
Sáng Thế Ký 43
Sáng Thế Ký 43 tiếp tục câu chuyện về những cuộc gặp gỡ giữa Giô-sép và các anh mình, tập trung vào việc họ phải trở lại Ai Cập vì nạn đói vẫn tiếp diễn. Giu-đa bước lên như một nhân vật then chốt, cam kết chịu trách nhiệm về Bên-gia-min. Chương này nhấn mạnh những chủ đề về sự hòa giải gia đình, sự tể trị của Đức Chúa Trời và sự ứng nghiệm những lời hứa của Ngài, ngay cả qua những hoàn cảnh khó khăn và dường như tuyệt vọng.
Sáng Thế Ký 43:1-3 (VIE1934)
1 Vả, sự đói kém trong xứ lớn lắm.
2 Khi nội nhà đã ăn hết lương thực ở xứ Ê-díp-tô đem về rồi, thì cha các người ấy dạy rằng: Bay hãy trở xuống mua một ít lương thực cho chúng ta.
3 Giu-đa thưa: Người đó có nói quyết cùng các con rằng: Ví em út không theo xuống với các ngươi, thì sẽ không bao giờ thấy mặt ta.
Nạn đói nghiêm trọng buộc gia đình Gia-cốp phải đối diện với nhu cầu lương thực cấp bách, khiến họ phải trở lại Ai Cập. Giu-đa nhắc Gia-cốp về mệnh lệnh nghiêm khắc của vị quan Ai Cập rằng Bên-gia-min phải đi cùng họ. Điều này cho thấy sự căng thẳng trong gia đình, khi Gia-cốp bị giằng co giữa mong muốn bảo vệ con trai út và nhu cầu cung cấp lương thực cho cả nhà. Lời đáp của Giu-đa cho thấy vai trò lãnh đạo của ông ngày càng rõ ràng và mở đường cho một sự tin cậy sâu sắc hơn nơi chương trình của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 43:4-5 (VIE1934)
4 Nếu cha cho em đi với, thì chúng tôi mới xuống Ê-díp-tô mua lương thực cho cha được.
5 Bằng không, thì chúng tôi chẳng trở xuống đâu, vì người đó đã nói rằng: Ví em út không theo xuống với các ngươi, thì sẽ không bao giờ thấy mặt ta.
Giu-đa nhấn mạnh tầm quan trọng của việc Bên-gia-min phải đi cùng họ xuống Ai Cập. Ông nói rất thẳng rằng họ không thể có được lương thực nếu không mang người em út theo. Lời nói của ông cho thấy sự quyết tâm và tinh thần trách nhiệm đối với phúc lợi của gia đình. Khoảnh khắc này cũng cho thấy các anh em đang ngày càng trưởng thành khi phải đối diện với hậu quả của những hành động trong quá khứ và thực tế của hoàn cảnh hiện tại.
Sáng Thế Ký 43:6-7 (VIE1934)
6 Y-sơ-ra-ên quở rằng: Sao bay khéo tệ cùng tao, mà tỏ cho người ấy rằng bay còn một em nữa?
7 Thưa rằng: Người đó hỏi kỹ càng về chúng tôi, và về bà con chúng tôi rằng: Thân-phụ các ngươi còn sống chăng? còn có một người anh em nào nữa chăng? Chúng tôi có đáp các lời hỏi đó. Há dễ biết người đó sẽ dặn chúng tôi rằng: Hãy đem em út xuống đây, sao?
Gia-cốp, được gọi là Y-sơ-ra-ên trong đoạn này, đau buồn và trách các con vì đã nói với vị quan Ai Cập rằng họ còn một người em. Phản ứng của ông cho thấy nỗi sợ sâu sắc về việc mất Bên-gia-min, người con trai cuối cùng còn lại của Ra-chên trong suy nghĩ của ông. Tuy nhiên, các anh giải thích rằng Giô-sép đã hỏi họ rất kỹ về gia đình và họ không thể nào biết trước rằng ông sẽ yêu cầu họ đưa Bên-gia-min xuống. Cuộc đối thoại này cho thấy sự căng thẳng cảm xúc vẫn còn trong gia đình và cuộc đấu tranh của Gia-cốp với đức tin.
