
Sáng Thế Ký 45
Sáng Thế Ký 45 đánh dấu khoảnh khắc đầy kịch tính khi Giô-sép tiết lộ thân phận của mình cho các anh, những người đã bán ông làm nô lệ nhiều năm trước. Chương này cho thấy mối liên hệ sâu sắc của Giô-sép với gia đình và sự hiểu biết rõ ràng của ông về quyền tể trị của Đức Chúa Trời trong việc sử dụng những hành động của họ cho một mục đích lớn lao hơn. Giô-sép trấn an các anh rằng chính Đức Chúa Trời đã sai ông đi trước đến Ai Cập để bảo toàn sự sống trong thời kỳ đói kém nghiêm trọng. Chương này là một bằng chứng mạnh mẽ về sự tha thứ, hòa giải và sự dẫn dắt quan phòng của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 45:1-3 (VIE1934)
1 Bây giờ, Giô-sép không còn thể nào cầm lòng cho đậu được trước mặt các người hầu chung quanh, bèn la lên rằng: Hãy đuổi họ ra hết thảy! Khi Giô-sép tỏ thật cùng các anh em mình, thì không có một người nào khác ở tại đó hết.
2 Người cất tiếng lên khóc; dân Ê-díp-tô nghe và nhà Pha-ra-ôn nghe nữa.
3 Giô-sép nói cùng anh em rằng: Tôi là Giô-sép. Cha tôi còn sống chăng? Nhưng trước mặt người các anh em bối rối, chẳng đáp lời được.
Cảm xúc của Giô-sép trở nên quá mạnh mẽ đến mức ông không thể tiếp tục kiềm chế trước những người đang đứng chung quanh. Ông truyền cho mọi người rời khỏi phòng, chỉ còn ông và các anh. Khoảnh khắc tiết lộ thân phận xúc động đến nỗi Giô-sép bật khóc lớn, và cả người Ai Cập lẫn nhà Pha-ra-ôn đều nghe tiếng khóc của ông. Khi ông nói cho các anh biết mình chính là Giô-sép, họ bị sốc và không thể nói được lời nào vì quá kinh ngạc và sợ hãi. Đây là bước ngoặt khi sự thật bị che giấu bấy lâu nay được phơi bày, và các anh phải đối diện với chính người em mà họ từng làm hại nhiều năm trước.
Sáng Thế Ký 45:4-5 (VIE1934)
4 Người lại nói rằng: Các anh em hãy lại gần tôi. Họ bèn lại gần. Người nói: Tôi là Giô-sép, em mà các anh đã bán đặng bị dẫn qua xứ Ê-díp-tô.
5 Bây giờ, đừng sầu não, và cũng đừng tiếc chi về điều các anh đã bán tôi đặng bị dẫn đến xứ nầy; vì để giữ gìn sự sống các anh, nên Đức Chúa Trời đã sai tôi đến đây trước các anh.
Thấy các anh sợ hãi và kinh ngạc, Giô-sép trấn an họ bằng cách bảo họ đến gần mình. Ông trực tiếp nhắc lại hành động trong quá khứ, rằng chính họ đã bán ông để bị dẫn sang Ai Cập, nhưng ngay sau đó ông an ủi họ bằng cách giải thích mục đích lớn hơn của Đức Chúa Trời. Thay vì tìm cách trả thù, Giô-sép hướng sự chú ý của họ đến sự tể trị của Đức Chúa Trời, nhấn mạnh rằng Ngài đã dùng hoàn cảnh đau đớn ấy để cứu nhiều người, trong đó có chính họ. Cách nhìn này bày tỏ đức tin sâu sắc của Giô-sép và sự hiểu biết rằng ngay cả những điều đau đớn cũng có thể được Đức Chúa Trời dùng để hoàn thành mục đích của Ngài.
Sáng Thế Ký 45:6-8 (VIE1934)
6 Kìa, hai năm rồi trong xứ đã bị đói kém, và còn năm năm nữa sẽ không còn cày cấy chi, gặt hái chi được hết.
7 Đức Chúa Trời sai tôi đến đây trước, đặng làm cho các anh còn nối dòng trên mặt đất, và nương một sự giải cứu lớn đặng giữ gìn sự sống cho anh em.
8 Không, chẳng phải các anh sai tôi đến đây đâu, ấy là Đức Chúa Trời; Ngài dường đặt tôi làm cha Pha-ra-ôn, cai quản cả nhà người, và trị khắp xứ Ê-díp-tô.
