chưa.

Sáng Thế Ký 42:1-3 (VIE1934)
1 Gia-cốp thấy xứ Ê-díp-tô có lúa bán ra, bèn nói cùng các con trai mình rằng: Sao bay ngơ ngẩn nhìn nhau vậy?
2 Lại rằng: Nầy, cha nghe dưới xứ Ê-díp-tô có lúa bán; bay hãy xuống đó mua lúa cho chúng ta, hầu cho chúng ta sống và khỏi chết, chớ!
3 Mười người anh của Giô-sép bèn xuống Ê-díp-tô đặng mua lúa.

Khi nghe rằng Ai Cập có lúa, Gia-cốp thúc giục các con trai hành động thay vì tiếp tục ngồi yên. Lời ông cho thấy tình trạng khẩn cấp và nghiêm trọng mà gia đình đang đối diện, vì sự sống còn của họ phụ thuộc vào việc tìm được lương thực từ Ai Cập. Việc mười người anh của Giô-sép được nhắc đến cho thấy Bên-gia-min, người con út, không được đi cùng. Quyết định sai các con trai xuống Ai Cập của Gia-cốp mở đầu cho những diễn biến đầy kịch tính, khi họ vô tình đối diện với chính Giô-sép, người mà họ đã làm điều sai trái nhiều năm trước.

Sáng Thế Ký 42:4 (VIE1934)
4 Nhưng Gia-cốp không cho Bên-gia-min, em Giô-sép, đi cùng các anh; vì nghĩ rằng: Ta nên giữ chừng, kẻo xảy ra điều rủi ro cho nó.

Việc Gia-cốp không muốn cho Bên-gia-min đi cho thấy nỗi sợ hãi sâu sắc và sự bảo vệ đặc biệt ông dành cho người con út, nhất là sau khi ông đã mất Giô-sép. Bên-gia-min là người con còn lại của Ra-chên, người vợ mà Gia-cốp yêu thương, nên Gia-cốp quyết tâm bảo vệ ông. Thái độ bảo vệ này cho thấy nỗi đau về sự biến mất của Giô-sép vẫn còn tồn tại trong gia đình và báo trước vai trò quan trọng mà Bên-gia-min sẽ giữ trong những sự kiện sắp tới.

Sáng Thế Ký 42:5 (VIE1934)
5 Xứ Ca-na-an bấy giờ cũng đói, nên các con trai của Y-sơ-ra-ên cũng đổ xuống Ê-díp-tô mua lúa như các người khác.

Câu chuyện chuyển sang hành trình của các anh em, cho thấy họ không phải là những người duy nhất đi xuống Ai Cập mua lúa. Phạm vi rộng lớn của nạn đói được nhấn mạnh, vì không chỉ Ai Cập mà cả xứ Ca-na-an cũng chịu ảnh hưởng. Cuộc khủng hoảng này đưa gia đình Gia-cốp đến Ai Cập, mở đường cho sự ứng nghiệm của những giấc chiêm bao trước đây của Giô-sép về việc các anh mình sẽ sấp mình trước ông.

Sáng Thế Ký 42:6-8 (VIE1934)
6 Vả, lúc nầy, chánh Giô-sép cai trị trong nước, và bán lúa cho cả dân bổn xứ. Các anh Giô-sép bèn đến, sấp mình xuống trước mặt người.
7 Giô-sép thấy, nhìn biết các anh mình; nhưng giả làm mặt lạ cùng họ, nói một cách xẳng rằng: Các ngươi ở đâu đến? Đáp rằng: Ở xứ Ca-na-an đến đặng mua lúa.
8 Vậy, Giô-sép nhìn biết các anh mình; nhưng họ nhìn lại chẳng ra.