Sáng Thế Ký 43:8-9 (VIE1934)
8 Giu-đa lại thưa cùng Y-sơ-ra-ên cha mình, rằng: Hãy cho đứa trẻ theo con, thì chúng tôi sẽ đứng dậy đi, hầu cho chúng ta, nào các con, nào cha, nào các cháu của cha đây đều được sống và khỏi chết.
9 Con sẽ bảo lãnh em cho; cha sẽ cứ nơi con mà đòi em. Nếu không dẫn em về không để em trước mặt cha, thì con đây sẽ cam tội cùng cha mãi mãi.
Giu-đa bước lên làm người phát ngôn và nhận hoàn toàn trách nhiệm về sự an toàn của Bên-gia-min. Ông bảo đảm với Gia-cốp rằng chính mình sẽ chịu trách nhiệm về việc đưa em trở về. Điều này cho thấy sự lãnh đạo và tinh thần hy sinh ngày càng lớn của ông. Việc Giu-đa sẵn sàng mang lấy trách nhiệm mãi mãi nếu có chuyện xảy ra với Bên-gia-min đánh dấu một bước ngoặt trong bản tính của ông, tương phản rõ rệt với hành động trước đây của ông đối với Giô-sép. Điều này cũng chuẩn bị cho vai trò quan trọng sau này của Giu-đa trong dòng dõi Đấng Christ.
Sáng Thế Ký 43:10-11 (VIE1934)
10 Vả, nếu không có điều dùng dằng, thì chúng tôi đã đi và về được hai lần rồi.
11 Đoạn, Y-sơ-ra-ên, cha các anh em, nói rằng: Nếu việc đã thể kia, thì bay phải làm thể nầy: Hãy lấy trong đồ hành lý những thổ sản quí nhất của xứ ta: một ít nhũ hương và mật ong, các hương hoa và một dược, phi tử và hạnh nhân, đem dâng cho người đó làm của lễ.
Sự khẩn thiết của Giu-đa thuyết phục Gia-cốp phải hành động. Ông nhận ra rằng sự chậm trễ đã làm mất nhiều thời gian quý báu và đồng ý cho Bên-gia-min đi. Gia-cốp bảo các con mang theo những sản vật tốt nhất của xứ để làm lễ vật cho vị quan Ai Cập, cho thấy ông đang cố gắng làm nguôi lòng người đang có quyền quyết định số phận của họ. Những món quà này thể hiện cách suy nghĩ thận trọng và chiến lược của Gia-cốp, hy vọng có được sự favor thông qua những lễ vật truyền thống. Dù đang trong nạn đói, những thứ này vẫn là một phần tài nguyên còn lại của gia đình, nhấn mạnh hoàn cảnh tuyệt vọng của họ.
Sáng Thế Ký 43:12-13 (VIE1934)
12 Hãy đem theo một số tiền bằng hai, đặng thối hồi tiền mà họ đã để lại nơi miệng bao của bay: có lẽ là một sự lộn chăng.
13 Bay hãy đứng dậy đi, dẫn em út theo và trở xuống đến người đó.
Gia-cốp bảo các con đem trở lại số tiền đã được tìm thấy trong bao sau chuyến đi trước, hy vọng tránh mọi hiểu lầm hoặc cáo buộc về sự không trung thực. Việc mang theo gấp đôi số tiền cho thấy ông muốn làm rõ sự ngay thật của họ và bảo đảm họ có thể mua thêm lương thực. Cuối cùng đồng ý cho Bên-gia-min đi, Gia-cốp miễn cưỡng chấp nhận sự cần thiết của cuộc hành trình, dù trong lòng vẫn nặng trĩu.
Sáng Thế Ký 43:14 (VIE1934)
14 Cầu xin Đức Chúa Trời toàn năng xui cho bay được ơn trước mặt người, và tha đứa em kia và Bên-gia-min cho bay. Còn phần cha, nếu phải mất con, thì cha chịu phận vậy!
