top of page

Sáng Thế Ký 7

Sáng Thế Ký 7 mô tả cao điểm của sự phán xét Đức Chúa Trời qua trận lụt, điều mà Ngài đã báo trước cho Nô-ê. Đức Chúa Trời ban những chỉ dẫn cuối cùng cho Nô-ê, và Nô-ê, gia đình ông cùng tất cả các loài vật bước vào tàu. Chương này nhấn mạnh sự vâng phục của Nô-ê, sự ứng nghiệm chính xác lời phán của Đức Chúa Trời, và sức mạnh khủng khiếp của nước lụt đã hủy diệt mọi sinh vật bên ngoài tàu, chỉ để lại những người ở trong tàu được sống. Chương này làm nổi bật quyền tể trị, sự công bình và lòng thương xót của Đức Chúa Trời qua việc Ngài bảo vệ Nô-ê và gia đình ông.

Sáng Thế Ký 7:1 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va phán cùng Nô-ê rằng: Ngươi và cả nhà ngươi hãy vào tàu, vì về đời nầy ta thấy ngươi là công bình ở trước mặt ta.

Đức Chúa Trời gọi Nô-ê và cả gia đình ông vào tàu, nhìn nhận sự công bình của Nô-ê. Sự vâng phục của Nô-ê tương phản với sự gian ác của thế hệ ông, nhấn mạnh tầm quan trọng của sự trung tín và tin cậy nơi sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Từ “hãy vào” phản ánh một lời mời từ Đức Chúa Trời, Đấng chính Ngài hiện diện để hướng dẫn và bảo vệ. Đức Chúa Trời không chỉ quan tâm đến Nô-ê mà còn đến cả gia đình ông, cho thấy sự trung tín của một người có thể đem lòng thương xót và sự bảo vệ đến những người có liên hệ với người ấy.

Sáng Thế Ký 7:2-3 (VIE1934)
2 Trong các loài vật thanh sạch, hãy đem theo mỗi loài bảy cặp, đực và cái; còn loài vật không thanh sạch mỗi loài một cặp, đực và cái.
3 Cũng hãy đem theo những chim trời, mỗi thứ bảy cặp, trống và mái, để giữ giống ở trên khắp mặt đất.

Đức Chúa Trời truyền cho Nô-ê đem bảy cặp của mỗi loài vật thanh sạch và một cặp của mỗi loài vật không thanh sạch, bảo đảm sự bảo tồn cả hai loại sau trận lụt. Sự phân biệt giữa loài vật thanh sạch và không thanh sạch, dù được giải thích đầy đủ hơn trong các sách sau này, đã xuất hiện ở đây. Các loài vật thanh sạch cũng sẽ được dùng trong những lễ dâng, cho thấy tầm quan trọng đặc biệt của chúng. Việc bảo tồn các loài cho thấy kế hoạch của Đức Chúa Trời nhằm duy trì sự sống trên đất ngay cả giữa sự phán xét.

Sáng Thế Ký 7:4 (VIE1934)
4 Vì còn bảy ngày nữa, ta sẽ làm mưa xuống mặt đất, trong bốn mươi ngày và bốn mươi đêm; ta sẽ tuyệt diệt khỏi đất hết các loài của ta đã dựng nên.

Đức Chúa Trời đưa ra lời cảnh báo cuối cùng, ban cho Nô-ê bảy ngày để chuẩn bị trước khi mưa bắt đầu. Khoảng thời gian ân điển này cho thấy sự nhẫn nại và lòng thương xót của Đức Chúa Trời, cho phép có thời gian chuẩn bị cuối cùng. Bốn mươi ngày và bốn mươi đêm mưa tượng trưng cho một sự phán xét hoàn toàn và triệt để, khi nước lụt bao phủ đất để làm sạch sự bại hoại. Lời tuyên bố của Đức Chúa Trời về việc hủy diệt mọi sinh vật nhấn mạnh tính nghiêm trọng của tội lỗi và hậu quả của sự phản loạn của con người chống lại Ngài.

Sáng Thế Ký 7:5-7 (VIE1934)
5 Đoạn, Nô-ê làm theo mọi điều Đức Giê-hô-va đã phán dặn mình.
6 Vả, khi lụt xảy ra, và nước tràn trên mặt đất, thì Nô-ê đã được sáu trăm tuổi.
7 Vì cớ nước lụt, nên Nô-ê vào tàu cùng vợ, các con trai và các dâu mình.

