
Sáng Thế Ký 49
Sáng Thế Ký 49 là một chương quan trọng, trong đó Gia-cốp, khi gần cuối đời, tập hợp mười hai con trai lại để chúc phước cho họ. Mỗi lời chúc phước hoặc lời tiên tri đều là một lời tuyên bố về tương lai của từng chi phái sẽ phát sinh từ các con trai Gia-cốp. Những lời này cũng là những lời tiên tri về vai trò và số phận của các chi phái Y-sơ-ra-ên. Một số là những lời khích lệ và hứa hẹn, trong khi những lời khác phản ánh hành động và tính cách của các con trai trong quá khứ, qua đó định hình tương lai của họ trong lịch sử Y-sơ-ra-ên.
Sáng Thế Ký 49:1-2 (VIE1934)
1 Gia-cốp gọi các con trai mình lại và nói rằng: Hãy hội lại đây, cha sẽ nói những đều phải xảy đến cho các con ngày sau.
2 Hỡi các con trai Gia-cốp, hãy hội lại mà nghe; Nghe lời Y-sơ-ra-ên, cha của các con.
Những lời của Gia-cốp mở đầu cho điều sắp xảy ra. Ông gọi các con trai mình lại để truyền đạt cho họ những điều ông biết về tương lai của họ và dòng dõi họ. Cách ông nói về “ngày sau” không chỉ ám chỉ những sự việc trong tương lai gần mà còn bao hàm những kết quả lâu dài đối với các chi phái Y-sơ-ra-ên. Cuộc nhóm họp long trọng này vừa là lời từ biệt của một người cha, vừa là lời tiên báo thuộc linh, đánh dấu một thời điểm quan trọng trong lịch sử Y-sơ-ra-ên khi vị tộc trưởng truyền lại những lời chúc phước và cảnh báo cuối cùng cho các con trai mình.
Sáng Thế Ký 49:3-4 (VIE1934)
3 Hỡi Ru-bên! con là trưởng-nam của cha, Sức-lực cha, và đầu-tiên sự mạnh-mẽ cha; Vốn có sự tôn-trọng và quyền-năng tót-chúng.
4 Con sôi-trào như nước, nên sẽ chẳng phần hơn ai! Vì con đã lên giường cha. Con lên giường cha bèn làm ô làm dơ đó!
Ru-bên là con trưởng nên đáng lẽ phải nhận được địa vị và danh dự cao nhất. Tuy nhiên, tính tình không ổn định đã khiến ông mất đi vị trí ưu việt đó. Gia-cốp thừa nhận sức mạnh tự nhiên và phẩm giá của Ru-bên, nhưng cũng chỉ ra rằng tính bốc đồng của ông—đặc biệt là tội lỗi khi nằm với Bi-la, người thiếp của Gia-cốp—đã dẫn đến sự sa sút của ông. Thất bại cá nhân này cũng ảnh hưởng đến tương lai của chi phái Ru-bên. Dù chi phái này vẫn đông người, họ không bao giờ đạt được địa vị lãnh đạo hay sự nổi bật giữa các chi phái Y-sơ-ra-ên.
Sáng Thế Ký 49:5-7 (VIE1934)
5 Si-mê-ôn và Lê-vi là anh em ruột. Thanh gươm chúng nó thật khí-giới hung-tàn.
6 Cầu cho tâm-hồn cha chớ có đồng-mưu, Vinh-hiển cha chớ hiệp cùng hội họ; Vì họ đã giết người trong cơn giận-dữ, Cắt nhượng bò đực vì ý riêng mình.
7 Đáng rủa-sả thay cơn giận-dữ họ, vì thật là hung-mạnh! Đáng rủa-sả thay khí giận họ, vì dữ-dằn thay! Ta sẽ phân chia họ ra trong nhà Gia-cốp, Tán-lạc họ trong dân Y-sơ-ra-ên.