Giô-sép giải thích mức độ nghiêm trọng của nạn đói, đã kéo dài hai năm và còn tiếp tục thêm năm năm nữa. Ông nhấn mạnh rằng Đức Chúa Trời đã sắp đặt hành trình của ông đến Ai Cập, không chỉ để cung cấp lương thực mà còn để bảo toàn sự sống cho gia đình và các thế hệ tương lai. Theo cách Giô-sép nhìn nhận, Đức Chúa Trời đã kiểm soát từng bước trong hành trình của ông, đặt ông tại Ai Cập để trở thành một người lãnh đạo quyền lực và một phương tiện cứu mạng dân mình. Ông quy việc mình được nâng lên địa vị ấy trực tiếp cho Đức Chúa Trời, không đổ trách nhiệm cho các anh nhưng nhìn nhận chương trình lớn hơn của Ngài.
Sáng Thế Ký 45:9-11 (VIE1934)
9 Các anh hãy mau mau trở về cha tôi đi, và nói với người rằng: Giô-sép, con của cha, có nói như vầy: Đức Chúa Trời đã đặt tôi làm chúa cả xứ Ê-díp-tô, cha hãy xuống với tôi; xin đừng chậm trễ,
10 cha, các con, các cháu, các chiên, bò cùng tài vật của cha sẽ ở tại xứ Gô-sen gần tôi đây.
11 Ở đó tôi sẽ nuôi cha, vì còn năm năm đói kém nữa, e khi cha, người nhà cha, và hết thảy loài vật của cha phải bị ách mà hao mòn.
Giô-sép thúc giục các anh nhanh chóng trở về với cha Gia-cốp và báo tin rằng ông vẫn còn sống, đồng thời hiện đang giữ một địa vị quyền lực lớn tại Ai Cập. Ông bảo họ đưa Gia-cốp cùng toàn thể gia đình xuống Ai Cập và định cư tại Gô-sen, nơi ông có thể trực tiếp chăm lo cho họ. Kế hoạch chu cấp cho gia đình cho thấy Giô-sép hoàn toàn tha thứ và thực sự quan tâm đến tương lai của họ. Ông không tìm cách trả lại đau khổ cho những người từng làm hại mình, mà muốn bảo vệ họ khỏi những hậu quả khủng khiếp của nạn đói.
Sáng Thế Ký 45:12-13 (VIE1934)
12 Này, các anh và Bên-gia-min, em tôi, đã thấy tận mắt rằng, chính miệng tôi đã nói chuyện cùng các anh em đó.
13 Vậy, hãy thuật lại các điều vinh hiển của tôi tại xứ Ê-díp-tô, cùng mọi việc mà anh em đã thấy cho cha nghe, và hãy mau mau dời cha xuống đây.
Giô-sép nhấn mạnh rằng cả các anh lẫn Bên-gia-min đều đang trực tiếp nhìn thấy và nghe chính ông nói, qua đó xác nhận chắc chắn thân phận của ông. Ông yêu cầu họ kể cho cha mình biết mọi điều họ đã chứng kiến — địa vị lớn lao của Giô-sép tại Ai Cập và tất cả những gì đang chờ đợi gia đình. Sự nôn nóng muốn được đoàn tụ với Gia-cốp rất rõ ràng khi ông thúc giục họ không được chậm trễ trong việc đưa cha xuống. Điều này cho thấy nỗi khao khát sâu sắc của Giô-sép về sự đoàn tụ và phục hồi gia đình.
Sáng Thế Ký 45:14-15 (VIE1934)
14 Đoạn, người ôm lấy cổ Bên-gia-min, em mình, mà khóc; Bên-gia-min cũng ôm cổ người mà khóc.
15 Người cũng ôm các anh mình mà khóc. Đoạn, anh em nói chuyện cùng người.
Giô-sép và Bên-gia-min, hai người con trai của Ra-chên, ôm nhau đầy xúc động, cả hai đều tràn ngập niềm vui và sự nhẹ nhõm. Sau đó Giô-sép cũng bày tỏ tình yêu với tất cả các anh, ôm họ và khóc với họ, một dấu hiệu của sự hòa giải hoàn toàn. Những giọt nước mắt của ông không chỉ là niềm vui vì được đoàn tụ mà còn là nỗi đau vì những năm tháng đã mất. Khoảnh khắc mạnh mẽ này phá bỏ những bức tường ngăn cách giữa họ, cho phép cả gia đình nói chuyện với nhau và tái lập mối quan hệ. Sự tha thứ và tình yêu đã thay thế sự thù nghịch trong quá khứ, đem lại sự chữa lành cho những mối quan hệ đã tan vỡ.
Sáng Thế Ký 45:16-20 (VIE1934)
16 Lập tức, tiếng đồn đến nhà Pha-ra-ôn rằng: Anh em Giô-sép đã đến. Pha-ra-ôn và quần thần nghe lấy làm đẹp dạ.
17 Pha-ra-ôn bèn phán cùng Giô-sép rằng: Hãy dặn các anh em ngươi rằng: Hãy chở đồ lên lừa, đi trở về xứ Ca-na-an,
18 rước cha và người nhà của các ngươi xuống ở cùng ta. Ta sẽ nhượng cho vật tốt nhất trong xứ Ê-díp-tô, và các ngươi sẽ hưởng màu mỡ của đất.