Giô-sép, giờ đây đang giữ một vị trí quyền lực tại Ai Cập, lần đầu tiên nhìn thấy các anh kể từ khi họ bán ông làm nô lệ. Ông lập tức nhận ra họ, nhưng họ không nhận ra ông vì nhiều năm đã trôi qua và ông đã mang diện mạo, trang phục cùng địa vị của một người Ai Cập. Việc các anh sấp mình xuống trước Giô-sép làm ứng nghiệm giấc chiêm bao ông từng có khi còn trẻ, dù họ hoàn toàn không nhận biết ý nghĩa của điều đó. Thái độ nghiêm khắc của Giô-sép đối với họ là một phần trong cuộc thử lòng, giúp ông quan sát tính cách của họ và xác định họ đã thay đổi đến mức nào.

Sáng Thế Ký 42:9-11 (VIE1934)
9 Giô-sép nhớ lại điềm chiêm bao mình đã thấy về anh em mình, liền thét rằng: Các ngươi là thám tử, đến đây đặng dòm hành những nơi yếu óp của xứ ta.
10 Đáp rằng: Thưa chúa, chẳng phải vậy; các tôi tớ chúa đến đặng mua lúa mà thôi.
11 Chúng tôi đây đều là con một cha, vốn nhà lương thiện, chẳng phải là thám tử đâu.

Giô-sép cáo buộc các anh là thám tử, một lời buộc tội không đúng sự thật nhằm kích thích phản ứng của họ và tiếp tục thử sự trung thực cùng lòng ngay thẳng của họ. Lời cáo buộc tạo nên sự căng thẳng, buộc các anh phải tự biện hộ. Điều trớ trêu là họ tự nhận mình là những người lương thiện, trong khi trước đây chính họ đã lừa dối và bán Giô-sép làm nô lệ. Khoảnh khắc này cho thấy Giô-sép muốn biết liệu họ thật sự đã ăn năn về những việc mình làm trong quá khứ hay vẫn không thay đổi.

Sáng Thế Ký 42:12-14 (VIE1934)
12 Người đáp lại rằng: Chẳng phải; các ngươi đến đặng dòm hành những nơi yếu óp của xứ nầy.
13 Đáp rằng: Kẻ tôi tớ chúa có mười hai anh em, con của một cha, nguyên xứ Ca-na-an; nầy một người đã đi mất biệt, còn người út hiện bây giờ hãy ở lại nhà cùng cha chúng tôi.
14 Giô-sép nói: Ấy, quả thật như ta đã nói, các ngươi là thám tử.

Giô-sép tiếp tục giữ lời cáo buộc, mặc dù các anh nhiều lần phủ nhận. Việc họ nhắc đến người em út và một người “đã đi mất biệt” — chính là Giô-sép — đưa quá khứ trở lại trong cuộc trò chuyện, dù họ vẫn không biết người đang đứng trước mặt mình là ai. Bằng cách tiếp tục giả vờ nghiêm khắc, Giô-sép có thể quan sát phản ứng của họ và đánh giá sự thành thật của họ. Cuộc đối thoại này cũng gợi lên gánh nặng cảm xúc của tội lỗi chưa được giải quyết liên quan đến Giô-sép, người mà họ tưởng đã chết.

Sáng Thế Ký 42:15-17 (VIE1934)
15 Ta sẽ thử các ngươi như vầy: Ta chỉ mạng sống của Pha-ra-ôn mà thề rằng, các ngươi không được ra khỏi đây, nếu em út các ngươi không đến đây.
16 Hãy sai một người trong các ngươi đi đem em về; còn các ngươi đều bị cầm tù, đặng thử lời các ngươi, xem các ngươi nói thật chăng; bằng chẳng vậy, thì ta chỉ mạng sống Pha-ra-ôn mà thề rằng, các ngươi thật là thám tử.
17 Đoạn, Giô-sép truyền đem giam họ chung trong ngục ba ngày.

Giô-sép lập kế hoạch thử lòng các anh bằng cách yêu cầu họ phải đưa người em út là Bên-gia-min đến Ai Cập. Ông làm cho tình hình trở nên căng thẳng hơn bằng cách giam tất cả họ trong ba ngày. Hành động này không chỉ giúp ông có thời gian mà còn tạo thêm áp lực, buộc các anh phải đối diện với hoàn cảnh. Yêu cầu liên quan đến Bên-gia-min mở đường cho những cuộc thử lòng tiếp theo và cuối cùng là sự đoàn tụ của gia đình.