Si-mê-ôn và Lê-vi được nói chung với nhau vì hành động bạo lực của họ trong việc giết người Si-chem, như được ghi lại trong Sáng Thế Ký 34. Gia-cốp quở trách cơn giận dữ tàn nhẫn của họ và tuyên bố rằng dòng dõi của họ sẽ bị phân tán trong Y-sơ-ra-ên. Lời tiên tri này được ứng nghiệm khi chi phái Si-mê-ôn dần hòa nhập vào lãnh thổ của Giu-đa, còn dòng dõi Lê-vi được phân tán khắp Y-sơ-ra-ên để phục vụ Đức Chúa Trời trong chức vụ tế lễ mà không có một phần cơ nghiệp riêng như các chi phái khác. Sự phân chia này cho thấy những hậu quả lâu dài của cơn giận dữ và bạo lực không được kiểm soát.
Sáng Thế Ký 49:8-9 (VIE1934)
8 Hỡi Giu-đa! các anh em sẽ khen-ngợi con, Tay con sẽ chận cổ quân nghịch, Các con trai cha sẽ quì lạy trước mặt con.
9 Giu-đa là một sư-tử tơ; Hỡi con! Con bắt được mồi rồi tha về. Nó sụm gối, nằm khác nào sư-tử đực, Như sư-tử cái; há ai dám khiến ngồi lên?
Giu-đa được chúc phước về sự lãnh đạo và sức mạnh. Tên của ông mang ý nghĩa “khen ngợi,” phù hợp với việc dòng dõi ông sẽ được tôn trọng giữa các chi phái. Hình ảnh con sư tử tượng trưng cho quyền lực, sự thống trị và tính chất vương quyền, báo trước vương quyền của Đa-vít và cuối cùng là sự xuất hiện của Đấng Mê-si, Giê-su Christ, từ chi phái Giu-đa. Lời tiên tri này nhấn mạnh vai trò tương lai của Giu-đa trong lịch sử Y-sơ-ra-ên với tư cách là một chi phái cai trị, mạnh mẽ trong chiến trận và được các anh em tôn trọng.
Sáng Thế Ký 49:10 (VIE1934)
10 Cây phủ-việt chẳng hề dời khỏi Giu-đa, Kẻ lập-pháp không dứt khỏi giữa chơn nó, Cho đến chừng Đấng Si-lô hiện tới, Và các dân vâng-phục Đấng đó.
Câu này nói về dòng dõi vương quyền sẽ đến từ Giu-đa và sẽ tiếp tục cho đến khi “Đấng Si-lô” đến, một danh xưng thường được hiểu là chỉ về Đấng Mê-si. Cây phủ việt tượng trưng cho vương quyền và quyền cai trị. Lời tiên tri này hướng đến sự lãnh đạo lâu dài của chi phái Giu-đa qua dòng dõi Đa-vít, đạt đến cao điểm nơi Giê-su Christ. Sự vâng phục của các dân đối với Đấng Si-lô hướng đến sự cai trị trong tương lai của Đấng Mê-si trên các dân tộc, cho thấy tầm quan trọng của Giu-đa trong chương trình cứu chuộc của Đức Chúa Trời.
Sáng Thế Ký 49:11-12 (VIE1934)
11 Người buộc lừa tơ mình vào gốc nho, Lừa con mình vào nhành nho tốt nhứt. Người giặt áo-xống mình vào rượu nho, Cùng lấy huyết nho lau áo tơi mình.
12 Mắt người đỏ vì cớ rượu, Răng người trắng vì cớ sữa.
Những câu này mô tả sự thịnh vượng và phong phú gắn liền với tương lai của Giu-đa. Hình ảnh cây nho và rượu nho tượng trưng cho sự sinh sản và dư dật, trong khi việc giặt áo trong rượu nho diễn tả một mức độ phước lành rất lớn. Mắt đỏ vì rượu và răng trắng vì sữa nhấn mạnh sức khỏe, sự sung túc và sức sống. Sự thịnh vượng này không chỉ mang ý nghĩa vật chất mà còn hướng đến sự phong phú thuộc linh sẽ đến qua dòng dõi Giu-đa, đặc biệt nơi Đấng Christ.