Sự vâng phục của Nô-ê đối với Đức Chúa Trời một lần nữa được nhấn mạnh, cho thấy đức tin và lòng tin cậy của ông nơi lời Đức Chúa Trời. Bất chấp quy mô to lớn của nhiệm vụ, Nô-ê trung tín làm theo các mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Tuổi của ông, 600 tuổi, cho thấy sự kiện này xảy ra khi Nô-ê đã ở vào giai đoạn rất cao tuổi, càng làm nổi bật sự kiên trì và đức tin của ông. Gia đình Nô-ê cùng vào tàu với ông, cho thấy sự cứu sống của gia đình người công bình qua kế hoạch của Đức Chúa Trời. Việc họ bước vào tàu đánh dấu sự bắt đầu của sự chăm sóc và bảo vệ đặc biệt mà Đức Chúa Trời dành cho họ.

Sáng Thế Ký 7:8-9 (VIE1934)
8 Loài vật thanh sạch và loài vật không thanh sạch, loài chim, loài côn trùng trên mặt đất,
9 từng cặp, đực và cái, trống và mái, đều đến cùng Nô-ê mà vào tàu, y như lời Đức Chúa Trời đã phán dặn người.

Các loài vật bước vào tàu một lần nữa được liệt kê, nhấn mạnh rằng toàn bộ tạo vật được bảo tồn theo đúng mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Cụm từ “từng cặp” nhấn mạnh sự kiểm soát của Đức Chúa Trời trên thế giới tự nhiên, vì ngay cả các loài vật cũng làm theo ý muốn của Ngài. Các cặp đực và cái cho thấy mục đích có chủ ý nhằm tái sinh và làm đầy dẫy đất sau trận lụt. Vai trò của Nô-ê trong việc hướng dẫn chúng vào tàu cho thấy sự vâng phục của ông và việc thực hiện có trật tự trong kế hoạch của Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 7:10-12 (VIE1934)
10 Sau bảy ngày, nước lụt xảy có trên mặt đất.
11 Nhằm năm sáu trăm của đời Nô-ê, tháng hai, ngày mười bảy, chính ngày đó, các nguồn của vực lớn nổ ra, và các đập trên trời mở xuống;
12 mưa sa trên mặt đất trọn bốn mươi ngày và bốn mươi đêm.

Sau bảy ngày, trận lụt bắt đầu đúng như Đức Chúa Trời đã báo trước. Việc ghi rõ tuổi của Nô-ê và ngày tháng chính xác nhấn mạnh tính lịch sử của sự kiện. “Các nguồn của vực lớn” và “các đập trên trời” cho thấy nước lụt đến từ cả bên dưới lẫn bên trên, minh họa sự kiểm soát hoàn toàn của Đức Chúa Trời trên tạo vật. Bốn mươi ngày và bốn mươi đêm mưa liên tục biểu thị một sự phán xét toàn diện từ Đức Chúa Trời, cho thấy mức độ nghiêm trọng của tội lỗi nhân loại và sự thanh tẩy của đất.

Sáng Thế Ký 7:13-16 (VIE1934)
13 Lại cũng trong một ngày đó, Nô-ê với vợ, ba con trai: Sem, Cham và Gia-phết, cùng ba dâu mình đồng vào tàu.
14 Họ và các loài, thú rừng tùy theo loại, súc vật tùy theo loại, côn trùng trên mặt đất tùy theo loài, chim tùy theo loại, và hết thảy vật nào có cánh,
15 đều từng cặp theo Nô-ê vào tàu; nghĩa là mọi xác thịt nào có sanh khí,
16 một đực một cái, một trống một mái, đều đến vào tàu, y như lời Đức Chúa Trời đã phán dặn; đoạn, Đức Giê-hô-va đóng cửa tàu lại.

Trong chính ngày trận lụt bắt đầu, Nô-ê và gia đình ông bước vào tàu cùng tất cả các loài vật. Việc lặp lại những nhóm loài vật và các thành viên trong gia đình Nô-ê nhấn mạnh phạm vi của sự cứu rỗi mà Đức Chúa Trời cung cấp, mở rộng cho cả con người lẫn các sinh vật. Cụm từ cuối cùng, “Đức Giê-hô-va đóng cửa tàu lại”, rất quan trọng, vì nó cho thấy Đức Chúa Trời đích thân tham dự vào việc đóng kín Nô-ê và gia đình ông bên trong tàu, bảo đảm sự an toàn của họ. Hành động này tượng trưng cho sự bảo vệ của Đức Chúa Trời, vì chính Ngài có quyền cứu họ khỏi sự phán xét sắp đến.