Sáng Thế Ký 42:18-20 (VIE1934)
18 Ngày thứ ba, Giô-sép nói cùng họ rằng: Ta kính sợ Đức Chúa Trời; hãy làm như điều nầy, thì được sống.
19 Nếu các ngươi vốn nhà lương thiện, thì hãy để một người nào ở tù lại đây, còn bao nhiêu đem lương thực về nuôi đói cho nhà các ngươi.
20 Đoạn, hãy dẫn em út đến cho ta. Vậy, ta mới biết rằng các ngươi chẳng phải là thám tử, nhưng là người lương thiện; ta sẽ giao em lại cho, và các ngươi sẽ được buôn bán trong xứ nầy. Vậy họ vâng theo lời đó.

Đến ngày thứ ba, Giô-sép thay đổi kế hoạch theo hướng khoan dung hơn. Thay vì tất cả phải ở lại trong tù, chỉ một người sẽ ở lại, còn những người khác có thể mang lúa về để cứu gia đình khỏi nạn đói. Tuy nhiên, họ phải đưa Bên-gia-min trở lại để chứng minh sự ngay thật. Việc Giô-sép nói rằng mình kính sợ Đức Chúa Trời cho thấy ông hành động dưới ý thức về trách nhiệm trước Ngài, dù các anh vẫn không nhận ra ông. Cách xử lý này cho các anh cơ hội suy nghĩ về những việc mình đã làm trong quá khứ, đồng thời vẫn cho phép họ chăm lo nhu cầu của gia đình.

Sáng Thế Ký 42:21-22 (VIE1934)
21 Họ bèn nói với nhau rằng: Quả thật chúng ta cam tội cùng em ta rồi; vì lúc trước ta thấy tâm hồn nó buồn thảm khi nó xin nhờ ơn, nhưng ta không khứng cho; vậy nên tai vạ nầy mới xảy đến cho chúng ta.
22 Ru-bên đáp rằng: Anh há không có nói cùng các em rằng: Chớ phạm tội nầy cùng đứa trẻ đó sao? Nhưng các em không nghe; nên bây giờ huyết nó đòi chúng ta thường lại.

Các anh bắt đầu nhận ra tội lỗi của mình đối với Giô-sép nhiều năm trước và xem hoàn cảnh hiện tại như một sự phán xét đến từ Đức Chúa Trời. Họ nhớ lại rằng Giô-sép đã cầu xin khi ở trong tay họ, nhưng họ đã không nghe tiếng ông, và giờ đây họ cảm thấy mình đang phải chịu hậu quả. Ru-bên, người trước đây từng cố gắng cứu Giô-sép, nhắc lại lời cảnh báo của mình. Cuộc trò chuyện cho thấy lương tâm của họ đang thức tỉnh và sự hối tiếc đang ngày càng sâu sắc, mở đường cho sự hòa giải về sau.

Sáng Thế Ký 42:23-24 (VIE1934)
23 Vả, Giô-sép vẫn dùng người thông ngôn nói chuyện lại cùng các anh, nên họ tưởng Giô-sép chẳng nghe hiểu.
24 Giô-sép bèn lìa khỏi các anh mà khóc; đoạn, trở lại nói chuyện cùng họ, bắt Si-mê-ôn trói trước mặt họ.

Giô-sép nghe được cuộc trò chuyện của các anh và vô cùng xúc động trước sự hối lỗi của họ, đến mức phải quay mặt đi để khóc riêng. Khoảnh khắc đầy cảm xúc này cho thấy sự giằng co bên trong lòng Giô-sép — ông vẫn yêu thương các anh mình bất chấp sự phản bội trong quá khứ. Sau khi lấy lại bình tĩnh, Giô-sép bắt Si-mê-ôn làm con tin và cho trói ông trước mắt những người còn lại để nhấn mạnh tính nghiêm túc của yêu cầu. Hành động này trở thành một phần của cuộc thử lòng về sự trung thành và thành thật của các anh đối với Bên-gia-min.