Sáng Thế Ký 49:13 (VIE1934)
13 Sa-bu-lôn sẽ ở nơi gành biển, Tức là nơi có tàu đậu; Bờ-cõi người chạy về hướng Si-đôn.
Lời tiên tri về Sa-bu-lôn tập trung vào vị trí địa lý gần biển, cho thấy mối liên hệ tương lai của chi phái này với việc buôn bán và thương mại. Dù phần đất của Sa-bu-lôn không nằm trực tiếp trên bờ biển, chi phái này được hưởng lợi từ sự gần gũi với các tuyến thương mại hàng hải. Lời tiên tri cho thấy Sa-bu-lôn sẽ có mối liên hệ với sự thịnh vượng thông qua biển cả và khu vực gần Si-đôn, một trung tâm thương mại quan trọng. Vị trí của họ tạo ra những lợi ích kinh tế thông qua sự tiếp xúc với các dân tộc chung quanh.
Sáng Thế Ký 49:14-15 (VIE1934)
14 Y-sa-ca là một con lừa mạnh-mẽ, Nằm nghỉ giữa chuồng;
15 Thấy rằng sự yên-ổn là tốt-lành, Và đất-đai đẹp lắm thay. Người đã rùn vai vác gánh nặng, Phải vâng-phục những đều sưu-dịch.
Y-sa-ca được ví như một con lừa mạnh mẽ, tượng trưng cho sức mạnh và sự siêng năng. Tuy nhiên, hình ảnh nằm nghỉ giữa những gánh nặng cho thấy chi phái này sẽ coi trọng sự yên ổn và lợi ích vật chất, thậm chí phải trả giá bằng sự phục tùng. Lời tiên tri này được hiểu là phù hợp với việc hậu tự Y-sa-ca định cư ở những vùng đất màu mỡ và bằng lòng với việc canh tác, nhưng đôi khi phải ở dưới quyền của những thế lực mạnh hơn. Họ tìm thấy sự bình an và ổn định, nhưng cũng có thể phải chịu những gánh nặng và nghĩa vụ phục dịch.
Sáng Thế Ký 49:16-17 (VIE1934)
16 Đan sẽ xử-đoán dân-chúng mình, Như một trong các chi-phái Y-sơ-ra-ên.
17 Đan sẽ là một con rắn trên đường, Một rắn lục trong chốn nẻo cùng, Cắn vó ngựa, Làm cho kẻ cỡi phải té nhào.
Vai trò của Đan trong việc xét đoán dân mình cho thấy chi phái này sẽ có một vị trí đáng kể trong việc lãnh đạo và xét xử. Tuy nhiên, hình ảnh con rắn và rắn lục cũng cảnh báo về sự nguy hiểm, cho thấy những hành động khôn khéo nhưng có thể gây tổn hại. Lời tiên tri này gợi đến chức vụ của Sam-sôn, một quan xét thuộc chi phái Đan, đồng thời cũng hướng đến sự thờ hình tượng về sau phát sinh từ chi phái này và dẫn người khác đi sai lạc. Vì vậy, ảnh hưởng của Đan trong Y-sơ-ra-ên vừa có mặt đáng kể vừa có những khía cạnh đáng lo ngại, để lại một di sản phức tạp.
Sáng Thế Ký 49:18 (VIE1934)
18 Hỡi Giê-hô-va! tôi trông ơn chửng-cứu của Ngài!
Câu ngắn này là một khoảnh khắc suy ngẫm giữa những lời chúc phước và lời tiên tri. Gia-cốp bày tỏ lòng khao khát sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời, hướng về sự giải cứu cuối cùng sẽ đến qua Đấng Mê-si. Điều này bày tỏ đức tin và sự nương cậy của ông nơi Đức Chúa Trời để Ngài hoàn thành những lời hứa của mình, đặc biệt trong khi ông tiên tri về tương lai của các con trai. Lời tuyên bố này cũng có thể được hiểu là sự nhìn nhận rằng con người cần sự can thiệp của Đức Chúa Trời trước những yếu đuối và thất bại của mình.