Gia-cốp nhận biết mức độ nghiêm trọng của tình hình và giao kết quả cho Đức Chúa Trời. Lời cầu xin Ngài ban ơn cho thấy Gia-cốp đang nương cậy sâu sắc vào sự can thiệp thiêng liêng bất chấp những nỗi sợ của mình. Câu “nếu phải mất con, thì cha chịu phận vậy” cho thấy ông đã phó mình cho ý muốn của Đức Chúa Trời, nhận biết rằng ông không còn có thể kiểm soát được tình thế. Đây là một khoảnh khắc đầu phục và tin cậy nơi sự tể trị của Đức Chúa Trời ngay cả khi có nguy cơ mất mát.
Sáng Thế Ký 43:15-17 (VIE1934)
15 Vậy, các anh em đem theo của lễ và một số tiền bằng hai, cùng dẫn Bên-gia-min đồng đứng dậy đi xuống Ê-díp-tô, mà ra mắt Giô-sép.
16 Vừa khi Giô-sép thấy Bên-gia-min đi theo xuống với, bèn truyền cho quản gia rằng: Hãy đưa các người nầy vào nhà trong, bắt con gì làm thịt và nấu dọn đi; vì trưa nầy họ sẽ dùng bữa cùng ta.
17 Quản gia làm theo y như lời dặn, đưa họ vào nhà Giô-sép.
Các anh em, mang theo lễ vật và tiền bạc, trở lại Ai Cập cùng Bên-gia-min. Khi Giô-sép nhìn thấy người em út, phản ứng của ông lập tức trở nên ấm áp. Ông truyền chuẩn bị một bữa tiệc cho họ, hoàn toàn trái ngược với điều các anh dự đoán. Hành động của Giô-sép cho thấy tình cảm sâu sắc của ông đối với gia đình, dù ông vẫn chưa tiết lộ thân phận. Khoảnh khắc này mở đường cho một sự tương tác gần gũi hơn giữa Giô-sép và các anh trong tiến trình hòa giải.
Sáng Thế Ký 43:18 (VIE1934)
18 Anh em thấy mình phải đưa vào nhà Giô-sép, thì sợ hãi, và nói với nhau rằng: Ấy cũng vì số tiền đã để lại vào bao chúng ta lần trước, nên họ mới đem chúng ta vào chốn nầy, đặng tìm cớ xông vào đánh chúng ta, bắt chúng ta làm tôi mọi, và chiếm đoạt mấy con lừa của chúng ta.
Các anh hiểu sai sự hiếu khách của Giô-sép và lập tức nghĩ đến điều tồi tệ nhất. Họ sợ rằng mình được đưa vào nhà Giô-sép để bị trừng phạt vì số tiền được tìm thấy trong các bao của họ trong chuyến đi trước. Lương tâm có tội khiến họ chờ đợi sự trừng phạt thay vì lòng nhân từ. Nỗi sợ này phản ánh cảm giác tội lỗi chưa được giải quyết về những gì họ đã làm với Giô-sép nhiều năm trước và sự nghi ngờ của họ đối với hoàn cảnh hiện tại.
Sáng Thế Ký 43:19-22 (VIE1934)
19 Mấy anh em bèn đến gần quản gia của Giô-sép, thưa cùng người tại ngoài cửa
20 mà rằng: Xin chúa tha lỗi cho! anh em chúng tôi đã đến đây một lần rồi, đặng mua lương thực;
21 và khi trở về đến nhà quán, mở các bao ra, nầy số bạc của mỗi người đều ở tại miệng bao mình; cân nặng bao nhiêu đều y như bấy nhiêu. Nầy, chúng tôi có đem lại số bạc đó,
22 và cũng có đem thêm số bạc nữa đặng mua lương thực. Chẳng biết ai để bạc lại trong bao chúng tôi.