Sáng Thế Ký 42:25-26 (VIE1934)
25 Giô-sép truyền đầy tớ xúc lúa đổ đầy bao và để bạc lại trong đó cho mỗi người anh em, cũng để thêm lương thực dùng dọc đường. Đầy tớ làm y như lời.
26 Đoạn, anh em chất mấy bao lúa lên lưng lừa, rồi đi.

Mặc dù có vẻ nghiêm khắc, Giô-sép vẫn âm thầm bày tỏ lòng nhân từ khi truyền đem trả số bạc mà các anh đã dùng mua lúa, đồng thời cung cấp lương thực cho hành trình của họ. Hành động kín đáo này cho thấy bản tính nhân hậu của Giô-sép và mong muốn làm điều tốt cho gia đình, ngay cả khi ông vẫn tiếp tục thử lòng họ. Các anh không biết rằng tiền đã được trả lại và rời Ai Cập, chỉ nghĩ đến nhiệm vụ mang lúa về cho gia đình và đưa Bên-gia-min trở lại.

Sáng Thế Ký 42:27-28 (VIE1934)
27 Đến quán, một người trong bọn mở bao ra cho lừa ăn thóc, thấy bạc mình ở tại miệng bao;
28 bèn nói cùng các anh mình rằng: Bạc tôi đã trả đây nầy! Kìa, lại ở tại miệng bao. Lòng họ bủn rủn, sợ hãi, và nói với nhau rằng: Đức Chúa Trời đã làm chi cho chúng ta vậy?

Trên đường về, một trong các anh mở bao để lấy lúa cho lừa ăn và phát hiện số bạc đã được trả lại. Điều này lập tức gây ra sự sợ hãi và bối rối. Họ hiểu sự việc bất ngờ này như một dấu hiệu khác của sự phán xét từ Đức Chúa Trời và lo rằng mình sẽ bị người Ai Cập buộc tội ăn cắp. Phản ứng của họ cho thấy lương tâm đang bị dằn vặt bởi tội lỗi trong quá khứ đối với Giô-sép và cảm giác ngày càng bất lực trước những điều đang xảy ra.

Sáng Thế Ký 42:29-31 (VIE1934)
29 Các anh em trở về cùng Gia-cốp, cha mình, tại xứ Ca-na-an, thuật lại cho người nghe mọi nỗi đã xảy đến, rằng:
30 Người làm chúa xứ đó nói một cách xẳng với chúng tôi, và tưởng chúng tôi là thám tử trong xứ.
31 Chúng tôi thưa: Chúng tôi là người lương thiện, chẳng phải là thám tử.

Các anh trở về Ca-na-an và thuật lại cho Gia-cốp cuộc gặp gỡ khó khăn với vị quan mà họ gọi là “người làm chúa xứ đó”. Họ nhấn mạnh cách ông đối xử nghiêm khắc với họ và việc họ đã tự bảo vệ mình bằng cách khẳng định sự ngay thật. Cách họ kể lại sự việc cho thấy sự căng thẳng và sợ hãi mà họ đã trải qua ở Ai Cập, đồng thời cho thấy họ vẫn chưa biết phải làm gì tiếp theo.

Sáng Thế Ký 42:32-34 (VIE1934)
32 Chúng tôi được mười hai anh em con một cha; một người đã đi mất biệt, còn người út hiện bây giờ ở nhà cùng cha, tại xứ Ca-na-an.
33 Người làm chúa xứ đó dạy rằng: Làm như vầy, ta mới cho các ngươi là lương thiện: Hãy để lại cùng ta một người nào trong bọn các ngươi, còn bao nhiêu sẽ đem lương thực về nuôi đói cho nhà các ngươi;
34 đoạn, hãy dẫn em út đến cho ta. Vậy, ta mới biết rằng các ngươi chẳng phải là thám tử, nhưng là người lương thiện; ta sẽ giao em lại cho, và các ngươi sẽ được buôn bán trong xứ nầy.