Sáng Thế Ký 7:17-18 (VIE1934)
17 Nước lụt phủ mặt đất bốn mươi ngày; nước dưng thêm nâng hỏng tàu lên khỏi mặt đất.
18 Trên mặt đất nước lớn và dưng thêm nhiều lắm; chiếc tàu nổi trên mặt nước.

Nước lụt tiếp tục dâng trong bốn mươi ngày, nâng con tàu lên cao khỏi mặt đất. Điều này biểu thị mức độ áp đảo của sự phán xét khi nước bao phủ mọi sự. Tuy nhiên, con tàu vẫn nổi, minh họa sự chu cấp và bảo vệ của Đức Chúa Trời giữa sự hỗn loạn. Khi nước tiếp tục dâng và con tàu trôi trên mặt nước, điều đó cho thấy quyền tể trị của Đức Chúa Trời trên trận lụt, bảo đảm sự sống còn của những người ở bên trong tàu.

Sáng Thế Ký 7:19-20 (VIE1934)
19 Nước càng dưng lên bội phần trên mặt đất, hết thảy những ngọn núi cao ở dưới trời đều bị ngập.
20 Nước dưng lên mười lăm thước cao hơn, mấy ngọn núi đều ngập.

Nước lụt bao phủ toàn bộ đất, dâng lên một độ cao phi thường. Ngay cả những ngọn núi cao nhất cũng bị ngập, cho thấy phạm vi rộng lớn của sự phán xét của Đức Chúa Trời. Việc nước dâng lên mười lăm thước cao hơn những ngọn núi nhấn mạnh mức độ hoàn toàn của sự hủy diệt do trận lụt gây ra. Sự ngập chìm hoàn toàn này tượng trưng cho việc làm sạch đất khỏi mọi sự bại hoại và nhấn mạnh quyền năng của sự phán xét Đức Chúa Trời đối với tội lỗi.

Sáng Thế Ký 7:21-23 (VIE1934)
21 Các xác thịt hành động trên mặt đất đều chết ngột, nào chim, nào súc vật, nào thú rừng, nào côn trùng, và mọi người.
22 Các vật có sanh khí trong lỗ mũi, các vật ở trên đất liền đều chết hết.
23 Mọi loài ở trên mặt đất đều bị hủy diệt, từ loài người cho đến loài thú, loài côn trùng, cùng loài chim trời, chỉ còn Nô-ê và các loài ở với người trong tàu mà thôi.

Những câu này thuật lại mức độ hoàn toàn của sự hủy diệt do trận lụt gây ra. Mọi sinh vật trên đất, kể cả toàn thể nhân loại và các loài vật, đều chết trong trận lụt, ngoại trừ những người ở bên trong tàu. Việc nhắc đến “các vật có sanh khí trong lỗ mũi” nhấn mạnh giá trị quý báu của sự sống đã bị mất đi vì sự gian ác của con người. Sự công bình của Đức Chúa Trời được bày tỏ khi Ngài hủy diệt mọi sự sống bên ngoài tàu, nhưng lòng thương xót của Ngài cũng được bày tỏ qua việc Nô-ê, gia đình ông và các loài vật trong tàu được bảo tồn. Điều này nhắc chúng ta về tính nghiêm trọng của tội lỗi và hậu quả của sự bất tuân đối với Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 7:24 (VIE1934)
24 Nước dưng lên trên mặt đất trọn một trăm năm mươi ngày.

Nước tiếp tục bao phủ đất trong 150 ngày, cho thấy thời gian kéo dài của sự phán xét và mức độ nghiêm trọng của sự phán xét Đức Chúa Trời trên một thế giới tội lỗi. Trong thời gian này, đất vẫn bị ngập, không có khả năng sống sót đối với bất cứ điều gì bên ngoài tàu. Độ dài của trận lụt cho thấy mức độ nghiêm trọng của quá trình thanh tẩy cần thiết để loại bỏ sự bại hoại khỏi đất. Tuy nhiên, bên trong tàu, sự bảo vệ của Đức Chúa Trời vẫn ở với Nô-ê và gia đình ông, cho thấy sự thành tín của Ngài đối với những người tin cậy và vâng lời Ngài.

bottom of page