19 Còn ta dặn ngươi hãy nói lại cùng họ như vậy: Hãy đem xe cộ từ xứ Ê-díp-tô về cho con nhỏ và vợ mình, cùng dời cha các ngươi xuống đây.
20 Đừng tiếc tài vật mình, vì vật tốt nhất của xứ Ê-díp-tô sẽ về phần các ngươi.
Khi tin tức về các anh của Giô-sép đến tai Pha-ra-ôn, vua và các quần thần đều vui mừng. Pha-ra-ôn hoàn toàn ủng hộ việc đưa gia đình Giô-sép xuống Ai Cập và hứa ban cho họ những gì tốt nhất trong xứ. Vua còn cung cấp xe cộ và những phương tiện cần thiết cho cuộc hành trình, cho thấy Giô-sép được Pha-ra-ôn ưu đãi đến mức nào. Lời mời gia đình Gia-cốp đến hưởng sự dư dật của Ai Cập trong thời kỳ đói kém cũng cho thấy những điều tốt đẹp đang xảy ra qua địa vị mà Giô-sép đã được Đức Chúa Trời ban cho.
Sáng Thế Ký 45:21-24 (VIE1934)
21 Các con trai của Y-sơ-ra-ên làm y như lời; Giô-sép vâng mạng Pha-ra-ôn, đưa những xe cộ cho anh em mình và lương thực dùng trong lúc đi đường.
22 Người cũng đưa áo xống mặc đổi thay cho mỗi người, còn Bên-gia-min, người cho trăm miếng bạc cùng năm bộ áo xống.
23 Người cũng sai đem về cho cha mình mười con lừa chở các vật quí nhất trong xứ Ê-díp-tô, mười con lừa cái chở lúa, bánh, và lương thực để dành dùng trong khi cha đi đường.
24 Vậy, Giô-sép đưa anh em mình lên đường. Lại dặn họ rằng: Xin anh em đừng cải lẫy nhau dọc đường.
Theo lệnh của Pha-ra-ôn, Giô-sép trang bị xe cộ và lương thực cho các anh trên đường trở về Ca-na-an. Ông tặng quần áo mới cho tất cả các anh nhưng dành sự ưu đãi đặc biệt cho Bên-gia-min, cho ông thêm bạc và nhiều bộ áo xống, phản ánh mối liên hệ gần gũi giữa hai người. Giô-sép cũng gửi một lượng lớn lương thực và những vật quý về cho cha, bảo đảm gia đình được chu cấp trong hành trình. Trước khi các anh lên đường, ông dặn họ đừng cãi lẫy dọc đường, có lẽ vì muốn họ giữ sự hòa thuận và không để những cảm giác tội lỗi hay những xung đột cũ phá hỏng sự hòa giải vừa xảy ra.
Sáng Thế Ký 45:25-28 (VIE1934)
25 Các anh em ở Ê-díp-tô trở lên và đến xứ Ca-na-an, nơi Gia-cốp, cha mình,
26 thuật lại lời nầy mà rằng: Giô-sép hãy còn sống; lại ấy là người đang cai trị cả xứ Ê-díp-tô. Nhưng lòng Gia-cốp vẫn vô tình vì người không tin lời họ nói.
27 Anh em thuật lại cho người nghe hết mọi lời Giô-sép đã nói; Gia-cốp vừa thấy các xe cộ của Giô-sép sai đem về đặng rước mình, thì tâm thần người tỉnh lại,
28 bèn nói rằng: Thôi, biết rồi; Giô-sép, con trai ta, hãy còn sống; ta sẽ đi thăm nó trước khi ta qua đời.
Khi các anh trở về Ca-na-an và báo cho Gia-cốp rằng Giô-sép vẫn còn sống và đang cai trị cả Ai Cập, tin tức quá lớn lao đến mức ban đầu Gia-cốp không thể tin được. Tuy nhiên, khi nghe lại mọi lời Giô-sép đã nói và nhìn thấy những xe cộ mà ông gửi đến để rước mình, tâm thần Gia-cốp được tỉnh lại. Ý nghĩ được gặp lại người con mà ông đã tưởng chết từ lâu đem đến cho ông niềm vui và hy vọng lớn lao, khép lại nhiều năm đau buồn. Khoảnh khắc này mở đầu cho việc cả gia đình chuyển xuống Ai Cập, qua đó tiếp tục chương trình của Đức Chúa Trời trong việc bảo toàn dòng dõi Y-sơ-ra-ên giữa thời kỳ đói kém.