Các anh giải thích những điều kiện mà Giô-sép đã đặt ra, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đưa Bên-gia-min xuống Ai Cập để chứng minh sự thành thật của họ. Họ thuật lại rằng một người anh phải ở lại Ai Cập trong khi những người còn lại trở về nhà cùng lúa. Việc Bên-gia-min trở thành điều kiện trung tâm của cuộc thử lòng chuẩn bị cho biến cố tiếp theo, khi Gia-cốp phải quyết định liệu ông có dám mạo hiểm đưa người con út xuống Ai Cập hay không.

Sáng Thế Ký 42:35 (VIE1934)
35 Vả, đương khi các anh em trút lúa mì ra bao, nầy đâu, trong mỗi bao có gói bạc của mỗi người; cha và các anh em thấy những gói bạc mình, đều lấy làm sợ hãi.

Khi từng người mở bao lúa ra, họ phát hiện số bạc của mình đều đã được trả lại. Sự việc bất ngờ này càng khiến họ sợ hãi, vì họ lo rằng đây có thể là một cái bẫy dẫn đến những rắc rối lớn hơn với người Ai Cập. Nỗi sợ này phản ánh sự lo âu ngày càng tăng và cảm giác họ đang bị cuốn vào một tình thế vượt ngoài khả năng kiểm soát. Họ xem sự việc như một bằng chứng khác cho thấy hậu quả của tội lỗi trong quá khứ đang đuổi theo mình.

Sáng Thế Ký 42:36 (VIE1934)
36 Gia-cốp, cha họ, bèn nói rằng: Bay làm mất các con tao; Giô-sép đã mất biệt, Si-mê-ôn cũng mất biệt; mà bây giờ, lại muốn dẫn Bên-gia-min đi nữa sao! Các nông nỗi nầy đều đổ lại cho tao hết!

Gia-cốp, bị nỗi đau bao phủ, than khóc về những điều ông cho rằng đang xảy ra với các con trai mình. Ông tin Giô-sép đã chết, Si-mê-ôn giờ đang bị giữ lại ở Ai Cập, và các con trai lại muốn ông mạo hiểm giao Bên-gia-min cho họ đưa đi. Sự tuyệt vọng của Gia-cốp rất rõ ràng khi ông cảm thấy tất cả những điều này đều đang chống lại mình. Nỗi đau này càng làm gia tăng sự căng thẳng cảm xúc trong gia đình.

Sáng Thế Ký 42:37-38 (VIE1934)
37 Ru-bên thưa lại cùng cha rằng: Cha hãy giao em nơi tôi, tôi sẽ dẫn về cho. Ví bằng chẳng dẫn em về, thì cha hãy giết hai đứa con trai tôi đi.
38 Nhưng Gia-cốp đáp rằng: Con út tao sẽ chẳng đi xuống với bay đâu; vì anh nó đã chết rồi, chỉ còn một mình nó mà thôi. Nếu điều rủi ro chi xảy đến cho nó nơi dọc đường bay đi, tức nhiên bay làm cho kẻ tóc bạc nầy đau lòng xót dạ xuống âm phủ.

Ru-bên, tuyệt vọng muốn trấn an cha, đề nghị dùng chính hai con trai mình làm vật bảo đảm và cam kết sẽ đưa Bên-gia-min trở về an toàn. Nhưng Gia-cốp từ chối vì không thể chịu nổi ý nghĩ có thể mất Bên-gia-min, người con cuối cùng còn lại gắn liền với Ra-chên và ký ức về Giô-sép. Nỗi sợ hãi và đau buồn sâu sắc chi phối quyết định của Gia-cốp, cho thấy gánh nặng cảm xúc mà ông mang trong lòng với tư cách một người cha tin rằng mình đã mất quá nhiều. Sự từ chối này khiến gia đình rơi vào tình trạng bế tắc, chưa biết làm thế nào để tiến bước tiếp.

bottom of page