top of page

Sáng Thế Ký 46

Sáng Thế Ký 46:1 (VIE1934)
1 Y-sơ-ra-ên ra đi, đem theo các tài-vật mình. Đến Bê-e-Sê-ba, người bày của-lễ dâng cho Đức Chúa Trời của Y-sác, cha mình.

Gia-cốp, cũng được gọi là Y-sơ-ra-ên, bắt đầu cuộc hành trình xuống Ai Cập, một bước chuyển quan trọng đối với vị tộc trưởng và gia đình ông. Trước khi tiếp tục đến Ai Cập, ông dừng lại tại Bê-e-Sê-ba, nơi cha ông là Y-sác từng sinh sống, và dâng của lễ cho Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy Gia-cốp nương cậy nơi Đức Chúa Trời và công nhận quyền tể trị của Ngài trên cuộc hành trình này. Việc dâng của lễ cũng biểu tượng cho lòng biết ơn và sự tin cậy của Gia-cốp nơi Đức Chúa Trời khi ông bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời.

Sáng Thế Ký 46:2-4 (VIE1934)
2 Trong một sự hiện-thấy ban đêm kia, Đức Chúa Trời có phán cùng Y-sơ-ra-ên rằng: Hỡi Gia-cốp, Gia-cốp! Y-sơ-ra-ên đáp rằng: Có tôi đây.
3 Đức Chúa Trời phán: Ta là Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời của cha ngươi. Hãy xuống Ê-díp-tô, đừng sợ chi, vì tại đó ta sẽ làm cho ngươi thành một nước lớn.
4 Chánh ta sẽ xuống đến đó với ngươi, và chánh ta cũng sẽ dẫn ngươi về chẳng sai. Giô-sép sẽ vuốt mắt ngươi nhắm lại.

Đức Chúa Trời trấn an Gia-cốp trong một sự hiện thấy ban đêm, gọi tên ông và khẳng định rằng Ngài là Đức Chúa Trời của cha ông là Y-sác. Đức Chúa Trời bảo Gia-cốp đừng sợ khi xuống Ai Cập, hứa rằng Ngài sẽ làm cho gia đình Gia-cốp trở thành một dân lớn tại đó. Hơn nữa, Đức Chúa Trời bảo đảm sự hiện diện của Ngài với Gia-cốp, cả khi ở Ai Cập lẫn khi Ngài dẫn ông trở về. Đây là một lời hứa đầy an ủi về sự bảo vệ của Đức Chúa Trời, cùng với lời cho biết rằng Giô-sép, người con trai yêu dấu của Gia-cốp, sẽ ở bên ông trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Sáng Thế Ký 46:5-7 (VIE1934)
5 Từ Bê-e-Sê-ba, Gia-cốp khởi đi; các con trai Y-sơ-ra-ên để Gia-cốp, cha mình, cùng các vợ và con mình lên xe-cộ của Pha-ra-ôn đã sai đến rước những người đó.
6 Chúng cũng đem theo các súc-vật và của-cải mình đã gây-dựng tại xứ Ca-na-an, mà đi đến xứ Ê-díp-tô.
7 Vậy, Gia-cốp cùng cả nhà người, nào các con trai, nào các cháu trai, nào các con gái, nào các cháu gái, thảy đều xuống xứ Ê-díp-tô.

Sau khi nhận được sự xác nhận từ Đức Chúa Trời, Gia-cốp tiếp tục cuộc hành trình xuống Ai Cập. Những chiếc xe mà Pha-ra-ôn sai đến cho thấy sự chu cấp của Pha-ra-ôn dành cho Gia-cốp và gia đình ông. Họ đem theo các bầy súc vật và những tài sản đã gây-dựng được tại xứ Ca-na-an, rời khỏi vùng đất quen thuộc để bắt đầu một cuộc sống mới. Đoạn này nhấn mạnh rằng Gia-cốp đem tất cả dòng dõi mình theo—toàn bộ gia đình ông—xuống Ai Cập. Đây là khởi đầu của sự biến đổi gia đình Gia-cốp thành một dân lớn, như Đức Chúa Trời đã báo trước.