Các anh, lo lắng về hoàn cảnh của mình, giải thích vấn đề tiền bạc với quản gia của Giô-sép trước khi bước vào nhà. Họ cố gắng làm rõ mọi hiểu lầm và nhấn mạnh sự ngay thật bằng cách đem số tiền trở lại. Lời thú nhận cởi mở này cho thấy họ sợ bị buộc tội trộm cắp và muốn sửa chữa tình hình. Đồng thời, nó cũng cho thấy sự dễ tổn thương của họ khi đang hoàn toàn ở dưới quyền của vị quan Ai Cập.
Sáng Thế Ký 43:23 (VIE1934)
23 Quản gia đáp rằng: Mọi việc đều bình yên! đừng sợ chi cả! Ấy là Đức Chúa Trời của các ngươi, tức Đức Chúa Trời của cha các ngươi, đã ban vật quí vào bao. Còn bạc các ngươi thì đã có giao cho ta. Đoạn, người dẫn Si-mê-ôn đến cùng anh em;
Quản gia của Giô-sép trấn an họ, bảo họ đừng sợ và quy việc tiền bạc được trả lại cho sự chu cấp của Đức Chúa Trời. Điều này hẳn khiến các anh ngạc nhiên, vì quản gia nhắc đến “Đức Chúa Trời của các ngươi” và Đức Chúa Trời của cha họ, nhìn nhận vai trò của Đức Chúa Trời trong hoàn cảnh này. Việc Si-mê-ôn được thả ra càng đem lại sự nhẹ nhõm, cho thấy họ không gặp nguy hiểm như họ đã sợ. Sự bình tĩnh và tử tế của quản gia càng làm cho ý định thật sự của Giô-sép trở nên khó hiểu đối với họ.
Sáng Thế Ký 43:24-25 (VIE1934)
24 rồi đưa anh em vào nhà Giô-sép, đem nước ra cho rửa chân, và cũng cho những lừa ăn cỏ nữa.
25 Các anh em bèn sửa soạn của lễ, đợi trưa Giô-sép về; vì có hay rằng mình sẽ ăn bữa tại nhà nầy.
Các anh được tiếp đãi cách bất ngờ, có nước để rửa chân và thức ăn cho các con lừa. Sự tử tế này hoàn toàn trái với điều họ dự đoán là sẽ bị trừng phạt, khiến họ càng bối rối. Họ chuẩn bị những món quà đã mang theo cho Giô-sép, hy vọng tìm được ân huệ của ông, trong khi vẫn chưa biết ý định thật sự của ông. Khoảnh khắc này tiếp tục làm tăng sự căng thẳng khi các anh cố hiểu điều gì đang diễn ra trong lúc chờ Giô-sép.
Sáng Thế Ký 43:26-27 (VIE1934)
26 Khi Giô-sép trở về, các anh em bèn lấy của lễ đã đem theo, dâng cho Giô-sép tại nhà; rồi cùng sấp mình xuống đất trước mặt người.
27 Người liền hỏi thăm họ mạnh giỏi thể nào, và nói rằng: Người cha già mà các ngươi đã nói cùng ta đó được mạnh khỏe chăng? còn sống chăng?
Các anh của Giô-sép dâng lễ vật và sấp mình xuống trước ông, vô tình làm ứng nghiệm những giấc chiêm bao trước đây của Giô-sép về việc các anh sẽ sấp mình trước ông. Giô-sép, vẫn che giấu thân phận, hỏi thăm về cha mình, cho thấy ông vẫn rất quan tâm đến sức khỏe của Gia-cốp. Những câu hỏi này bày tỏ rằng Giô-sép vẫn yêu thương gia đình dù chưa tiết lộ mình là ai. Các anh, không biết người trước mặt chính là em mình, tiếp tục cư xử cách thận trọng.
Sáng Thế Ký 43:28 (VIE1934)
28 Đáp rằng: Kẻ tôi tớ chúa, là cha chúng tôi, vẫn mạnh khỏe và còn sống. Đoạn, họ cúi đầu và lạy.