Sáng Thế Ký 49:19 (VIE1934)
19 Còn Gát sẽ bị một đạo binh xông đánh, Nhưng người xông đánh lại và đuổi theo.
Chi phái Gát, nằm ở phía đông sông Giô-đanh, dễ bị các dân chung quanh tấn công. Lời tiên tri cho biết Gát sẽ phải đối diện với nhiều trận chiến và những cuộc xâm lăng, nhưng cuối cùng sẽ đứng lên chống lại và đuổi theo kẻ thù. Điều này cho thấy sự kiên cường và khả năng vượt qua nghịch cảnh của chi phái này, ngay cả khi ban đầu bị kẻ thù áp đảo. Con cháu Gát về sau được biết đến là những chiến binh dũng mãnh, có vai trò trong việc bảo vệ biên giới của Y-sơ-ra-ên.
Sáng Thế Ký 49:20 (VIE1934)
20 Do nơi A-se có thực-vật ngon, Người sẽ cung-cấp mỹ-vị cho các vua.
Cơ nghiệp của A-se trong vùng đất màu mỡ sẽ đem lại sự thịnh vượng lớn. Cụm từ “mỹ-vị cho các vua” cho thấy sản vật của chi phái này có phẩm chất cao, thích hợp ngay cả cho những người thuộc tầng lớp cai trị. Lời tiên tri nói đến sự phong phú và sung túc mà lãnh thổ A-se sẽ hưởng, đồng thời góp phần vào nền kinh tế của Y-sơ-ra-ên. Sự thịnh vượng trong nông nghiệp và các hoạt động trao đổi cho phép họ cung cấp những sản vật có giá trị và được ưa chuộng.
Sáng Thế Ký 49:21 (VIE1934)
21 Nép-ta-li là nai cái thả chuồng Nói bày nhiều lời văn-hoa.
Nép-ta-li được ví như một con nai cái được thả tự do, tượng trưng cho sự tự do, nhanh nhẹn và linh hoạt. Chi phái này có thể được biết đến bởi sự nhanh nhẹn và mềm mại của mình, dù trong chiến trận hay trong cách họ thích nghi với môi trường. Cụm từ “nói bày nhiều lời văn-hoa” có thể gợi đến sự hùng biện, khả năng diễn đạt hoặc sự sáng tạo trong lời nói. Lời tiên tri này nói đến tính độc lập và khả năng lãnh đạo của Nép-ta-li, dù đây vẫn là một lời tuyên bố khá ngắn gọn và khó hiểu về tương lai của chi phái này.
Sáng Thế Ký 49:22-26 (VIE1934)
22 Giô-sép là chồi của cây tươi-tốt, Mọc gần bên suối nước; Nhành nhánh phủ-bao trên ngọn tường.
23 Kẻ cầm cung đã ghẹo-chọc người, Bắn tên vào, và hãm đánh;
24 Nhờ tay Đấng toàn-năng của Gia-cốp, Nên cung người vẫn bền-chắc; Nhờ Đấng Chăn-chiên, là Đá của Y-sơ-ra-ên, Nên hai tay người thêm mạnh.
25 Đức Chúa Trời của Cha sẽ giúp-đỡ con; Đấng toàn-năng sẽ ban phước cho con, Tức là phước lành ở chốn trời cao xuống, Cùng phước lành ở nơi vực rộng thẳm lên, Phước lành của vú, và của lòng mẹ.
26 Phước lành cha chúc cho con vượt lần lên Cao hơn các phước lành của tổ-phụ cha, Cho đến các chót núi đời đời: Các phước nầy sẽ ở nơi đầu Giô-sép, Nơi trán của chúa các anh em mình.
Giô-sép được mô tả như một chồi cây tươi tốt, tượng trưng cho sự sinh sản, tăng trưởng và thịnh vượng lớn. Dù đã trải qua nhiều thử thách và sự chống đối từ các anh em cùng những kẻ khác được ví như những người cầm cung, Giô-sép vẫn đứng vững nhờ sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời. Gia-cốp nhấn mạnh rằng sức mạnh và thành công của Giô-sép đến trực tiếp từ “Đấng toàn-năng của Gia-cốp,” làm nổi bật sự can thiệp của Đức Chúa Trời. Giô-sép được hứa ban những phước lành rất lớn, vượt trội so với những phước lành mà các tổ phụ trước ông đã nhận. Những phước lành này tiếp tục được thể hiện qua hai con trai ông là Ép-ra-im và Ma-na-se, là những chi phái sẽ có ảnh hưởng đáng kể trong Y-sơ-ra-ên.