Sáng Thế Ký 46:8-9 (VIE1934)
8 Đây là tên các con trai của Y-sơ-ra-ên tức là Gia-cốp, đến xứ Ê-díp-tô; Con trưởng-nam của Gia-cốp là Ru-bên.
9 Các con trai của Ru-bên là Hê-nóc, Pha-lu, Hết-rôn, và Cạt-mi.

Tại đây, câu chuyện bắt đầu liệt kê tên những hậu tự của Gia-cốp đã cùng ông xuống Ai Cập. Việc nhắc đến Ru-bên, con trưởng nam của Gia-cốp, cùng các con trai của ông, cho thấy sự tiếp nối của dòng dõi gia đình. Mỗi tên được liệt kê đều góp phần vào gia phả, vốn rất quan trọng để hiểu sự hình thành của mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên. Dòng dõi của Ru-bên, dù về sau bị tổn hại bởi tội lỗi ông đã phạm đối với cha mình, vẫn được kể đến trong số các chi phái.

Sáng Thế Ký 46:10-12 (VIE1934)
10 Các con trai của Si-mê-ôn là Giê-mu-ên, Gia-min, Ô-hát, Gia-kin, Xô-ha, và Sau-lơ, tức là con của người vợ xứ Ca-na-an.
11 Các con trai của Lê-vi là Ghẹt-sôn, Kê-hát, và Mê-ra-ri.
12 Các con trai của Giu-đa là Ê-rơ, Ô-nan, Sê-la, Phê-rết và Xê-rách. Nhưng Ê-rơ và Ô-nan đã thác tại xứ Ca-na-an; con của Phê-rết là Hết-rôn, và Ha-mun.

Gia phả tiếp tục với Si-mê-ôn, Lê-vi và Giu-đa, ba người con trai của Gia-cốp. Sau-lơ, con trai của Si-mê-ôn, được đặc biệt ghi chú là con của một người vợ xứ Ca-na-an, cho thấy mối liên hệ với các dân tộc chung quanh. Dòng dõi của Lê-vi, về sau có vai trò quan trọng trong chức tế lễ của Y-sơ-ra-ên, được giới thiệu qua ba người con trai của ông. Gia đình của Giu-đa, dù Ê-rơ và Ô-nan đã chết, vẫn tiếp tục qua Phê-rết, nhấn mạnh sự bảo tồn của chi phái quan trọng này, là chi phái mà Đấng Mê-si sẽ đến từ đó.

Sáng Thế Ký 46:13-15 (VIE1934)
13 Các con trai của Y-sa-ca là Thô-la, Phu-va, Gióp, và Sim-rôn.
14 Các con trai của Sa-bu-lôn là Sê-rết, Ê-lôn, và Gia-lê-ên.
15 Vả, các con trai, và một con gái tên là Đi-na, mà Lê-a sanh cho Gia-cốp khi ở tại Pha-đan-A-ram, cùng các cháu đó, hết thảy là ba mươi ba người.

Sự chú ý chuyển sang hậu tự của Y-sa-ca và Sa-bu-lôn, là những người con trai của Lê-a. Các con của Lê-a giữ một vị trí quan trọng trong câu chuyện về gia đình Gia-cốp, và việc họ được kể đến nhấn mạnh tầm quan trọng của bà trong gia đình này. Đi-na, con gái của Lê-a, cũng được nhắc đến, cho thấy sự hiện diện của những người nữ trong dòng dõi gia đình. Tổng số hậu tự của Lê-a đi xuống Ai Cập là ba mươi ba người, cho thấy quy mô và tầm quan trọng của nhánh này trong gia đình Gia-cốp.