Các anh lễ phép trả lời câu hỏi của Giô-sép, cho biết cha họ vẫn sống và mạnh khỏe. Họ lại cúi đầu và lạy, một hành động thuận phục phản ánh những giấc chiêm bao trong Sáng Thế Ký 37. Việc họ lặp lại hành động sấp mình càng cho thấy những giấc chiêm bao từng gây căng thẳng trong gia đình đang dần được ứng nghiệm, dù họ chưa hiểu ý nghĩa của hành động mình.
Sáng Thế Ký 43:29-30 (VIE1934)
29 Giô-sép nhướng mắt thấy Bên-gia-min, em ruột, con trai của mẹ mình, thì hỏi rằng: Đó có phải em út mà các ngươi đã nói cùng ta chăng? Và tiếp rằng: Con út ơi! cầu xin Đức Chúa Trời làm ơn cho ngươi!
30 Vì thấy em mình, nên Giô-sép tất lòng cảm động, lật đật bước ra ngoài, tìm nơi nào đặng khóc. Người vào phòng nhà trong và khóc.
Khi nhìn thấy Bên-gia-min, Giô-sép vô cùng xúc động. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm ông nhìn thấy người em ruột của mình, người con trai duy nhất khác của Ra-chên. Lời chúc “cầu xin Đức Chúa Trời làm ơn cho ngươi” bày tỏ tình cảm sâu đậm của Giô-sép dành cho em. Bị cảm xúc áp đảo, ông phải nhanh chóng lui vào phòng riêng để khóc. Khoảnh khắc này cho thấy tình yêu sâu sắc của Giô-sép đối với gia đình và nỗi đau do nhiều năm xa cách họ.
Sáng Thế Ký 43:31-32 (VIE1934)
31 Đoạn, rửa mặt, bước ra, làm bộ chắc gan mà nói rằng: Hãy dọn bữa ăn đi.
32 Người ta dọn cho Giô-sép ăn riêng, và cho các anh em ăn riêng. Người Ê-díp-tô ăn chung cùng người cũng dọn cho ngồi riêng nữa; vì người Ê-díp-tô có tánh gớm người Hê-bơ-rơ, nên không ăn chung được.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Giô-sép trở lại và truyền dọn bữa. Cách sắp xếp chỗ ngồi phản ánh những rào cản văn hóa và xã hội giữa người Ai Cập và người Hê-bơ-rơ, vì người Ai Cập xem việc ăn chung với người Hê-bơ-rơ là điều đáng gớm ghiếc. Mặc dù Giô-sép đang giữ một vị trí quyền lực, ông vẫn tôn trọng những phong tục ấy, làm nổi bật sự khác biệt văn hóa giữa các nhóm dân. Sự phân cách trong bữa ăn cũng làm tăng sự hồi hộp, vì các anh vẫn không biết thân phận thật của Giô-sép.
Sáng Thế Ký 43:33-34 (VIE1934)
33 Vậy, các anh em bèn ngồi lại trước mặt Giô-sép, lớn nhỏ tùy theo thứ tự mình, ngơ ngẩn mà nhìn nhau.
34 Giô-sép sai đem mấy món đồ ăn trước mặt mình cho các anh em; nhưng phần Bên-gia-min lại nhiều gấp năm của các người khác. Họ uống và ăn ngon vui cùng Giô-sép.
Giô-sép sắp xếp các anh em theo đúng thứ tự tuổi tác, khiến họ kinh ngạc vì không hiểu làm sao vị quan Ai Cập này lại có thể biết thứ tự của họ. Sự ưu đãi đặc biệt dành cho Bên-gia-min, khi phần ăn của ông nhiều gấp năm lần những người khác, càng làm cho tình hình trở nên bí ẩn. Sự ưu ái này gợi lại sự thiên vị trước đây của Gia-cốp đối với Giô-sép, tạo nên một phép thử để xem các anh sẽ phản ứng thế nào. Tuy nhiên, các anh dường như vui vẻ uống ăn cùng Giô-sép, không biết rằng cuộc thử lòng cuối cùng vẫn còn ở phía trước.