Sáng Thế Ký 49:27 (VIE1934)
27 Bên-gia-min là một con chó sói hay cấu-xé; Ban mai đi đánh chết mồi, Chiều phân chia mồi đã được.
Bên-gia-min được ví như một con chó sói hay cấu-xé, tượng trưng cho sự mạnh mẽ và dữ dội trong chiến trận. Lời tiên tri này phản ánh tương lai của chi phái Bên-gia-min như một chi phái nổi tiếng về những chiến binh mạnh mẽ. Các hậu tự của Bên-gia-min, chẳng hạn như vua Sau-lơ và sứ đồ Phao-lô, đã giữ những vai trò đáng kể trong lịch sử Y-sơ-ra-ên. Hình ảnh buổi sáng đánh chết mồi và buổi chiều chia chiến lợi phẩm cho thấy sức mạnh, chiến thắng và khả năng chinh phục, nhưng đồng thời cũng gợi đến một tính cách mạnh mẽ có thể trở thành cả ưu điểm lẫn mối nguy.
Sáng Thế Ký 49:28 (VIE1934)
28 Các người đó là đầu trưởng của mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên; và đó là lời của cha họ nói đương khi chúc phước cho, chúc một lời phước riêng cho mỗi người vậy.
Câu này kết thúc những lời chúc phước và tiên tri mà Gia-cốp dành cho các con trai. Mỗi lời đều phản ánh những hành động trong quá khứ cũng như số phận tương lai của các chi phái sẽ phát sinh từ họ. Một số người nhận được lời cảnh báo, trong khi những người khác nhận được lời hứa về sự thịnh vượng, sức mạnh và quyền lãnh đạo. Những lời của Gia-cốp trở thành nền tảng cho sự hình thành của mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên và vai trò của họ trong lịch sử Kinh Thánh.
Sáng Thế Ký 49:29-33 (VIE1934)
29 Đoạn, người ra lịnh cho các con trai mà rằng: Cha sẽ về nơi tổ-tông, các con hãy chôn cha chung cùng tổ-phụ, nơi hang đá tại đồng ruộng Ép-rôn, người Hê-tít,
30 tức là hang đá ở trong đồng Mặc-bê-la, ngang Mam-rê, thuộc về xứ Ca-na-an, mà Áp-ra-ham đã mua làm mộ-địa luôn với đồng ruộng của Ép-rôn.
31 Ấy nơi đó, người ta đã chôn Áp-ra-ham và Sa-ra, vợ người; Y-sác và Rê-be-ca, vợ người; mà lại nơi đó cha cũng đã chôn Lê-a nữa.
32 Cái đồng ruộng cùng hang đá ở tại đó đã mua của dân họ Hếch vậy.
33 Khi trối mấy lời nầy cho các con mình xong, thì Gia-cốp để chơn vào giường lại, rồi tắt hơi, được về cùng tổ-tông mình.
Những lời cuối cùng của Gia-cốp chỉ dẫn các con trai ông chôn ông trong hang Mặc-bê-la, nơi các tổ phụ của ông đã được an táng. Lời yêu cầu này nhấn mạnh tầm quan trọng của dòng dõi gia đình và những lời hứa của giao ước gắn liền với đất Ca-na-an. Hang đá này không chỉ là nơi chôn cất của gia đình mà còn gắn liền với lời hứa về đất mà Đức Chúa Trời đã ban cho dòng dõi Áp-ra-ham. Sau khi chúc phước cho các con trai và truyền lại những lời cuối cùng, Gia-cốp qua đời, hoàn tất vai trò của mình với tư cách là vị tộc trưởng của Y-sơ-ra-ên. Đây là sự kết thúc của một thời đại, khi trách nhiệm đối với gia đình và dòng dõi được tiếp tục qua các con trai ông.