Sáng Thế Ký 46:16-18 (VIE1934)
16 Các con trai của Gát là Xi-phi-ôn, Ha-ghi, Su-ni, Ét-bôn, Ê-ri, A-rô-đi và A-rê-li.
17 Các con trai của A-se là Dim-na, Dích-và, Dích-vi, và Bê-ri-a, cùng Sê-rách, em gái các người đó. Con của Bê-ri-a là Hê-be, và Manh-ki-ên.
18 Vả, các con trai của nàng Xinh-ba sanh cho Gia-cốp, cùng các cháu đó, hết thảy là mười sáu người. Nàng là con đòi của La-ban đã cho theo hầu Lê-a, con gái mình.

Những câu này liệt kê các hậu tự của Gia-cốp qua Xinh-ba, nữ tỳ của Lê-a. Gát và A-se được nhắc đến ở đây, và đáng chú ý là con gái của A-se là Sê-rách được nêu tên, một trong số ít những người nữ được đưa vào các bảng gia phả này. Việc bà được nhắc đến cho thấy phụ nữ, dù ít được liệt kê hơn, vẫn có những vị trí đáng chú ý trong cấu trúc gia đình. Tổng số hậu tự của Xinh-ba được ghi là mười sáu người, góp phần vào tổng số lớn những người trong gia đình Gia-cốp đi xuống Ai Cập.

Sáng Thế Ký 46:19-22 (VIE1934)
19 Các con trai của Ra-chên, vợ Gia-cốp, là Giô-sép, và Bên-gia-min.
20 Giô-sép đã có con tại xứ Ê-díp-tô, là Ma-na-se, và Ép-ra-im, mà Ách-nát, con gái của Phô-ti-phê-ra, thầy cả thành Ôn, đã sanh cho người.
21 Các con trai của Bên-gia-min là Bê-la, Bê-kê, Ách-bên, Giê-ra, Na-a-man, Ê-hi, Rô-sơ, Mốp-bim, Hốp-bim, và A-rết.
22 Vả, các con trai của Ra-chên sanh cho Gia-cốp, cùng các cháu đó, hết thảy là mười bốn người.

Đoạn này tập trung vào dòng dõi của Ra-chên. Giô-sép, hiện đang cai trị tại Ai Cập, có hai con trai là Ma-na-se và Ép-ra-im, được sinh ra bởi một người vợ Ai Cập, cho thấy đặc điểm đa văn hóa trong gia đình ông. Gia đình của Bên-gia-min rất đông, với mười người con trai được liệt kê, điều này đáng chú ý vì Bên-gia-min là con út của Gia-cốp. Hậu tự của Ra-chên có tổng cộng mười bốn người, phản ánh vị trí quan trọng của bà với tư cách là người vợ yêu dấu của Gia-cốp.

Sáng Thế Ký 46:23-25 (VIE1934)
23 Con trai của Đan là Hu-sim.
24 Các con trai của Nép-ta-li là Giát-sê-ên, Gu-ni, Dít-se, và Si-lem.
25 Vả, các con trai của nàng Bi-la sanh cho Gia-cốp, cùng các cháu đó, hết thảy là bảy người. Nàng là con đòi của La-ban đã cho theo hầu Ra-chên, con gái mình.

Phần này liệt kê hậu tự của Gia-cốp qua Bi-la, nữ tỳ của Ra-chên. Đan và Nép-ta-li được nhắc đến cùng các con trai của họ. Con cháu của Bi-la, dù ít hơn về số lượng, vẫn đóng một vai trò trong toàn bộ câu chuyện gia đình. Tổng số hậu tự của Bi-la được ghi là bảy người. Mặc dù nhóm này nhỏ hơn so với các nhóm khác trong gia đình, việc họ được đưa vào danh sách nhấn mạnh sự đầy đủ của toàn bộ nhà Gia-cốp khi bước vào Ai Cập.

Sáng Thế Ký 46:26-27 (VIE1934)
26 Các người đi đến xứ Ê-díp-tô với Gia-cốp, tức là các người do nơi Gia-cốp sanh, — nếu không kể các nàng dâu, — thì hết thảy là sáu mươi sáu người.
27 Con của Giô-sép đã sanh tại Ê-díp-tô được hai. Vậy, các người thuộc về nhà Gia-cốp đi đến Ê-díp-tô, cọng hết thảy là bảy mươi người.

Tại đây, tổng số hậu tự trực tiếp của Gia-cốp đi xuống Ai Cập được tóm lại. Có sáu mươi sáu người xuất thân trực tiếp từ Gia-cốp, không kể các nàng dâu của các con trai ông. Khi cộng thêm Giô-sép và hai con trai của ông, là những người đã ở Ai Cập, tổng số người thuộc nhà Gia-cốp là bảy mươi. Con số này đánh dấu sự khởi đầu của quá trình gia đình này trở thành dân Y-sơ-ra-ên, làm thành lời hứa mà Đức Chúa Trời đã phán với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp.

Sáng Thế Ký 46:28-30 (VIE1934)
28 Gia-cốp sai Giu-đa đi đến trước đặng xin Giô-sép đưa mình vào bờ-cõi Gô-sen. Vậy, họ đều vào xứ Gô-sen.
29 Giô-sép thắng xe đi lên Gô-sen, đón Y-sơ-ra-ên, cha mình. Người ra mắt cha, ôm choàng lấy người và khóc một hồi lâu.
30 Y-sơ-ra-ên nói cùng Giô-sép rằng: Chớ chi cho cha chết bây giờ đi! vì cha đã thấy được mặt con, và biết con vẫn còn sống.

Gia-cốp sai Giu-đa đi trước để chuẩn bị với Giô-sép cho việc gia đình đến Gô-sen, một vùng đất thích hợp cho việc chăn nuôi. Khi gặp cha mình sau nhiều năm xa cách, Giô-sép xúc động mạnh, ôm cổ cha và khóc hồi lâu. Cuộc đoàn tụ đầy cảm động này cho thấy tình yêu sâu đậm giữa cha và con trai. Gia-cốp, giờ đây cảm thấy trọn vẹn vì được gặp lại Giô-sép, nói rằng ông có thể chết trong bình an, vì ông đã được nhìn thấy con mình còn sống.

Sáng Thế Ký 46:31-34 (VIE1934)
31 Đoạn, Giô-sép nói cùng anh em và người nhà cha mình rằng: Tôi sẽ lên trước tâu cho Pha-ra-ôn hay rằng: Anh em và cả nhà cha tôi, ở xứ Ca-na-an đã đến cùng tôi.
32 Họ vốn làm nghề chăn-chiên, nuôi bầy súc-vật; có dẫn theo hết bầy chiên, bò và các tài-vật của mình.
33 Và khi Pha-ra-ôn truyền gọi anh em mà hỏi rằng: Các ngươi làm nghề chi?
34 Thì hãy tâu rằng: Kẻ tôi-tớ chúa cùng tổ-phụ chúng tôi vẫn làm nghề nuôi súc-vật từ thuở còn nhỏ cho đến giờ. Ấy hầu cho anh em đặng ở lại xứ Gô-sen, vì dân Ê-díp-tô có tánh gớm-ghê hết thảy kẻ chăn-chiên lắm.

Giô-sép chuẩn bị cho các anh em mình trước khi họ gặp Pha-ra-ôn. Ông hướng dẫn họ nói với Pha-ra-ôn rằng họ làm nghề chăn nuôi, một nghề mà người Ai Cập rất ghê tởm. Nhờ vậy, họ sẽ được ở tại xứ Gô-sen, tách biệt khỏi người Ai Cập, nơi họ có thể chăm sóc bầy súc vật và duy trì lối sống riêng biệt của mình. Sự khôn ngoan của Giô-sép trong việc sắp xếp sự phân cách này giúp bảo tồn sinh kế của họ cũng như bản sắc riêng của gia đình trong xứ Ai Cập.

bottom of page